Bà ta mím môi.
“Chuyện hôm qua là dì nóng vội, nói chuyện hơi nặng. Nhưng cháu cũng không thể vì chút hiểu lầm mà dồn Hoài Hoài đến đường cùng.”
Tôi đặt bút xuống bàn.
“Chút hiểu lầm?”
“Dì, khái niệm của dì phong phú thật.”
Bà ta hít sâu, cố nhẫn.
“Được, coi như là chúng tôi không đúng.”
“Nhưng cháu cũng là người sắp làm vợ, làm dâu. Phụ nữ hơn nhau ở chỗ biết nhìn xa trông rộng. Đàn ông thỉnh thoảng mềm lòng, đó là chuyện bình thường. Chỉ cần sau này nó quay về với cháu, cháu thắng rồi còn gì.”
Tôi nhìn bà ta.
Một lúc lâu, tôi mới cười.
“Dì Chu.”
“Từ lúc nào mà con trai dì bẩn, lại được gọi là đàn ông mềm lòng?”
“Còn tôi nhẫn nhịn cho qua, mới gọi là nhìn xa trông rộng?”
Sắc mặt bà ta hơi cứng lại.
“Cháu nói chuyện đừng khó nghe như vậy.”
Tôi đứng dậy, đi rót cho mình một ly nước.
Không rót cho bà ta.
“Cháu thấy mình nói vẫn nhẹ lắm.”
“Nếu là mẹ cháu, giờ chắc đã hỏi thẳng dì nuôi con kiểu gì.”
Mẹ Chu cuối cùng cũng không nhịn nổi nữa.
“Thẩm Niệm, cháu đừng có quá quắt!”
“Nhà họ Chu chúng tôi cưới cháu vào cửa, đâu phải để cháu leo lên đầu lên cổ người lớn!”
Tôi quay lại, cầm ly nước, nhìn bà ta như nhìn một trò lạ.
“Dì nhầm rồi.”
“Thứ nhất, tôi chưa bước vào cửa nhà họ Chu.”
“Thứ hai, nhà họ Chu các người cũng không có cửa nào đủ cao để tôi phải ngẩng đầu bước vào.”
Bà ta tức đến run tay.
“Cháu!”
Tôi đặt ly nước xuống.
“Dì đến đây, là vì công ty Chu Hoài sắp đứt vốn, đúng không?”
Bà ta im lặng.
Tôi tiếp:
“Dự án khu thương mại nếu gãy lúc này, tiền phạt, tiền đền hợp đồng, tiền lãi ngân hàng, đủ để nhà họ Chu mấy năm không ngóc đầu lên nổi.”
“Dì hoảng rồi.”
Mẹ Chu nhìn tôi chòng chọc.
Ánh mắt ấy vừa hận vừa sợ.
Tôi mỉm cười.
“Nhưng dì có biết vì sao tôi còn chịu ngồi nói chuyện với dì không?”
Bà ta không đáp.
“Vì tôi muốn cho dì một cơ hội.”
Mắt bà ta lóe lên.
“Cháu nói đi.”
Tôi chậm rãi nói từng chữ:
“Dì ra ngoài kia, trước mặt toàn bộ nhân viên công ty tôi, xin lỗi vì đã xúc phạm tôi trong hôn lễ.”
“Một câu cũng không được thiếu.”
“Sau đó đăng bài công khai xin lỗi trên tài khoản cá nhân của dì.”
“Và…”
Tôi dừng lại, cười nhạt.
“Đuổi Lâm Vi ra khỏi tất cả những nơi mà nhà họ Chu cho phép cô ta xuất hiện.”
Mẹ Chu trừng lớn mắt.
“Cháu mơ à?”
Tôi gật đầu.
“Vậy khỏi nói nữa.”
Tôi bấm chuông nội bộ.
“Tiễn khách.”
Hai bảo vệ đi vào.
Mẹ Chu đứng phắt dậy.
“Thẩm Niệm! Cháu thật sự muốn làm tuyệt như vậy?”
Tôi ngồi xuống ghế, mở lại tài liệu.
“Tuyệt?”
“Tôi thấy mình còn chưa bắt đầu.”
Bà ta bị mời ra ngoài trong ánh mắt tò mò của cả tầng làm việc.
Nửa tiếng sau, điện thoại tôi lại nhận được cuộc gọi từ Chu Hoài.
Tôi không nghe.
Anh ta nhắn một tin rất dài.
“Niệm Niệm, mẹ anh nói chuyện không suy nghĩ, em đừng chấp bà.”
“Chuyện giữa hai chúng ta, đừng kéo người lớn vào.”
