***
Tôi tìm đến chỗ chị Vương.
Kể lại ngọn ngành những gì Hạ Soái nói cho chị ấy nghe.
Nghe xong, sắc mặt chị Vương trầm xuống, lập tức đi kiểm tra camera giám sát. Camera siêu thị chỉ lưu lại 30 ngày, vừa đúng bao gồm cả cái ngày Tô Dao đến “phản ánh vấn đề”.
Trong video, trước khi bước vào văn phòng, Tô Dao đứng ngoài cửa gọi một cuộc điện thoại.
Chị Vương tua chậm lại, nhìn thấy Tô Dao mỉm cười với điện thoại, tắt máy xong mới đẩy cửa bước vào.
“Đứng ngoài cửa gọi cho ai? Trước khi vào thì cười tươi roi rói, vừa bước qua cửa đã đổi ngay khuôn mặt quan tâm lo lắng.” Chị Vương gõ tàn thuốc vào gạt tàn, “Đường Đường, chị làm ăn 20 năm nay, nhìn người là chuẩn. Con nhóc này không phải đến để phản ánh vấn đề đâu, nó đến để đảm bảo rằng em cút đi rồi thì sẽ không bao giờ quay lại nữa.”
Tôi không nói gì.
“Còn vụ phương án diễn tập phòng cháy kia,” Chị Vương mở điện thoại, “Chị bảo con gái chị tra giúp rồi, lịch sử photo bên trạm cứu hỏa có lưu lại. Tô Dao đi photo xấp tài liệu huấn luyện đó vào ngày thứ 10 sau khi em viết đề cương, cũng chính là sau khi cô ta tiếp quản phương án. Dòng thời gian hoàn toàn không khớp. Cô ta bảo em xem trộm tài liệu rồi viết vào phương án, nhưng đề cương của em viết trước, cô ta photo tài liệu sau. Chính cô ta nhét nội dung tài liệu vào phương án của em, rồi đổ vạ là do em làm rò rỉ.”
Chuỗi bằng chứng đã khép kín.
Chị Vương dập điếu thuốc: “Em định tính sao?”
“Em muốn đối mặt nói cho rõ ràng.”
“Với ai?”
“Với tất cả mọi người.”
Chị Vương gật đầu: “Vừa hay ngày kia khu phố có buổi giao lưu tình nguyện viên, ở sảnh lớn ủy ban phường. Tô Dao cũng sẽ đến. Em có đi không?”
“Em đi.”
Trên đường về nhà, điện thoại tôi rung bần bật.
Lục Miên Miên gửi một tràng tin nhắn dài ngoẵng:
“Đường Đường cậu đang ở đâu?”
“Sao cậu không trả lời tin nhắn?”
“Hạ Soái đã kể gì với cậu thế?”
“Có phải cậu biết chuyện gì rồi không?”
“Đường Đường, đừng làm mình sợ.”
Tôi nhắn lại một dòng: “Miên Miên, ngày mốt có buổi giao lưu tình nguyện viên khu phố, cậu đi không?”
“Đi chứ, có chuyện gì à?”
“Không có gì. Đến rồi cậu sẽ biết.”
Chương mới nhất của tiểu thuyết được cập nhật.
Tiêu đề hai chữ: “Bước ngoặt”.
Nội dung có một đoạn viết:
“Đường Đường gấp gọn lại chiếc tạp dề, bỏ vào tủ. Nhưng lần này không phải vì chuẩn bị bỏ đi. Mà là vì cô quyết định, sẽ tự tay lấy lại những thứ thuộc về mình.”
***
Ngày diễn ra buổi giao lưu khu phố là một ngày nắng đẹp.
Sảnh ủy ban xếp 4 hàng ghế gấp, có khoảng 20-30 người đến dự. Có cán bộ khu phố, có tình nguyện viên, có vài người bên trạm cứu hỏa. Hạ Soái ngồi ở hàng ghế cuối cùng, nhìn thấy tôi bước vào liền giơ ngón tay cái lên.
Tạ Bình Xuyên cũng có mặt.
Anh mặc đồng phục, ngồi ở rìa hàng ghế thứ hai, cạnh anh là Tô Dao.
Tô Dao thấy tôi bước vào, nụ cười trên mặt cứng đờ chưa đến nửa giây đã khôi phục lại bình thường. Cô ta gật đầu chào tôi, vẻ mặt đầy thiện ý.
Lục Miên Miên kéo tôi ngồi xuống hàng ghế thứ ba.
“Đường Đường, cậu định làm gì vậy?”
“Cứ chờ xem.”
Nửa đầu buổi giao lưu là báo cáo thường kỳ.
Đến lượt Tô Dao phát biểu, cô ta bước lên phía trước, đầu tiên là cảm ơn sự phối hợp của trạm cứu hỏa, sau đó nhấn mạnh vào thành quả của buổi diễn tập phòng cháy.
