20px

Lúc Châu nhi chải đầu cho ta, nàng tiện thể kể cho ta nghe tình hình trong phủ Tướng quân.

Mẫu thân của Tạ Uyên mất sớm, sau khi lão tướng quân qua đời, hắn cũng rất ít khi về phủ.

Hắn không thích quá đông người.

Trong phủ chỉ giữ lại một nhà ba người của lão quản gia cùng vài thị vệ.

Ngoài viện còn có mấy hạ nhân phụ trách quét dọn.

Ngay cả nha hoàn vừa rồi tới hầu hạ ta cũng là mới mua về từ tháng trước.

Chải tóc xong, Châu nhi nói:

“Sau này phu nhân quản gia, mọi khoản chi tiêu trong phủ đều phải qua mắt người mới được.”

Ta vừa nghe đã thấy đau đầu.

Nhưng trước lúc xuất giá, mẫu thân cũng từng dặn rồi.

Bảo ta nhất định phải giữ chắc chìa khóa quản gia.

Ta phải học cách trở thành đương gia chủ mẫu mới được.

Suốt cả ngày, ta ngồi ở tiền sảnh nghe lão quản gia tỉ mỉ kể đủ thứ chuyện lớn nhỏ trong phủ.

Ngồi đến mức đau nhức cả thắt lưng.

Mãi tới giờ dùng bữa tối Tạ Uyên mới trở về.

Thấy vẻ mặt đầy mệt mỏi của ta, hắn thấp giọng hỏi:

“Sao vậy? Đêm qua ngủ không ngon sao?”

Ta nhớ tới âm thanh nghe được đêm qua.

Lại nhìn quầng thâm nhàn nhạt dưới mắt hắn.

Lúc này mới nhận ra chắc hẳn tối qua Tạ Uyên không ngủ được.

Dáng ngủ của ta rất xấu.

Hồi nhỏ sợ tối, cứ kéo nhị tỷ ngủ cùng.

Kết quả tỷ ấy bị ta đá đến nửa đêm phải chạy đi méc mẫu thân.

Chắc là tối qua Tạ Uyên cũng bị ta hành không ít.

Sáng sớm không gặp hắn thì thôi, còn chưa thấy ngượng ngùng gì.

Giờ bốn mắt nhìn nhau, ta lập tức xấu hổ đến mức mặt nóng bừng.

“Không phải đâu, ta ngủ ngon lắm.”

“Tạ Uyên, hay là buổi tối chúng ta ngủ riêng đi.”

Ý cười nơi khóe môi hắn lập tức nhạt đi.

“Vì sao?”

“Là ta làm phiền nàng sao?”

Ta vội vàng xua tay:

“Không không không!”

“Chàng ngủ rất ngoan, là do ta lúc ngủ hơi xấu nết thôi. Hai chúng ta ngủ cùng sẽ làm phiền chàng.”

Bả vai Tạ Uyên khẽ thả lỏng, giọng nói trầm thấp:

“Không sao.”

“Ta không thấy nàng phiền.”

“Nhưng ta hay nằm mơ, còn thích quậy lung tung…”

Hắn đột nhiên giữ lấy tay ta.

“Miên Miên, nàng và ta là phu thê.”

“Dù nàng thế nào ta cũng chấp nhận.”

“Không cần nghĩ nhiều. Nhìn nàng ngủ say bên cạnh ta, ta không thấy phiền, chỉ thấy yên lòng.”

Đêm nay, ta cất chiếc gối ngăn giữa hai người đi.

Tạ Uyên nhìn thấy, hàng mày khẽ nhướng lên.

Ta giả vờ như không thấy.

Cúi đầu bận rộn chỉnh lại chiếc giường vốn đã ngay ngắn từ lâu.

Hắn chỉ cười mà không nói gì.

Đợi tới lúc ta quay người lại thì phát hiện bên cạnh có thêm một chiếc gối ngọc.

“Cái này cho ta sao?”

“Ừm, trời nóng khó ngủ, buổi tối nàng ôm nó sẽ dễ chịu hơn.”

Trong lòng ta chợt mềm đi.

Chiếc gối ngọc xanh trắng dưới ánh nến ánh lên vẻ ôn nhu dịu mắt.

