20px
09
Sáng sớm ngày thứ hai, tiếng dọn dẹp hồ bơi đánh thức hai chúng tôi.
Trời vừa sáng không lâu, trên mặt biển phía đông phủ một tầng ánh sáng vàng nhạt.
Đối mặt với ánh mắt nghi ngờ của nhân viên vệ sinh, tôi cố ý khoa trương đỡ trán một cái.
“Á, tối qua uống nhiều quá, thế mà lại ngủ quên ở đây.”
Phó Hãn Thành phản ứng còn nhanh hơn tôi.
Hắn đứng dậy vươn vai.
Hắn đưa tay về phía tôi, giọng điệu mang theo sự cưng chiều vừa đúng mức.
“Em yêu, chúng ta mau về phòng thôi!”
Hai chúng tôi dìu nhau rời khỏi hồ bơi.
Chúng tôi ngồi sau bụi cây, chia nhau số bánh mì mang ra từ tối qua.
Trời càng lúc càng sáng, nhiệt độ bắt đầu tăng trở lại.
Chưa đến tám giờ sáng, ánh nắng đã trở nên rất gắt.
Phó Hãn Thành nói: “Hay là chúng ta lại đến thư viện ở một ngày?”
Tôi nghĩ một lúc rồi gật đầu.
Dù sao cũng tốt hơn phơi nắng dưới mặt trời.
Thư viện 10 giờ mở cửa.
Chúng tôi đúng giờ lượn đến cửa, lại nghe thấy trong căn nhà sách nhỏ vang ra tiếng đánh nhau.
Mười mấy người chơi chen chúc trong không gian nhỏ bé đó.
Có người túm cổ áo một người khác đập vào tường.
Có người đã ngã xuống đất, ôm bụng, giữa kẽ tay rỉ ra máu đỏ sẫm.
Trên chiếc sofa giữa thư viện, một người phụ nữ đeo kính râm đang ngồi.
Cô ta nhìn người chơi sắp chết giãy giụa dưới chân mình.
Nhẹ nhàng đung đưa chân bắt chéo.
Rất nhanh, hai bảo vệ xông vào.
Họ xốc người chơi sắp chết lên rồi sải bước rời đi.
Trong loa phát thanh truyền đến thông báo người chơi tử vong.
Tôi kéo Phó Hãn Thành xoay người rời đi.
“Đừng vào nữa, nơi đó đã biến thành lò mổ rồi.”
Hôm nay không vào thư viện được nữa.
Chúng tôi đi dọc theo đường bờ biển.
Trong một rừng dừa hẻo lánh, chúng tôi phát hiện hai chiếc võng.
Tôi nằm xuống, nhắm mắt lại, tiết kiệm giá trị thể lực.
Phó Hãn Thành ở bên cạnh lướt xem ảnh trong máy ảnh.
Đến mười hai giờ trưa, mặt trời bắt đầu gay gắt.
Hơi nóng từ mặt đất bốc lên hầm hập.
Chiếc võng cũng trở nên oi bức.
Đến hai giờ chiều, hai chúng tôi uống hết một chai nước lớn, vẫn nóng đến mức mồ hôi đầm đìa.
Đúng lúc này, trong đầu tôi như có thứ gì đó được thắp sáng.
“Đi, chúng ta đến phòng y tế.”
“Cô bị sao vậy?” Phó Hãn Thành nhíu chặt mày.
“Tôi không sao.” tôi nói, “Nhưng anh sắp đau bụng rồi.”
Hắn nhìn tôi hai giây, sau đó khóe miệng chậm rãi cong lên.
Phòng y tế được đánh dấu trên bản đồ nằm ở phía đông hòn đảo, là một căn nhà trệt độc lập.
Tường trắng, mái xanh, trước cửa trồng hai cây hoa đại, nhìn rất yên tĩnh.
Tôi gõ cửa, sau đó đẩy cửa đi vào.
Phòng y tế không lớn, bên trong chỉ có hai gian phòng.
Một bác sĩ đeo kính ngồi sau bàn khám, đang lật một cuốn tạp chí.
Tôi đẩy nhẹ Phó Hãn Thành.
Hắn lập tức khom lưng, hai tay ôm bụng, trên mặt nặn ra biểu cảm đau đớn.
Tôi bước lên trước một bước: “Bác sĩ, chồng tôi đau bụng.”
Biểu cảm của bác sĩ lập tức thay đổi.
Ông ta nhanh chân đi tới, dẫn Phó Hãn Thành đến giường kiểm tra nằm xuống.
“Có sốt không? Có tiêu chảy không?”
