Lần gặp thứ hai là khảo sát công trường một tuần sau đó.
Anh đội mũ bảo hộ và mặc áo phản quang của công trường, ngồi xổm cạnh một đoạn lan can cũ kỹ để đo đạc.
“Đoạn lan can này phải phá bỏ, nhưng cọc móng bên dưới có thể từ thời Dân Quốc. Nếu có giá trị bảo tồn di tích, chúng ta sẽ phải điều chỉnh phương án.”
Tôi cũng ngồi xổm xuống quan sát một chút.
“Nhìn không giống thời Dân Quốc lắm. Cọc móng thời Dân Quốc dùng vật liệu khác.”
Anh liếc nhìn tôi.
“Cô còn am hiểu cả cổ vật cơ à?”
“Luận văn cử nhân của tôi viết về bảo tồn và khai thác các di tích kiến trúc cận đại mà.”
Anh mỉm cười.
Đó là lần đầu tiên tôi thấy anh cười.
Khóe miệng hơi cong lên, rất kiềm chế, nhưng rất đẹp.
Đến tháng thứ hai tiến hành dự án, tần suất gặp mặt của chúng tôi tăng lên ba lần một tuần.
Mỗi lần đều là công việc.
Bản vẽ, số liệu, mốc thời gian thi công, lựa chọn vật liệu.
Không có một lời dư thừa.
Nhưng tôi có thể cảm nhận được một vài sự thay đổi.
Anh bắt đầu nán lại thêm 5 phút sau khi cuộc họp kết thúc.
Anh bắt đầu đặt một cốc cà phê Americano mà tôi thích bên cạnh bản vẽ.
Anh bắt đầu nhớ từng chi tiết nhỏ mà tôi từng nói.
“Lần trước cô bảo hệ thống chiếu sáng khu Nam dùng tông màu ấm sẽ đẹp hơn, tôi đã xác nhận với cố vấn ánh sáng rồi, anh ấy cũng đồng ý.”
Tôi nhìn cốc cà phê anh đặt cạnh bản vẽ.
“Sao anh biết tôi uống Americano?”
“Lần trước đi họp thấy cô gọi.”
Chỉ một câu như vậy.
Không giải thích nhiều thêm.
Tôi bưng cốc cà phê lên uống một ngụm.
Trong lòng có một giọng nói cất lên: Người đàn ông này hoàn toàn khác biệt với Trần Hạo Vũ.
Trần Hạo Vũ quan tâm đến tiền của tôi.
Phương Thịnh quan tâm đến những lời tôi nói.
Khi dự án tiến triển đến tháng thứ ba, có chuyện xảy ra.
Trong nội bộ Bất động sản Thịnh Hoa có người tố cáo dự toán dự án bị kê khống, Ủy ban Kỷ luật thành phố đã vào cuộc điều tra.
Phương Thịnh bị đình chỉ công tác để phối hợp điều tra.
Hôm đó tôi nhận được điện thoại của anh.
“Giám đốc Lâm, dự án có thể phải tạm dừng một thời gian. Tình hình cụ thể tôi không tiện nói rõ, nhưng không liên quan gì đến chi phí thiết kế của bên cô đâu, cô cứ yên tâm.”
“Tình hình sao rồi anh?”
“Chuyện nội bộ thôi. Cô đừng lo.”
Giọng anh bình thản như đang kể chuyện của người khác.
Nhưng tôi biết, việc bị đình chỉ công tác có ý nghĩa thế nào đối với anh.
Giám đốc dự án 34 tuổi, tiền đồ đang rộng mở thênh thang.
Một khi bị điều tra ra có vấn đề, sự nghiệp coi như bị hủy hoại.
Tôi cúp điện thoại, có chút đứng ngồi không yên.
Chị gái hỏi tôi có chuyện gì.
“Giám đốc dự án của đối tác bị đình chỉ công tác rồi, bên kỷ luật đang điều tra.”
“Có liên quan gì đến em không?”
“Không, nhưng em lo cho anh ấy.”
Chị nhìn tôi chằm chằm vài giây.
“Em lo cho cậu ta?”
“…Chuyện công việc mà chị.”
Chị gái không gặng hỏi nữa, nhưng biểu cảm của chị đã nói lên tất cả.
Hai tuần sau, có kết quả điều tra.
Phương Thịnh không có vấn đề gì.
Phần dự toán kê khống là do người của phòng thu mua nhúng tay vào, không liên quan đến khâu kỹ thuật và thiết kế.
Phương Thịnh quay lại làm việc.
Dự án tiếp tục được triển khai.
Việc đầu tiên anh làm sau khi trở lại là gọi điện thoại cho tôi.
