13
Tôi hoàn toàn ngây người.
Hốc mắt đột nhiên mờ đi, sống mũi cay xè, tủi thân không đè xuống nổi: “Vậy thì sao?”
“Hay là tới bây giờ anh vẫn còn muốn lừa em?”
Anh nhắm mắt lại, giọng khàn khàn: “Đúng, anh đã lừa em.”
“Từ lần đầu tiên em ngủ quên trong phòng anh, mặc áo T-shirt của anh, anh đã biết mình hoàn toàn xong rồi.”
“Anh thích em rồi.”
“Anh cố tình quen bạn gái, cố tình tạo scandal với cô ấy, ngay cả nụ hôn cũng chỉ là quay lệch góc, từ đầu tới cuối đều là diễn cho một mình em xem.”
“Cô ấy căn bản không thể là bạn gái anh, anh ngay cả tay cô ấy cũng chưa từng chạm qua.”
“Nguyễn Nguyễn… anh yêu em, yêu em đến mức sắp mất khống chế phát điên rồi.”
“Nhưng anh có chuyện mãi không nghĩ thông được… cho nên chỉ có thể hết lần này đến lần khác nhẫn tâm đẩy em ra.”
“Anh ngây thơ cho rằng chỉ cần bên cạnh em có người khác, anh sẽ hoàn toàn hết hy vọng.”
“Nhưng ngày đó nhìn thấy em ngồi lên moto của cậu ta, anh hận không thể tháo luôn bánh xe của cậu ta xuống.”
“Nhìn thấy áo khoác cậu ta quấn quanh eo em, anh ở trên lầu suýt chút nữa lao xuống cướp em về.”
“Nhìn thấy em cùng thằng nhóc đó lên núi qua đêm, anh hận không thể băm nó ra.”
“Nhìn thấy môi em sưng đỏ trở về… anh khó chịu đến sắp phát điên.”
“Cho tới bây giờ, anh mới hoàn toàn nhìn rõ bản thân, bất kể thế nào, anh không thể không có em.”
Anh siết lấy cổ tay tôi, đáy mắt hèn mọn lại vội vàng: “Em nói cho anh biết được không? Đêm đó em với cậu ta…”
Tôi còn chưa kịp tiêu hóa hết đống thông tin này, đầu óc nóng lên, lời đã buột miệng nói ra:
“Làm rồi.”
Anh đột nhiên cúi xuống, hung hăng cắn lên môi dưới tôi, mang theo lực đạo trừng phạt và cố chấp:
“Được… nếu dù sao với ai cũng làm…”
Anh ép tôi lên tường, khóa tôi trong lòng, đáy mắt là tình yêu mất khống chế cùng sự hèn mọn suốt nhiều năm:
“Vậy sau này, làm với anh trai… được không?”
Tôi thừa nhận, tôi vẫn không thể đẩy anh ra.
Khung cảnh như vậy tôi đã tưởng tượng vô số lần.
Tưởng tượng anh tới cầu xin tôi, tưởng tượng anh nhìn thấy tôi yêu đương mà phát điên ghen tuông.
Tưởng tượng anh tỏ tình với tôi.
Tưởng tượng vô số lần, trong tình huống như vậy sẽ đẩy anh ra rồi nói với anh: “Anh, em không thích anh nữa, em chỉ xem anh là anh trai.”
Những nội dung đã tưởng tượng vô số lần trong lòng, đến khoảnh khắc thật sự xảy ra.
Tôi vẫn không nỡ đẩy anh ra.
Một đêm triền miên.
Tôi đau đến mức ngay cả eo cũng không thẳng nổi.
Anh lại giống như không chịu buông tha, không ngừng không nghỉ.
Giống như cuối cùng cũng xé bỏ lớp ngụy trang kia, không muốn tiếp tục diễn nữa.
Cuối cùng, tôi vẫn vô phương cứu chữa mà lần nữa yêu anh.
14
Bùi Nghiễn Hành nắm tay tôi, đưa tôi tới căn nhà anh mua bên ngoài.
Căn nhà rất sạch sẽ, giống như vẫn luôn được dọn dẹp định kỳ.
Anh đẩy mở một cánh cửa, bên trong là một căn phòng công chúa.
Rèm cửa màu hồng, ga giường ren, đầy tường là ảnh chụp.
Toàn bộ đều là cùng một bé gái sáu tuổi.
Cô bé cười rực rỡ, buộc hai búi tóc nhỏ, được một cậu bé cõng trên lưng.
Bùi Nghiễn Hành cầm lấy khung ảnh kia, giọng rất nhẹ: “Đây là em gái anh, tên là Bùi Lan Lan.”
Tim tôi chợt trầm xuống.
“Lan Lan…”
“Năm đó bị một tên súc sinh say rượu tông chết.” Anh dừng một chút, “Cũng chính là ba ruột của em.”
Toàn thân tôi cứng đờ, giống như bị đóng đinh tại chỗ.
“Theo như anh biết, mẹ ruột em cũng bị ông ta say rượu đánh chết.” Giọng anh rất thấp.
