20px

“Cái đó là người lớn đoán được mới được thưởng đó, bảo bối còn nhỏ, chưa đoán trúng đâu.”.

Ánh mắt Tiêu Nghiễn lúc này lại dừng nơi câu đố, mày hơi nhíu lại..

“Phụ vương…” Tiểu tử dường như cảm nhận được gì đó, ngậm đường mà gọi, đôi mắt đen lay láy đầy mong chờ..

Tiêu Nghiễn cúi đầu, bắt gặp ánh nhìn trong veo và tràn ngập tín nhiệm của con trai..

Hắn trầm mặc vài tức..

Sau đó, trong lúc mọi người còn đang khổ sở suy nghĩ, thanh âm trầm ổn của hắn vang lên:.

“Là chữ ‘Nhật’.”.

Trường trường yên lặng..

Lão tiên sinh chủ trì hai mắt sáng rực, vỗ tay cười lớn:.

“Diệu! Diệu a! Vị công tử này tài tư tuyệt vời! Vẽ thì tròn – là mặt trời; viết thì vuông – chữ ‘Nhật’ là chữ vuông; đông ngắn – đông nhật ngắn; hạ dài – hạ nhật trường! Quả thực là chữ ‘Nhật’! Cung đăng quán quân, xin trao cho vị công tử này!”.

Trong ánh nhìn hâm mộ và thán phục của mọi người, chiếc cung đăng lưu ly rực rỡ kia được gỡ xuống, đưa đến trước mặt Tiêu Nghiễn..

Hắn không nhận, chỉ khẽ ra hiệu về phía tiểu tử trong lòng ta..

Thị vệ lập tức hiểu ý, nhẹ nhàng đặt quai xách tinh tế của cung đăng vào bàn tay còn lại không bận cầm đường hồ lô của tiểu tử..

“Đèn đèn!” Tiểu tử vui sướng gọi to, một tay ôm đường, một tay cầm đèn, khuôn mặt nhỏ hớn hở đỏ bừng, hết nhìn đèn lại nhìn Tiêu Nghiễn, trong mắt đầy sao lấp lánh, hô:.

“Phụ vương! Lợi hại!”.

Tiêu Nghiễn nhìn ánh mắt sùng bái và niềm vui không che giấu nơi con trẻ, đôi mày vốn thường nghiêm nghị đã hoàn toàn giãn ra, khóe môi cũng cong sâu hơn..

Hắn đưa tay, rất tự nhiên, xoa nhẹ mái tóc mềm mại của nhi tử..

“Thích là được.”.

Ta ôm lấy con, nhìn một màn trước mắt..

Đèn hoa rực rỡ, tiếng người náo nhiệt..

Hắn đứng dưới ánh sáng, gương mặt nghiêng được ánh đèn ấm áp vẽ nên từng nét rõ ràng, trong mắt lấp lánh ý ôn nhu, chân thực đến không ngờ..

Tựa hồ có một tầng băng trong tim, chậm rãi vỡ tan..

Ngày tháng cứ như dòng suối nhỏ, chảy mãi không ngừng..

Tiểu tử nay đã ba tuổi..

Vẫn là trung tâm của cuộc sống an nhàn nơi vương phủ của ta..

Chỉ là, bên cạnh ta, đã có thêm một bóng hình ngày càng hiện diện rõ ràng hơn..

Tiêu Nghiễn tựa hồ đã tìm được sự thăng bằng nào đó..

Hắn vẫn rất bận – triều vụ, quân sự, lại thêm những việc rắc rối do bệ hạ thỉnh thoảng ném qua..

Thế nhưng, bất luận bận rộn đến đâu, hắn luôn dành chút thời gian..

Đôi khi là đến chơi với tiểu tử một canh giờ, dạy hắn nhận vài chữ (dù tiểu tử đa phần học trước quên sau)..

Có khi là vào chạng vạng, hắn mang theo những món điểm tâm lạ lẫm hay đồ chơi nhỏ nhặt mua từ bên ngoài trở về..

Có khi dứt khoát chẳng vì cớ gì, chỉ đến ngồi một lát, cầm một quyển sách, nhìn ta cùng tiểu tử chơi đùa với bùn đất trong sân, hoặc lắng nghe ta kể cho hắn những chuyện cổ tích kỳ quái trước giờ đi ngủ (tựa như truyện về bà ngoại sói và cô bé khăn đỏ, lần nào cũng dọa tiểu tử rúc chăn run lẩy bẩy)..

Hắn vẫn ít lời, song sương giá trong ánh mắt xưa kia, nay đã tiêu tan tự lúc nào..

Tiểu tử hoàn toàn trở thành cái đuôi nhỏ của hắn..

“Mẫu thân! Phụ vương!” — chỉ cần Tiêu Nghiễn vừa xuất hiện, tiểu gia hỏa nhất định là kẻ đầu tiên lao đến, như viên đạn nhỏ bắn thẳng vào lòng hắn..

Tiêu Nghiễn luôn vững vàng đỡ lấy hắn, thành thạo ôm lên, nhấc cao, hoặc đặt lên vai mình, cho ngồi lên cổ, chạy vòng quanh sân vài lượt, khiến tiểu tử hét vang vui sướng như muốn tung nóc nhà..

Thỉnh thoảng, phụ tử cũng có đôi lần nảy sinh chút tranh chấp nhỏ..

Tỉ như Tiêu Nghiễn cảm thấy tiểu tử chơi bùn đất quá dơ bẩn, muốn ngăn lại..

Tiểu tử lập tức bặm môi, đôi mắt rưng rưng nhìn ta đầy ủy khuất: “Mẫu thân… Phụ vương xấu…”.

