20px

Khóe môi nó cong lên một nụ cười cực kỳ thiếu đánh.

“Chữ xấu kinh khủng.”

“Viết: ‘Nếu có thể đứng cạnh em, dù chỉ là dùng danh nghĩa của người khác cũng được.’”

Cạch.

Cửa khép lại.

Căn biệt thự trở về yên tĩnh.

Tôi ngồi nguyên trên sofa.

Rất lâu.

Rất lâu.

Sau đó tôi đặt mạnh tách trà xuống bàn.

…Đúng là đồ thần kinh.

Điện thoại rung lên.

Là trợ lý Tạ.

Tôi nhìn ba giây mới nghe máy.

“Tiến sĩ Tống!”

Giọng anh ta gấp đến mức biến âm.

“Cô… cô có thể đến công ty một chuyến không?”

Tôi nhíu mày.

“Có chuyện gì?”

“…Tổng giám đốc Tần nhập viện rồi.”

Tôi khựng lại.

“…Chết chưa?”

Đầu bên kia im lặng hai giây.

“Chưa.”

“Vậy tôi cúp đây.”

“Đừng!”

Trợ lý Tạ suýt khóc.

“Anh ấy xuất huyết dạ dày, sốt cao ba ngày vẫn đi họp, vừa ngất trong phòng hội nghị.”

Tôi im lặng.

Bàn tay vô thức đặt lên bụng.

Một lúc lâu sau.

Tôi nghe thấy chính mình hỏi:

“Bệnh viện nào?”

Hai mươi phút sau.

Tôi đứng ở hành lang khu nội trú VIP.

Mùi thuốc sát trùng quen thuộc.

Rất sạch sẽ.

Rất lạnh.

Trợ lý Tạ vừa thấy tôi như thấy cứu tinh.

“Tiến sĩ Tống!”

Tôi giơ tay ngăn lại.

“Đừng hiểu lầm.”

“Tôi đến xem người sắp ký đơn ly hôn chết chưa thôi.”

“…”

Anh ta rất biết điều mà ngậm miệng.

Tôi đẩy cửa bước vào.

Tần Hiên đang ngủ.

Gương mặt tái nhợt hơn bình thường vài phần.

Không đeo kính.

Không mặc vest.

Không có vẻ sắc bén, lạnh lùng của vị tổng tài Tần Quang Dược Phẩm.

Chỉ còn lại một người đàn ông rất mệt.

Rất… cô độc.

Trên tủ đầu giường có một chiếc ví da màu đen.

Tôi khựng lại.

Không biết vì tò mò.

Hay vì hormone thai kỳ làm người ta mất kiểm soát.

Tôi đưa tay cầm lấy.

Mở ra.

Ngăn nhỏ bên trong.

Một tấm ảnh cũ.

Góc ảnh hơi ố vàng.

Là ảnh tốt nghiệp cấp ba.

Một cô gái đứng giữa đám đông, cười rất nhạt, tóc buộc cao, mặc đồng phục.

Là tôi.

Bị cắt ra cực kỳ vụng về.

Mé giấy còn hơi lệch.

Tôi nhìn chằm chằm rất lâu.

Rồi lật mặt sau.

Nét bút đen đã hơi nhòe theo năm tháng.

“Muộn một bước.”

“Thì dùng cả đời đuổi theo.”

Tim tôi bỗng đau một cái.

Rất nhẹ.

Rất kỳ quái.

Giống như bị thứ gì đó mềm mại đâm trúng.

“Xem đủ chưa?”

Giọng nói khàn khàn vang lên phía sau.

Tôi giật mình.

Ngẩng đầu.

Tần Hiên đã tỉnh.

Anh tựa vào đầu giường nhìn tôi.

Ánh mắt rất mệt, nhưng rất tỉnh táo.

Tôi bình tĩnh đặt ví xuống.

“Anh xâm phạm quyền riêng tư của tôi.”

“…?”

“Tự tiện cắt ảnh tôi.”

Khóe môi anh khẽ động.

“Ừ.”

“Tôi xin lỗi.”

Tôi nghẹn lại.