Ông ta nâng cánh tay Phó Hãn Thành lên, giống như đang kiểm tra gì đó.
Tôi vội bước lên trước một bước, nhẹ nhàng kéo bác sĩ sang một bên.
Tôi hạ thấp giọng, giọng điệu mang theo chút bất đắc dĩ.
“Bác sĩ, ngại quá, để tôi nói với ông một chút.”
“Người này nghi bệnh rất nặng, trên người hơi khó chịu một chút là cảm thấy mình mắc bệnh nặng gì đó.”
“Thật ra chỉ là tối qua bị gió thổi một chút, dạ dày hơi không thích ứng.”
Tôi thở dài, hất cằm về phía Phó Hãn Thành.
“Nhưng ông cũng thấy rồi đấy, trạng thái này của anh ấy, tôi thật sự không có cách nào dẫn anh ấy ra ngoài chơi.”
“Có thể cho anh ấy ở lại đây một lát không? Có bác sĩ ở bên cạnh, anh ấy sẽ yên tâm hơn nhiều.”
Bác sĩ nhìn Phó Hãn Thành, lại nhìn tôi.
Ông ta đẩy kính.
Tôi lập tức rút 100 tệ ra, đưa qua:
“Để bày tỏ lòng cảm ơn, đây là tiền boa cho ông!”
Bác sĩ lập tức vui vẻ ra mặt.
“Được rồi, trước tiên nằm xuống đo nhiệt độ.”
Trong phòng y tế có hai chiếc giường khám.
Phó Hãn Thành nằm trên chiếc giường gần cửa sổ, mắt nhắm lại, biểu cảm vẫn rất đau đớn.
Diễn xuất tốt hơn tôi tưởng.
Tôi ngồi trên ghế bên cạnh, đặt ba lô cạnh chân.
Gió điều hòa thổi xuống từ trên đầu.
Tôi cảm giác từng tế bào của mình đều đang giãn ra.
Giá trị thể lực bắt đầu tăng lên.
Bác sĩ thỉnh thoảng đi tới nhìn một cái, hỏi vài câu, sau đó quay về bàn khám tiếp tục lật tạp chí.
Nể mặt tiền boa, ông ta còn cho chúng tôi 2 chai nước.
So với bỏ 100 tệ mua một chai nước, vụ mua bán này thật sự quá hời.
Không bao lâu sau, Phó Hãn Thành thật sự ngủ thiếp đi.
Tôi cũng dựa vào lưng ghế, mơ mơ màng màng ngủ mất.
Hơn năm giờ chiều, tôi tỉnh dậy.
Tôi nhìn bác sĩ một cái.
Ông ta không còn xem tạp chí nữa.
Ông ta ngồi sau bàn khám, các ngón tay đan vào nhau đặt trên bàn, mắt nhìn chúng tôi.
Ánh mắt đó rất kỳ lạ.
Tôi lập tức đẩy nhẹ Phó Hãn Thành.
“Chồng à, đỡ hơn nhiều chưa?”
Phó Hãn Thành mở mắt, phản ứng rất nhanh, lập tức ngồi dậy, xoa xoa bụng.
“Đỡ hơn nhiều rồi, đỡ hơn nhiều rồi.”
Tôi đứng dậy, xách ba lô lên, nở một nụ cười cảm kích với bác sĩ.
“Cảm ơn bác sĩ, thật sự cảm ơn ông nhiều, bây giờ trông anh ấy đã đỡ hơn nhiều rồi.”
Chúng tôi đi về phía cửa.
Bác sĩ đột nhiên hỏi: “Quản gia của hai người là ai? Hai người ở phòng số mấy? Tôi bảo anh ta lái xe tới đón hai người.”
Trong lòng tôi lộp bộp một tiếng, lập tức cười nói: “Không cần đâu, tôi muốn tùy tiện đi dạo trên đảo một chút.”
Tôi đẩy Phó Hãn Thành ra ngoài cửa.
Còn tôi dừng lại, giống như đột nhiên nhớ ra chuyện gì.
Tôi quay đầu hỏi:
“Tôi nghe nói đảo nhiệt đới đôi khi sẽ có sốt xuất huyết Dengue, trên đảo này có không?”
Biểu cảm của bác sĩ không thay đổi.
“Không có. Công tác diệt muỗi trên đảo chúng tôi làm rất tốt, mỗi tuần đều định kỳ khử trùng. Xin cô yên tâm.”
Ông ta đang nói dối.
Tôi nhìn vào mắt ông ta, không vạch trần.
“Vậy thì tốt. Cảm ơn bác sĩ nhé.”