“Ba mẹ anh không chấp nhận nổi sự ra đi của Lan Lan, cho nên… cũng bỏ lại anh.”
Tôi nhìn cậu bé đang cõng em gái trong tấm ảnh, đột nhiên nhớ tới thiếu niên cầm dao trong con hẻm nhỏ kia.
“Ngày đó…” Anh nhắm mắt lại, “Thật ra anh cầm dao, định đi tìm em, cùng nhau đi gặp ba mẹ anh.”
“Nhưng dáng vẻ em gọi anh trai, giống hệt Lan Lan gọi anh trai.”
Giọng anh cuối cùng cũng xuất hiện chút run rẩy.
“Cho nên, anh đã rất cố gắng mới nuôi lớn em.”
“Nhưng bởi vì yêu em, anh không cách nào tha thứ cho chính mình.”
Anh quay đầu nhìn tôi, trong đôi mắt kia có quá nhiều thứ bị đè nén suốt bao năm qua.
“Anh rơi vào đau khổ vô tận, anh sợ bản thân quên mất Lan Lan, lại sợ mình sẽ làm tổn thương em.” Anh nắm lấy tay tôi, đầu ngón tay vuốt nhẹ mu bàn tay tôi, “Cho đến khi anh nhận ra, anh không thể rời khỏi em.”
Tôi nhìn ánh nước trong mắt Bùi Nghiễn Hành.
Trong nháy mắt cảm thấy đau lòng vô cùng.
Thì ra những năm qua, anh luôn đẩy tôi ra, đều là vì chuyện này.
So với đoạn tình cảm này, anh còn giằng xé và đau khổ hơn tôi nhiều.
Vậy mà tôi lại hết lần này đến lần khác ép anh phải lựa chọn.
“Anh, chúng ta sẽ mãi mãi ở bên nhau.” Tôi nắm lấy tay anh, mười ngón đan xen.
“Không ai có thể chia cắt chúng ta.”
15
Ba tháng sau.
Bùi Nghiễn Hành đưa tôi tới trước mộ của Lan Lan.
Hôm đó mưa rất lớn, anh không che ô, quỳ trước bia mộ, trán chống lên mặt đá lạnh lẽo, nói chuyện với em gái.
“Lan Lan, anh trai tới thăm em rồi.”
Giọng anh bị tiếng mưa nuốt mất hơn nửa.
Tôi đứng cách phía sau anh không xa, nước mưa men theo váy chảy xuống.
Cô bé trên bia mộ cười cong cả mắt.
Hoàn toàn không giống dáng vẻ tôi năm sáu tuổi, bị ba đánh đến đầy thương tích rồi chạy vào con hẻm nhỏ.
Nhưng Bùi Nghiễn Hành nói, giọng tôi gọi anh trai, giống hệt Lan Lan.
“Anh đưa cô ấy tới rồi.” Giọng anh khàn đặc dữ dội, “Lan Lan… em sẽ không trách anh trai đúng không?”
Mưa càng lúc càng lớn.
Cuối cùng tôi vẫn bước tới, ngồi xổm xuống, giơ ô che lên đầu anh.
Bùi Nghiễn Hành ngẩng đầu nhìn tôi, hốc mắt đỏ hoe.
Nước mưa men theo đường quai hàm anh nhỏ xuống, đây là lần đầu tiên tôi thấy anh chật vật như vậy.
Trong mắt tôi, anh mãi mãi là Bùi Nghiễn Hành luôn khắc chế, điềm tĩnh, mãi mãi có thể đẩy tôi ra.
Còn hiện tại, anh ở trước mộ em gái, khóc như một đứa trẻ.
“Nguyễn Nguyễn.” Anh gọi tên tôi, giọng run rẩy.
Tôi nhét chiếc ô vào tay anh, xoay người lại, đối diện bia mộ, nghiêm túc cúi đầu một cái.
Tôi không biết phải xin lỗi một người đã chết thế nào.
Xin lỗi vì ba ruột tôi đã cướp đi sinh mạng của cô ấy sao?
Xin lỗi vì tôi cướp mất anh trai của cô ấy sao?
Xin lỗi vì tôi khiến anh trai cô ấy yêu một người vốn không nên yêu, cũng không xứng đáng được yêu sao?
Ngàn vạn lời mắc nghẹn nơi cổ họng, cuối cùng chỉ nói ra một câu:
“Em sẽ đối xử tốt với anh ấy.”
Cô bé trên bia mộ vẫn mỉm cười nhìn chúng tôi.
Tôi không biết Lan Lan sẽ nghĩ thế nào.
Có lẽ sẽ tức giận, có lẽ sẽ đau lòng, có lẽ sẽ cảm thấy anh trai phản bội cô ấy.
Nhưng tôi cảm thấy, cô ấy sẽ thay anh trai mình mà vui vẻ.
Ít nhất, trên thế giới này đã có thêm một người, còn mong anh trai cô ấy hạnh phúc hơn bất kỳ ai khác.
(Kết thúc)
Chaporia
Bình Luận (0)