“Anh thừa nhận hôm qua anh sai, anh xin lỗi.”
“Chỉ cần em chịu rút lại quyết định với công ty, điều kiện gì anh cũng chấp nhận.”
Tôi đọc xong, cười.
Rồi chụp màn hình gửi cho luật sư Trần.
“Lưu làm chứng cứ.”
Tối cùng ngày, căn hộ tân hôn báo đã hoàn tất việc thu dọn.
Tôi tới một chuyến.
Đồ của Chu Hoài đã được đóng thùng, xếp gọn ngoài sảnh chờ vận chuyển.
Tôi đi qua từng phòng.
Sofa là tôi chọn.
Đèn là tôi chọn.
Bức tranh treo tường ở phòng khách là quà sinh nhật bố tôi tặng.
Cả căn nhà, thứ gì cũng có dấu vết của tôi.
Mà người tôi từng nghĩ sẽ cùng sống ở đây, lại rẻ tiền đến mức dẫn một người phụ nữ khác vào tương lai của chúng tôi ngay trong ngày cưới.
Tôi đang đứng trước cửa phòng ngủ thì chuông cửa vang lên.
Mở ra, là Chu Hoài.
Anh ta nhìn những thùng đồ của mình, sắc mặt rất khó coi.
“Em thật sự đuổi anh?”
Tôi khoanh tay trước ngực.
“Nếu không thì giữ anh lại làm tượng?”
Chu Hoài bước vào hai bước.
“Niệm Niệm, anh đã nói rồi, hôm đó chỉ là một sự cố.”
Tôi bật cười.
“Một sự cố?”
“Tự anh gọi điện với mẹ anh, là sự cố.”
“Lâm Vi nhận quà rồi đi diễn, là sự cố.”
“Anh nắm tay cô ta trước mặt tôi, là sự cố.”
“Cả nhà anh xem tôi như đứa ngu dễ dỗ, cũng là sự cố?”
Tôi nhìn thẳng vào mắt anh ta.
“Chu Hoài, anh đừng hạ thấp trí thông minh của tôi nữa.”
Anh ta đứng bất động.
Tôi đi tới, chỉ vào đống thùng giấy.
“Đem hết đi.”
“Cả người lẫn đồ, biến sạch khỏi chỗ của tôi.”
Anh ta đột nhiên nắm lấy vai tôi, giọng khàn xuống:
“Niệm Niệm, anh không muốn ly hôn.”
Tôi nhíu mày, đẩy tay anh ta ra.
“Nhưng tôi muốn.”
“Anh có biết từ lúc em bỏ đi, đầu óc anh toàn là em không?”
Tôi ngước mắt nhìn anh ta.
Nói thật, nếu là trước kia, có lẽ tôi sẽ mềm lòng.
Vì Chu Hoài vốn rất biết cách nói những câu nghe giống thật lòng.
Nhưng bây giờ, tôi chỉ thấy buồn cười.
“Tất nhiên đầu óc anh toàn là tôi.”
“Tôi là người cắt tiền của anh mà.”
Mặt anh ta cứng lại.
Tôi cười nhạt.
“Đừng giả vờ lưu luyến nữa.”
“Chu Hoài, tình yêu của anh có giá niêm yết rõ ràng lắm.”
“Lúc tôi còn giá trị, anh không buông.”
“Lúc tôi rút giá trị về, anh bắt đầu nói không muốn mất tôi.”
“Anh yêu tôi, hay yêu cảm giác được tôi chống lưng?”
Môi anh ta động đậy.
Nhưng cuối cùng không nói được câu nào.
Tôi đi tới cửa, kéo mạnh ra.
“Cút.”
Lần này, anh ta không giằng co nữa.
Trước khi rời đi, anh ta quay lại nhìn tôi, giọng trầm khàn:
“Niệm Niệm, em sẽ hối hận.”
Tôi dựa vào khung cửa, mỉm cười.
“Anh nhầm rồi.”
“Từ lúc bỏ anh, điều đầu tiên tôi cảm thấy là nhẹ nhõm.”
Chương 4: Lật bàn
Ba ngày sau, nhà họ Chu chính thức loạn.
Dự án khu thương mại bị rút hỗ trợ, ngân hàng tạm hoãn giải ngân, hai nhà cung ứng chính bắt đầu ép tiến độ thanh toán.
Tần Dư vừa ăn bánh vừa kể với tôi qua điện thoại:
“Nghe nói sáng nay ngay trong phòng họp, bố Chu Hoài đã tát nó một cái.”