Tôi gật đầu, cười nói một tiếng cảm ơn rồi đẩy cửa đi ra ngoài.
10
Vừa ra khỏi phòng y tế, chúng tôi đã gặp năm người chơi ngâm nước biển hôm qua.
Mặt và cánh tay của bọn họ đều sưng lên, da đỏ như tôm luộc chín.
Có chỗ đã bắt đầu bong da, lộ ra phần thịt non màu hồng bên trong.
Chỉ chạm vào một cái đã đau đến mức nhe răng trợn mắt.
Bọn họ loạng choạng xông vào phòng y tế.
Tôi và Phó Hãn Thành đứng sau gốc cây, không nhúc nhích.
Chưa đến năm phút, phía xa truyền đến tiếng bước chân của bảo vệ.
Âm báo của hệ thống đồng thời vang lên.
【Thân phận người chơi số 3 bại lộ, đào thải, nợ 100 triệu.】
……
Năm thông báo, năm mạng người.
Biến mất trong nháy mắt.
Lưng Phó Hãn Thành cứng lại một chút.
“Sao bác sĩ phát hiện ra?”
Tôi đứng dậy, phủi cát đất trên quần.
“Ngày mai không thể đến phòng y tế nữa. Bác sĩ đã nghi ngờ rồi.”
“Lúc ông ta hỏi quản gia của chúng ta là ai, chính là đang thăm dò tôi.”
“Vốn dĩ bác sĩ đã nghi ngờ có người khác lẻn lên đảo, năm người này vừa hay tự đâm đầu vào họng súng.”
“Du khách đến đảo nhiệt đới du lịch đều sẽ chuẩn bị chống nắng đầy đủ, mà năm người bọn họ nhìn quá nổi bật.”
Phó Hãn Thành không đáp lời.
Hắn đứng tại chỗ nghĩ một lúc, sau đó bước theo tôi.
Hòn đảo lúc chạng vạng lại một lần nữa được nhuộm thành màu đỏ cam.
Lần này chúng tôi đổi sang một nhà hàng chủ đề khác để thử vận may.
Từ xa đã nhìn thấy trước cửa nhà hàng có hàng người xếp hàng.
Nhân viên phục vụ đang quét thẻ phòng của từng du khách, xác nhận không sai mới cho vào.
Hệ thống đang không ngừng vá lỗ hổng.
Không gian sinh tồn để lại cho chúng tôi càng lúc càng nhỏ.
Nhưng tôi liếc mắt một cái.
Phát hiện người phụ nữ đeo kính râm từng gặp trong thư viện hôm nay, thế mà đang thảnh thơi ngồi trong nhà hàng gọi món.
Cô ta trà trộn vào bằng cách nào?
Lời của Phó Hãn Thành cắt ngang suy nghĩ của tôi.
“Giờ làm sao đây? Đến cả nhà hàng cũng không vào được nữa.”
Tôi vỗ vai hắn: “Cách thì luôn nhiều hơn khó khăn.”
Chúng tôi chậm rãi đi dọc theo con đường nhỏ trong khu nhà cát.
Mắt quét qua từng căn biệt thự.
Phần lớn cửa chính và cửa sổ của các căn biệt thự đều đóng kín mít.
Chỉ có biệt thự số 321, cánh cửa thông ra bãi biển đang mở.
Bên trong yên ắng.
Tôi quan sát mười phút, xác định bên trong không có ai.
“Theo tôi.”
Tôi nghênh ngang đi từ bãi biển vào biệt thự.
Phó Hãn Thành theo sau tôi, nhẹ nhàng khép cửa lại.
Đây là một căn biệt thự bãi biển tiêu chuẩn.
Phòng khách rất lớn, bên ngoài cửa kính sát đất chính là hồ bơi riêng, thông thẳng ra bãi biển.
Cho nên tuy biệt thự bãi biển tiện lợi, nhưng độ an toàn cực kỳ kém.
Đương nhiên, trên đảo mặc định du khách không thể xông vào khu biệt thự của người khác nên mới thiết kế như vậy.
Nhưng chúng tôi là người chơi quỷ nghèo.
Tôi tìm thấy tấm thẻ đặt món màu vàng bên cạnh điện thoại trong phòng khách.
Bên trên in thực đơn và số điện thoại của tất cả nhà hàng.
Tôi cầm điện thoại lên, gọi đến số của nhà hàng chính.
Dùng giọng điệu lười biếng nói:
“Xin chào, phòng 321. Đưa một phần set hải sản cho hai người đến bên hồ bơi. Cảm ơn.”
Cúp điện thoại, tôi kéo Phó Hãn Thành trốn vào bụi cây bên cạnh.