Cô ta dõng dạc nói: “Phương án diễn tập lần này là do tôi và các đồng chí bên trạm cứu hỏa cùng nhau liên tục sửa chữa, mất ròng rã 3 tuần trời.”
Ba tuần.
Tôi viết cái đề cương đó mất đúng một đêm.
Cô ta dựa trên bộ khung của tôi sửa lại trong ba tuần, rồi tuyên bố đó là của cô ta.
Báo cáo kết thúc, bước vào phần giao lưu tự do.
Tôi đứng lên.
Hôm nay Tiểu Triệu cũng cất công tới, ngồi ngay cạnh tôi, đưa cho tôi một chai nước.
“Tô Dao,” Tôi bước ra giữa sảnh, giọng không lớn nhưng đảm bảo ai cũng nghe rõ, “Lúc nãy cô bảo phương án diễn tập là do cô dành 3 tuần làm ra, đúng không?”
Tô Dao mỉm cười: “Đúng vậy.”
“Thế cô có thể giải thích một chút, tại sao bản nháp đầu tiên của phương án lại do tôi viết, thông qua Lục Miên Miên gửi cho đội trưởng Tạ Bình Xuyên vào ngày 12 tháng 6 không?”
Nụ cười của Tô Dao vẫn không thay đổi: “Chị Đường Đường, lúc đó chị quả thực có đưa ra vài ý tưởng, nhưng toàn bộ phương án hoàn chỉnh là do sau này em tự làm lại.”
“Tự làm lại?” Tôi móc điện thoại ra, mở lịch sử chat với Lục Miên Miên, lướt đến ngày 12 tháng 6.
“Đây là file tài liệu tôi gửi cho Miên Miên ngày hôm đó. Ba trang: quy trình diễn tập, danh sách vật tư, phân chia nhóm tình nguyện viên. Bản phương án cô nộp sau này, kết cấu ba phần đó không sai một chữ nào so với đề cương của tôi.”
Tôi lại vuốt sang ảnh chụp màn hình tiếp theo.
“Còn đây là lịch sử máy photocopy của trạm cứu hỏa. Ngày 22 tháng 6, cô đến khu văn phòng trạm cứu hỏa để photo tài liệu huấn luyện. Sau đó, cô lấy những nội dung đó chèn vào phương án. Rồi cô tìm đến sếp cũ của tôi là chị Vương, bảo rằng tôi xem trộm tài liệu nội bộ của trạm cứu hỏa, đem chép vào phương án.”
“Nhưng vấn đề nằm ở chỗ, đề cương của tôi viết ngày 12 tháng 6, còn cô photo tài liệu ngày 22 tháng 6. Là cô nhét tài liệu vào, không phải tôi.”
Sảnh lớn bỗng chốc im phăng phắc.
Nụ cười của Tô Dao rốt cuộc không thể giữ nổi nữa. Những ngón tay cô ta xoắn xuýt vào nhau đến trắng bệch.
“Đường Đường, chị hiểu lầm rồi, em không có ý đó.”
“Ý nào? Ý bảo tôi quấy rối lính cứu hỏa? Ý bảo tôi xem trộm tài liệu nội bộ? Hay là nhân lúc tôi nghỉ việc để hắt nước bẩn lên người tôi?”
Hạ Soái đứng phắt dậy từ hàng ghế cuối: “Tô Dao, lịch sử photo mấy tài liệu huấn luyện kia tôi cũng tra rồi. Là cô photo, có cả chữ ký và ngày tháng của cô trên đó. Cái này không chối được đâu.”
Tô Dao luống cuống: “Hạ Soái, đây là chuyện riêng giữa tôi và Đường Đường, không liên quan đến anh.”
Hạ Soái dang hai tay: “Không liên quan đến tôi, nhưng liên quan đến trạm cứu hỏa. Cô mượn danh nghĩa trạm cứu hỏa rêu rao bên ngoài rằng người của chúng tôi bị nhân viên siêu thị quấy rối, lời này truyền ra ngoài, mặt mũi trạm cứu hỏa để đi đâu?”
Lục Miên Miên cũng đứng lên, mặt đỏ bừng: “Tô Dao, lúc chị nói với tôi rằng Đường Đường xem trộm tài liệu, chị còn nhìn thẳng vào mắt tôi, nói ba lần câu ‘chị là vì muốn tốt cho Đường Đường’ kia mà.”
Tô Dao đưa mắt nhìn quanh, phát hiện ra những người có mặt ở đây không một ai đứng ra nói giúp cô ta.
Chủ nhiệm Vương của khu phố hắng giọng: “Tiểu Tô, chuyện này cô quả thật cần phải cho mọi người một lời giải thích.”
Môi Tô Dao run rẩy hai cái.
Chaporia
Bình Luận (0)