Tôi cầm tách cà phê, nhướng mày.
“Thật à?”
“Thật chứ sao không. Tôi có bạn làm ở công ty họ.”
“Ông già quát ầm lên, hỏi nó lấy đâu ra tự tin mang vợ cũ đến quậy hôn lễ người ta.”
Tôi bật cười.
“Tôi tưởng cả nhà họ rất ủng hộ cơ.”
Tần Dư cười khẩy.
“Lúc chưa mất tiền thì ủng hộ lắm.”
“Lúc tiền bay, ai cũng tỉnh cả.”
Tôi không phủ nhận.
Đúng là tiền luôn có tác dụng khiến con người bộc lộ bản chất rất nhanh.
Buổi trưa hôm đó, tôi nhận được tin nhắn từ một số lạ.
Mở ra, là ảnh chụp Lâm Vi đang đứng ở cổng công ty nhà họ Chu, bị mẹ Chu tát ngay trước mặt lễ tân.
Kèm theo một câu:
“Thẩm tiểu thư, trò vui cô muốn xem.”
Tôi không cần đoán cũng biết là ai gửi.
Người này chắc là ai đó bên công ty Chu Hoài, muốn lấy lòng tôi.
Tôi chỉ trả lời một chữ:
“Ừ.”
Chiều cùng ngày, lại có biến lớn hơn.
Lâm Vi đăng thêm một bài viết dài, nội dung trách móc nhà họ Chu “qua cầu rút ván”, nói rằng chính mẹ Chu là người ép cô ta đến hôn lễ, hứa hẹn sau này sẽ bù đắp cho cô ta, còn bây giờ thấy sự việc đổ bể thì quay sang đổ hết lỗi lên đầu cô ta.
Cuối bài, cô ta còn đính kèm ảnh chụp tin nhắn của mẹ Chu:
“Cô tốt nhất đừng xuất hiện trước mặt con trai tôi nữa.”
“Nhà họ Chu không chứa loại phụ nữ mặt dày như cô.”
Cả mạng lại dậy sóng.
Tần Dư gửi một câu tổng kết cực ngắn:
“Chó cắn chó.”
Tôi cười đến sặc cà phê.
Quả nhiên, chưa đến tối, mẹ Chu cũng không ngồi yên.
Bà ta đăng bài phủ nhận, nói Lâm Vi từ đầu đến cuối đều chủ động tiếp cận, lợi dụng tình cũ với Chu Hoài để chen chân vào cuộc sống của anh ta, còn ngấm ngầm châm ngòi mối quan hệ giữa hai vợ chồng tôi.
Kèm theo đó là ảnh chụp chuyển khoản, quà tặng, tin nhắn.
Hai bên cắn nhau đến mức chẳng còn chút thể diện nào.
Tôi ngồi xem như xem phim.
Bên cạnh, luật sư Trần đang báo cáo tiến độ.
“Cô Thẩm, bên kia đã nhắn qua luật sư rằng anh Chu muốn gặp trực tiếp để bàn chuyện ly hôn và phân chia.”
Tôi nhíu mày.
“Phân chia cái gì?”
“Chắc là anh ta muốn tranh thủ vài hạng mục tài sản.”
Tôi cười thành tiếng.
“Anh ta lấy đâu ra mặt mũi mà đòi chia với tôi?”
“Dự kiến cũng chỉ là thăm dò thôi.”
Tôi gật đầu.
“Vậy sắp xếp.”
“Hẹn anh ta sáng mai.”
Sáng hôm sau, tôi đến văn phòng luật sư.
Chu Hoài đã ngồi ở đó trước.
Mới vài ngày mà anh ta gầy thấy rõ, cằm lún phún râu, không còn vẻ chỉn chu vốn có.
Thấy tôi vào, anh ta đứng dậy.
“Niệm Niệm.”
Tôi ngồi xuống đối diện, không đáp.
Luật sư của anh ta là một người đàn ông trung niên, cười xã giao:
“Cô Thẩm, hôm nay chúng ta gặp nhau là mong giải quyết êm đẹp.”
Tôi gật đầu.
“Được.”
Luật sư bên kia mở lời:
“Về thủ tục ly hôn, thân chủ của tôi đồng ý ký.”
Tôi không bất ngờ.
Anh ta chống tới bây giờ cũng chỉ để câu giờ.
“Nhưng,” vị luật sư kia tiếp tục, “về quan hệ hôn nhân, dù thời gian ngắn, hai bên vẫn có đóng góp chung. Thân chủ tôi cho rằng căn hộ tân hôn và một số khoản đầu tư trong thời gian chuẩn bị kết hôn nên được xem xét…”
Tôi bật cười.