Chưa đến năm phút, một đôi vợ chồng trung niên đi từ phía bãi biển tới.
Họ thay đồ bơi, lấy thẻ phòng.
Sau đó lại vội vã đi ra ngoài.
Hướng đi chính là nhà hàng Ấn Độ Dương.
Phó Hãn Thành đầy mặt nghi hoặc:
“Họ tự đi nhà hàng rồi? Vậy đồ ăn chúng ta đặt thì làm sao?”
Tôi cười cười.
“Nhà hàng chỉ nhận đơn, không nhận người.”
“Chỉ cần đã đặt đơn, nhà hàng nhất định sẽ giao.”
“Hơn nữa nhà hàng sẽ ghi nợ vào phí phòng, đến ngày cuối cùng rời đảo mới thanh toán.”
“Thời gian chúng ta bại lộ phụ thuộc vào thời gian họ rời đảo.”
“Nếu may mắn, có thể ăn ké mấy ngày liền.”
Đợi khoảng nửa tiếng, cuối cùng xe giao đồ ăn cũng tới.
Một nhân viên phục vụ đưa đến hai đĩa hải sản lớn đầy ắp, còn có hai ly đồ uống pha chế đặc biệt.
Đặt ngay ngắn trên chiếc bàn nhỏ bên hồ bơi.
Trên chiếc bàn nhỏ đặt 100 tệ tiền boa.
Tôi còn viết một tờ giấy nhỏ, yêu cầu anh ta cho thêm mấy chai nước.
Nhân viên phục vụ lập tức lấy 4 chai nước đặt trên bàn.
Tiền boa là tiền thật sự vào tay anh ta, còn nước là tài nguyên của khách sạn.
Anh ta sẽ không xót.
Nhân viên phục vụ xoay người rời đi.
Phó Hãn Thành lập tức muốn xông ra, bê đồ ăn đi.
Tôi kéo hắn lại.
“Đừng cầm đi.”
“Bưng đĩa đi trên đảo quá nổi bật, rất dễ bị bảo vệ để mắt tới.”
Hắn hỏi: “Vậy làm sao?”
“Ăn ngay tại đây.” tôi chỉ vào ghế bên hồ bơi.
“Họ đi nhà hàng Ấn Độ Dương ăn cơm.”
“Hôm qua tôi đã quan sát nhà hàng đó.”
“Lên món rất chậm.”
“Ăn xong ít nhất phải mất hai tiếng.”
“Khoảng thời gian này đủ để chúng ta ăn xong.”
Chúng tôi ngồi bên hồ bơi riêng của người khác.
Thổi gió biển.
Ăn tôm hùm và cua.
Phó Hãn Thành chuẩn bị đi lấy Mojito.
Tôi thuận miệng nói: “Anh lấy ly màu đỏ đi. Ly màu xanh để tôi.”
Hắn lúng túng một chút, tay khựng lại giữa không trung.
“Sao vậy?” tôi hỏi, “Anh thích màu xanh à?”
Hắn lắc đầu: “Không phải. Thật ra tôi bị mù màu đỏ xanh.”
“Ồ? Mù màu đỏ xanh mà có thể làm nhiếp ảnh gia?” tôi bày tỏ nghi ngờ.
“Đương nhiên là có thể.”
“Tôi có thể kiểm soát chính xác 11 vùng sáng từ đen thuần đến trắng thuần trong một bức ảnh.”
“Đây là điều người bình thường mãi mãi không thể làm được.”
“Hơn nữa vì không bị màu sắc phân tán sự chú ý.”
“Tôi có thể tập trung hơn vào những yếu tố cơ bản này.”
“Chụp ra những bức ảnh có bố cục mạnh mẽ hơn.”
“Thì ra là vậy. Anh thật sự rất lợi hại.”
Tôi bừng tỉnh, tự cầm ly Mojito màu xanh lên.
Chúng tôi giống như du khách nghỉ dưỡng thật sự, ăn hải sản, uống Mojito.
Đợi chúng tôi ăn sạch toàn bộ đồ ăn.
Tôi gọi điện bảo nhà hàng đến thu đĩa, không để lại bất kỳ dấu vết nào.
Thần không biết, quỷ không hay.
Khi quay lại hồ bơi vô cực.
Tôi phát hiện số người ở đây rõ ràng đã nhiều hơn.
Mười mấy chiếc ghế nằm.
Gần như đều đã có người ngồi kín.
Toàn là người chơi.
Mọi người đều không nói chuyện.
Lặng lẽ đắp khăn tắm, giả vờ ngủ.