Nằm lên trên, hơi mát thấm vào người, thoải mái vô cùng.

Ta vẫy tay với Tạ Uyên:

“Mát thật đấy, chàng cũng nằm thử đi.”

Tạ Uyên thoáng khựng lại rồi quay mặt đi:

“Phu nhân ngủ trước đi, ta đi tắm qua rồi quay lại.”

Hắn mặc một thân trung y trắng như tuyết, tóc đen xõa xuống sau lưng.

Bóng lưng nhìn vừa cô độc vừa lạnh lẽo.

Ta bất giác nhớ tới những lời hôm nay quản gia nói với mình:

“Thiếu gia từ nhỏ đã không có mẫu thân.”

“Lão gia là người cứng nhắc, ép thiếu gia học hành, nhưng thiếu gia nhất quyết muốn luyện võ.”

“Haizz, lão gia tức tới mức giữa trời đông giá rét còn lột sạch áo thiếu gia bắt đứng trong sân học thuộc sách.”

“Sau này thiếu gia vẫn cứng đầu, lén trà trộn vào quân doanh rồi theo quân ra tiền tuyến.”

“Lão gia biết chuyện thì đ.á.n.h thiếu gia một trận thừa sống thiếu c.h.ế.t, nằm trong quân doanh ba tháng mới xuống giường được.”

“Về sau lão gia mất, thiếu gia gánh vác cả Tạ gia, nhiều lần vào sinh ra t.ử trên chiến trường, có mấy lần bị thương vào chỗ hiểm, suýt nữa mất mạng.”

Còn ta từ nhỏ tới lớn, chỉ cần té trầy chút da thôi cũng đã bị hai vị tỷ tỷ nâng như nâng trứng, vừa bôi t.h.u.ố.c vừa dỗ dành.

Rõ ràng Tạ Uyên cũng chẳng lớn hơn ta bao nhiêu.

Vậy mà đã phải chịu những khổ cực cả đời ta cũng không tưởng tượng nổi.

Nghĩ tới đó lại thấy xót xa.

Ta hít hít mũi, lúc nhìn Tạ Uyên, ánh mắt cũng mềm xuống vài phần.

“Để ta giúp chàng tắm nhé!”

Tay Tạ Uyên đang cầm y phục bỗng run lên.

Hắn kinh ngạc quay đầu nhìn ta:

“Nàng chắc chứ?”

Lúc này ta mới muộn màng nhận ra mình vừa nói ra lời không biết xấu hổ đến mức nào.

Lập tức đỏ bừng cả mặt.

Vội bịt miệng lại:

“Ta chưa nói gì hết—”

“Muộn rồi.”

Tạ Uyên một tay kéo ta vào lòng, giữ lấy tay ta rồi đặt lên dây thắt lưng của hắn.

“Vậy đành làm phiền phu nhân rồi.”

Hối hận thì cũng đã muộn rồi.

Trong phòng tắm ngoài một tấm bình phong ra thì chẳng còn chỗ nào để trốn nữa.

Tạ Uyên cởi y phục.

Đập vào mắt ta là từng vết sẹo chằng chịt nhìn mà giật mình.

Ta ngây người.

Muốn đưa tay chạm thử một chút, rồi lại rụt về.

“Sao chàng lại bị nhiều vết thương như vậy?”

“Có đau không?”

Ta đúng là ngốc.

Sao có thể không đau được chứ?

Tạ Uyên nắm lấy cổ tay ta, thấp giọng nói:

“Sớm đã không còn đau nữa rồi.”

“Sao mới giúp ta tắm thôi mà nàng đã khóc rồi?”

Ta khẽ nói:

“Ta không biết trước kia chàng sống khổ cực như vậy.”

“Tạ Uyên, sau này ta nhất định sẽ đối xử thật tốt với chàng.”

Bàn tay hắn đang nắm tay ta bất giác siết c.h.ặ.t hơn.

Như đang cố gắng đè nén thứ cảm xúc sắp trào ra ngoài.

Hắn khép mắt lại, lúc nhìn ta lần nữa, đôi mắt đen dường như ánh lên hơi nước:

“Được.”

“Vậy làm phiền Miên Miên giúp ta tắm trước nhé?”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...