“Giám đốc Lâm, điều tra rõ ràng rồi, không có vấn đề gì. Làm chậm trễ công việc của cô mất hai tuần, thật ngại quá.”
“Không sao đâu anh, kết quả tốt là được rồi.”
Trong điện thoại im lặng hai giây.
“Giám đốc Lâm…”
“Dạ?”
“Tối nay cô có rảnh không? Muốn mời cô bữa cơm. Cảm ơn cô đã phối hợp trong thời gian qua.”
Tôi ngẫm nghĩ.
“Vâng.”
Nơi ăn tối là một quán ăn nhỏ không có gì nổi bật.
Không có bít tết, không có rượu vang.
Đó là một quán lẩu lâu đời đã mở được 20 năm.
“Sao anh lại chọn chỗ này?” Tôi cười hỏi.
“Cô từng nói cô thích ăn lẩu mà.”
Tôi ngẩn người một chút.
Đó là chuyện từ mấy tháng trước, lúc ở công trường tôi buột miệng nói một câu “Nhúng lẩu là giải tỏa áp lực tốt nhất”.
Anh vẫn nhớ.
Bữa cơm đó kéo dài hai tiếng rưỡi đồng hồ.
Nói chuyện rất nhiều.
Công việc, cuộc sống, quá khứ, tương lai.
Anh nói anh độc thân 3 năm rồi, bạn gái cũ chê anh quá bận rộn nên chia tay.
Tôi nói tôi mới ly hôn nửa năm.
Anh nghe xong không hỏi han nguyên nhân.
Chỉ nói một câu: “Vậy bây giờ em sống tốt chứ?”
“Rất tốt.”
“Vậy thì tốt.”
Anh cầm điện thoại gọi tài xế lái xe thuê để đưa tôi về nhà.
Không mập mờ, không vượt quá giới hạn.
Sạch sẽ và trong sáng.
Về đến nhà, tôi nằm trên giường suy nghĩ rất lâu.
Tôi không chắc chắn là mình đã sẵn sàng hay chưa.
Nhưng tôi chắc chắn một điều – Phương Thịnh là người mang lại cho tôi cảm giác an tâm nhất mà tôi từng gặp.
Sự an tâm này không phải vì anh ấy có tiền hay có tài.
Mà là vì anh ấy không cần phải đòi hỏi thứ gì từ tôi.
Tháng thứ năm sau khi ly hôn.
Trần Hạo Vũ biến mất một dạo.
Nhưng số tiền 400 nghìn tệ bồi thường từ shophouse của Chu Phượng Lan vẫn chưa thấy đâu.
Chị gái nộp đơn yêu cầu cưỡng chế thi hành án.
Tòa án đã niêm phong căn shophouse.
Chu Phượng Lan phát điên.
Bà ta chửi rủa tôi trong nhóm chat họ hàng nhà họ Trần là “Diêm vương sống”, “quỷ hút máu”, “đồ sát phu”.
Ảnh chụp màn hình được con trai của Trần Kiến Quốc gửi cho tôi.
Tôi xem lướt qua, rồi chuyển tiếp cho chị gái.
“Thế này có bị coi là phỉ báng không chị?”
“Chửi trong nhóm họ hàng thì hơi khó truy cứu. Nhưng nếu bà ta đăng lên vòng bạn bè (Moments) hoặc phát ngôn ở nơi công cộng, em có thể kiện tội xâm phạm danh dự.”
Tôi không khởi kiện.
Bởi vì tôi chẳng việc gì phải so đo với một bà già sáu mươi tuổi đang bị niêm phong cửa hàng.
Trong tháng này, công ty lại nhận thêm hai dự án mới.
Một cái là cải tạo công viên thành phố, 5 triệu tệ.
Một cái là thiết kế vườn trên sân thượng cho một khách sạn cao cấp, 3 triệu tệ.
Đội ngũ mở rộng lên thành 12 người.
Cuối cùng tôi đã có công ty của riêng mình, chứ không chỉ dừng lại ở mô hình studio nữa.
Công ty mới mang tên “Thiết kế Thanh Lãng”.
Lấy từ chữ “Thanh” trong tên tôi.
Cũng là lấy từ tâm trạng của tôi dạo gần đây.
Thanh thanh lãng lãng, quang minh lỗi lạc.
Ngày đăng ký thành lập công ty, tôi đăng một bài lên vòng bạn bè.
Kèm theo ảnh giấy phép kinh doanh và ảnh văn phòng làm việc.
Dòng trạng thái: Một người, cũng có thể trở thành một đội quân.
Rất nhiều người bấm like.
Chaporia
Bình Luận (0)