Rồi dưới ánh nhìn long lanh của tiểu tử, Tiêu Nghiễn sẽ cứng ngắc thu tay lại, mặt không đổi sắc, miệng lầm bầm: “…chỉ cho chơi một lát.”.

Lại tỉ như tiểu tử kén ăn, chẳng chịu đụng tới rau xanh..

Tiêu Nghiễn mới nhíu mày, chưa kịp mở miệng..

Tiểu tử đã nhanh nhẹn ôm lấy đùi hắn, ngửa khuôn mặt nhỏ nhắn làm nũng: “Phụ vương… ăn rau… đắng đắng…”.

Tiêu Nghiễn: “…”.

Rốt cuộc, dĩa rau xanh kia, chẳng hiểu sao luôn biến mất vào bát của Tiêu Nghiễn..

Ta chỉ ngồi bên lặng lẽ ăn cơm..

Ừm, rau xào hôm nay… vị cũng không tệ..

Hôm ấy, ánh dương buổi trưa chiếu rọi rực rỡ..

Ta uể oải nằm trên ghế mây ngoài sân, mắt nhìn tiểu tử chổng mông bên bồn hoa, chăm chú quan sát một con ốc sên bò chậm rì..

Tiêu Nghiễn vừa xong công vụ, tay cầm một bức họa quyển..

Hắn không quấy nhiễu đứa nhỏ đang mải mê, đi đến ngồi xuống ghế đá bên cạnh ta, đưa họa quyển qua:.

“Xem thử đi.”.

“Cái gì?” Ta nghi hoặc nhận lấy, mở ra xem..

Là một bức họa..

Trong tranh chính là viện tử này..

Ánh nắng, vườn hoa, ghế mây..

Trên ghế có một nữ tử nằm nghiêng lười biếng, dung nhan thư thái, khóe môi hàm tiếu..

Bên cạnh, một hài tử trắng trẻo đang chổng mông, tập trung nhìn thứ gì đó dưới đất..

Toàn cảnh ấm áp, an bình, tràn ngập sinh khí gia đình..

Nét bút tỉ mỉ, ánh sáng hòa dịu, đủ thấy người vẽ dụng tâm đến dường nào..

Góc tranh hạ bút một chữ “Nghiễn” nhẹ nhàng như mây khói..

Ta sững sờ, ngẩng đầu nhìn hắn..

Tiêu Nghiễn hơi dời ánh mắt, tựa hồ có chút không được tự nhiên, gốc tai ửng đỏ, nhưng thanh âm vẫn nhàn nhạt:.

“…vẽ chơi thôi.”.

Ta nhìn nữ tử trong tranh — thần sắc nhu hòa, toàn thân như toát ra nhàn nhã an yên — rồi lại nhìn người trước mặt đang cố tỏ vẻ trấn định..

Trong lòng chợt như có thứ gì đó nhẹ nhàng gõ lên, mềm mại, ấm áp..

“Vẽ không tệ.” Ta cẩn thận cuộn tranh lại, thu vào tay áo, “Đa tạ.”.

Hắn “ừ” một tiếng, ánh mắt lại quay về với tiểu thân ảnh bên bồn hoa kia..

Tiểu tử cuối cùng cũng ngắm ốc sên đủ rồi, đứng dậy phủi tay, ánh mắt sáng rỡ như phát hiện bảo vật, lon ton chạy đến..

“Phụ vương! Mẫu thân! Mau xem nè!” Hắn mở tay ra như dâng vật báu..

Trong lòng bàn tay bé nhỏ là một đóa tiểu hoa dại màu lam, chẳng biết tên, bị bóp hơi nát, cánh hoa đã hơi rũ xuống..

“Đóa hoa! Cho mẫu thân!” Tiểu tử kiễng chân, cố gắng đưa đoá hoa nhỏ lên cho ta..

Ta mỉm cười nhận lấy: “Đẹp lắm. Cảm ơn bảo bối của mẫu thân.”.

Tiểu tử lại quay sang Tiêu Nghiễn, nét mặt chờ mong:.

“Phụ vương… hoa hoa… đẹp không?”.

Tiêu Nghiễn nhìn gương mặt nhỏ nhắn lấm bùn nhưng tinh khiết vô ngần kia, rồi lại nhìn tay còn lại rỗng không của hài tử..

Hắn trầm mặc một chút, bỗng đưa tay, rất tự nhiên, từ tóc tiểu tử nhặt xuống một cánh hoa trắng chẳng biết bám lên tự bao giờ..

“Đẹp.” Hắn nhìn cánh hoa trong lòng bàn tay, rồi lại nhìn con mình, khóe môi khẽ cong, “Giống ngươi.”.

Tiểu tử lập tức phấn khích nhào vào lòng hắn, cười khanh khách không dứt..

Ánh nắng phủ khắp viện tử, ấm áp vô cùng..

Ta nắm lấy đóa hoa lam đã rũ kia, nhìn phụ tử hai người ôm nhau bên bồn hoa..

Đường nét cương nghị nơi gương mặt nam tử dưới ánh sáng mềm mại dường như hòa tan cả cứng rắn, cúi đầu nhìn đứa trẻ đang cười đùa trong lòng, trong mắt hắn, tràn đầy ôn nhu và chăm chú..

Tiếng cười trong trẻo của hài tử vang như chuông bạc, ngân vang khắp sân nhỏ..

Ghế mây khẽ đong đưa..

Ta nhắm mắt lại, cảm nhận ánh nắng ấm áp nơi mi mắt..

Chốn này, ta nguyện làm cá mặn nằm dài, chuyên tâm nuôi con..

Thi thoảng… thêm cả phụ thân của nó..

Cuộc sống như thế, dường như… cũng không tệ lắm..

.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...