Khốn thật.

Người này đến lúc này rồi vẫn xin lỗi kiểu nghiêm chỉnh như đang làm báo cáo lỗi kỹ thuật.

Tôi kéo ghế ngồi xuống.

“Cho nên.”

“Bốn năm.”

“Anh yêu tôi.”

“Nhưng anh không nói.”

“Không chạm vào tôi.”

“Không gần tôi.”

“Sau đó còn ngoại tình.”

“Tần Hiên.”

“Tư duy logic của anh chết rồi à?”

Anh nhìn tôi rất lâu.

Rồi thấp giọng nói:

“Bởi vì tôi nghĩ.”

“Cô không yêu tôi.”

“Tôi cưới được cô đã là dùng hết may mắn cả đời.”

“Tôi sợ ép cô quá gần, cô sẽ ghét.”

“Tôi nghĩ chỉ cần đứng cạnh cô lâu hơn một chút…”

“Có lẽ sẽ có ngày cô quen với sự tồn tại của tôi.”

Tôi bật cười.

Cười đến tức ngực.

“Quen?”

“Tần Hiên, anh đang nuôi mèo à?”

Anh không nói.

Tôi nhìn người đàn ông trước mặt.

Người đã yêu tôi nhiều năm.

Người cũng đã làm tôi tổn thương thật sự.

Hai chuyện đó cùng lúc tồn tại.

Không cái nào phủ nhận cái nào.

Một lúc lâu sau.

Tôi đứng dậy.

Anh siết nhẹ ngón tay.

Giọng rất thấp.

“…Tống Miên.”

“Đơn ly hôn.”

“Cô còn muốn ký không?”

Tôi đứng ở cửa.

Lưng hướng về phía anh.

Ngoài cửa sổ trời đang sáng dần.

Mưa đã tạnh.

Tôi đặt tay lên bụng.

Đứa bé của tôi.

Cuộc đời của tôi.

Rất lâu sau.

Tôi khẽ thở ra.

“Vẫn ký.”

Phòng bệnh im lặng hoàn toàn.

Tôi quay đầu nhìn anh.

“Nhưng lần này không phải vì tôi không biết anh yêu tôi.”

“Là vì…”

“Tôi biết rồi.”

“Cho nên tôi mới hiểu.”

“Yêu một người không có nghĩa là phải tiếp tục ở bên người đó.”

“Tần Hiên.”

“Tôi tha thứ hay không, còn chưa biết.”

“Nhưng tôi muốn học cách yêu chính mình trước.”

Anh nhìn tôi.

Ánh mắt đỏ lên từng chút một.

Tôi chưa từng thấy Tần Hiên như vậy.

Thật lâu sau.

Anh khàn giọng đáp:

“…Được.”

“Tống Miên.”

“Nếu đây là điều cô muốn.”

“Vậy tôi đồng ý.”

Ba tháng sau.

Tôi chính thức ly hôn.

Có một công ty thuốc.

Một căn biệt thự.

Ba tỷ tiền mặt.

Một em bé khỏe mạnh trong bụng.

Và một cuộc sống yên tĩnh đến lạ.

Ngày nhận giấy ly hôn.

Tần Hiên không giữ tôi lại.

Anh chỉ đưa cho tôi một túi giấy.

Bên trong là một hộp bánh quy vị sữa.

Loại ở văn phòng năm đó.

Kèm một tờ giấy.

Nét chữ lạnh lùng, gọn gàng.

“Lần này.”

“Không có cà phê.”

Tôi đứng trước cục dân chính.

Nhìn mẩu giấy đó.

Rất lâu.

Rồi cuối cùng…

Bật cười.

Nước mắt cũng theo đó rơi xuống.

Có những người.

Đến muộn.

Yêu sâu.

Sai thật.

Nhưng cũng thật lòng.

Chỉ tiếc rằng.

Không phải mọi tình yêu đều có thể quay về điểm xuất phát.

Nhưng ít nhất.

Lần này.

Tôi không còn là người đứng chờ được yêu nữa.

Tôi tự chọn cuộc đời của mình.

-HẾT-

 

 

 

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...