
Giới Thiệu
Tam hoàng tử mê say âm luật, lúc chọn kế phi lại cố chấp muốn khảo hạch cầm nghệ.
Đích tỷ từng cảnh cáo ta, không được phép lấn át phong đầu của nàng.
Một khúc đàn dứt, đích tỷ biểu diễn lưu loát như nước chảy mây trôi, còn ta thì sai sót liên tiếp, tiếng đàn rối loạn.
Nào ngờ tam hoàng tử lại mắc chứng cưỡng cầu đến cực điểm, hễ không sửa cho bằng hết từng chỗ sai lệch thì trong lòng bứt rứt như ngồi trên đống lửa.
Âm sai dương khiến, người được cưới vào vương phủ cuối cùng lại là ta.
Thuở ban đầu, vì muốn sửa lỗi cho ta, bất luận là bàn về âm luật hay chính sự, Chu Triệu Thanh đều hứng thú dạt dào.
Chúng ta thực sự từng có những tháng ngày ân ái mặn nồng.
Nhưng thời gian lâu dần, hắn mới hồi tỉnh.
“Nếu không phải nàng ng//u d//ốt như vậy, sao ta lại bỏ lỡ đích tỷ của nàng — tri âm chân chính của ta?”
Ta từng thử nói ra chân tướng, nhưng hắn chẳng những không tin, trái lại còn nghi ngờ năm xưa ta cố tình lợi dụng chứng bệnh của hắn để hấp dẫn sự chú ý.
Từ đó về sau, chỉ cần tóc ta vô tình vướng vào khuyên tai, hay khuy áo lệch đi đôi chút, hắn đều nói ta cố ý quyến rũ hắn…
Một đời bị dày vò đến kiệt quệ, cuối cùng ta uất ức mà ch//ết.
Mở mắt lần nữa, ta đã trở về ngày tam hoàng tử chọn phi.
Lần này, ta đổi sang khúc Tử Trúc điệu, nhịp điệu quy củ, không xuất sắc, nhưng cũng không hề có một lỗi sai.
Chu Triệu Thanh mờ mịt cau mày.
Ngược lại, ngũ hoàng tử ngồi nơi góc điện bỗng chậm rãi cất giọng:
“Nhị cô nương nhà họ Thẩm, có thể mượn một bước nói chuyện chăng?”
Danh Sách Chương
Đang tải chương...
Chaporia
Bình Luận (0)