Luật sư Trần bên cạnh tôi cũng cười.
Tôi đẩy một tập tài liệu qua.
“Đây là giấy chứng nhận quyền sở hữu căn hộ, đứng tên một mình tôi.”
“Đây là sao kê tài khoản thể hiện toàn bộ chi phí sửa sang, nội thất, đặt cọc, đều từ tiền cá nhân của tôi.”
“Còn đây…”
Tôi lấy ra thêm một bản.
“Là bảng đối chiếu những khoản tôi cho Chu Hoài vay dưới danh nghĩa hỗ trợ xoay vòng vốn.”
Tôi nhìn thẳng Chu Hoài.
“Anh không những không có phần chia.”
“Mà còn nợ tôi.”
Mặt luật sư bên kia đổi sắc.
Ông ta cầm tài liệu xem rất nhanh, sắc mặt càng lúc càng khó coi.
Chu Hoài nhíu mày.
“Niệm Niệm, em nhất định phải tính toán rõ đến mức này?”
Tôi hỏi ngược:
“Không tính với anh, tôi tính với ai?”
“Hay anh nghĩ cưới tôi vài ngày, bị tôi vạch mặt ở đám cưới, anh vẫn có thể tay không rời đi?”
Tôi nhìn anh ta, giọng đều đều:
“Chu Hoài, anh đánh giá tôi hiền quá rồi.”
Không khí trong phòng đông cứng.
Một lát sau, Chu Hoài cười tự giễu.
“Được.”
“Vậy em muốn gì?”
“Tôi muốn anh ký.”
Tôi đẩy đơn ly hôn tới trước mặt anh ta.
“Sau đó trả tiền.”
“Nếu không trả nổi một lần, luật sư tôi sẽ làm phương án trả dần.”
Tay Chu Hoài đặt trên bàn siết chặt.
“Niệm Niệm, chúng ta từng yêu nhau.”
Tôi nhìn anh ta.
“Đừng lấy chữ yêu ra làm ô nhiễm không khí nữa.”
“Anh không thấy nó bẩn à?”
Lần này, ngay cả luật sư bên kia cũng im lặng.
Chu Hoài nhìn tôi rất lâu.
Cuối cùng, anh ta cầm bút lên.
Ký tên.
Nét ký cuối cùng hạ xuống, lòng tôi bỗng nhẹ hẫng.
Không đau.
Không tiếc.
Chỉ thấy giải thoát.
Tôi nhận lại hồ sơ, đứng dậy.
Chu Hoài bỗng gọi tôi:
“Niệm Niệm.”
Tôi quay đầu.
Anh ta khàn giọng:
“Nếu hôm đó anh không để Vi Vi tới, chúng ta có thể sống tốt không?”
Tôi nhìn anh ta một lúc.
Rồi cười.
“Không.”
Anh ta sững lại.
Tôi nói tiếp:
“Vì vấn đề chưa bao giờ chỉ là Lâm Vi.”
“Là anh.”
“Là mẹ anh.”
“Là cả cái nhà họ Chu các người coi thường tôi, lại còn muốn dựa vào tôi.”
“Tôi chỉ là nhờ hôn lễ hôm đó mà nhìn rõ sớm hơn thôi.”
Nói xong, tôi xoay người rời đi.
Bên ngoài trời nắng rất đẹp.
Tần Dư đang chờ tôi dưới lầu, vừa thấy tôi liền chạy tới.
“Xong chưa?”
Tôi gật đầu.
Cô ấy lập tức giơ hai tay lên trời.
“Chúc mừng bà thoát rác!”
Tôi bật cười.
“Ừ.”
“Thoát rác.”
Tần Dư kéo tay tôi.
“Đi, hôm nay tôi bao bà ăn.”
Tôi nhìn cô ấy, lại nhìn bầu trời xanh không một gợn mây trên cao, bỗng thấy lòng mình sáng hẳn lên.
Có vài cuộc hôn nhân, hủy đúng lúc còn đáng mừng hơn kết thành.
Mà nhà họ Chu, chuyện của họ, mới chỉ vừa bắt đầu thôi.
Bởi vì chiều cùng ngày, tôi nhận được một tin.
Công ty Chu Hoài bị tố sử dụng bản thiết kế chưa thanh toán bản quyền.
Mà người đứng đơn tố cáo, là tôi.
Tôi nhìn điện thoại, cong môi.
Ván này, tôi đã lật rồi.
Thì phải lật cho tới cùng.
Chaporia
Bình Luận (0)