Tôi tìm một vị trí trong góc nhất nằm xuống.
Vừa đắp khăn tắm lên.
Tôi đã cảm giác có một ánh mắt lạnh băng rơi lên người mình.
Tôi thản nhiên quay đầu, nhìn thấy người phụ nữ đeo kính râm trong thư viện.
Trời tối như vậy, cô ta vẫn đeo kính râm.
Vẻ mặt nghiêm túc.
Ngậm một điếu thuốc, chậm rãi hút.
Tuy tôi không nhìn thấy ánh mắt cô ta, nhưng tôi cảm giác cô ta đang nhìn tôi.
Nhưng cô ta không đi tới, cũng không nói gì.
Chỉ bắt chéo chân, nhẹ nhàng đung đưa chân đó.
11
Mặt trời ngày thứ ba vẫn mọc như thường lệ.
Khi tôi mở mắt, trên ghế nằm ở hồ bơi vô cực đã có người cử động.
Phó Hãn Thành ngồi xổm bên hồ bơi, dùng tay vốc nước rửa mặt.
Tôi đi tới, ngồi xổm xuống bên cạnh hắn.
“Thấy cô ta không?” Phó Hãn Thành đột nhiên hạ thấp giọng.
“Ai?”
“Người đeo kính râm ấy.”
Tôi không lập tức ngẩng đầu, mà tiếp tục vốc hai vốc nước rửa mặt.
Sau đó nhân lúc lau mặt, tôi dùng khóe mắt quét một vòng.
Từ chạng vạng hôm qua đến bây giờ, cô ta vẫn chưa từng tháo kính râm.
“Cô ta từng tham gia cùng một trò chơi với tôi.”
“Vòng trước là bệnh viện bỏ hoang, tài nguyên cực kỳ khan hiếm.”
“Một trăm người chơi vì nửa miếng bánh quy có thể đánh chết người ta ngay tại chỗ.”
“Cô ta nói với mọi người, cô ta là người đầu tiên tìm ra lỗ hổng quy tắc.”
“Tất cả mọi người đều tin, xếp hàng đưa biển số cho cô ta.”
Kết quả ngày thứ hai, tất cả những người đã nộp biển số.
Đều bị hệ thống phán định là bỏ quyền, trực tiếp đào thải.
Mấy chục mạng người, chỉ vì một câu nói của cô ta, không còn nữa.
“Cuối cùng cả bệnh viện chỉ còn lại tôi và cô ta.”
Tôi lau tay lên ống quần, cuối cùng cũng ngẩng đầu.
“Anh sống sót bằng cách nào?”
Phó Hãn Thành nói: “Tôi trốn trong nhà xác mới sống lay lắt được đến khi trò chơi kết thúc.”
Tôi nhìn người phụ nữ đeo kính râm trên chiếc ghế nằm đối diện hồ bơi.
Cô ta dụi tắt điếu thuốc, chậm rãi đứng dậy, rời khỏi hồ bơi.
Phó Hãn Thành vẩy giọt nước trên tay.
“Nhớ kỹ, cô ta là kẻ địch rất mạnh của chúng ta. Tô Tây, cô phải cẩn thận với cô ta.”
Tôi như có điều suy nghĩ gật đầu.
Nhiệt độ buổi sáng tăng rất nhanh.
Vừa qua chín giờ, ánh nắng đã phơi bãi cát nóng rát.
“Phó Hãn Thành, anh có thể đến bên lễ tân giúp tôi thăm dò một tin không?”
Hắn nhìn tôi một cái: “Tin gì?”
“Hôm nay những gia đình nào trên đảo đặt dịch vụ trông trẻ. Thời gian, số phòng, tên của đứa trẻ.”
Hắn nhíu mày: “Cô muốn làm gì?”
“Tôi đi kiếm chút vật tư cần thiết, chúng ta chia nhau hành động, một tiếng sau gặp ở rừng dừa.”
Hắn chần chừ vài giây, cuối cùng vẫn gật đầu, xoay người đi về phía đại sảnh.
Nhìn bóng lưng hắn biến mất trong rừng dừa.
Tôi lập tức xoay người, đi về phía thư viện.
Tôi muốn đích thân gặp người phụ nữ đó.
12
Cửa thư viện yên tĩnh.
Không còn tiếng đánh nhau như hôm qua.
Đẩy cửa ra, khí lạnh phả vào mặt.
Trong phòng vẫn có mười người chơi, người phụ nữ kia ngồi ở giữa nhất, trông như thủ lĩnh của bọn họ.
Nghe thấy động tĩnh, cô ta ngẩng đầu.
Tôi đi vào, ngồi xuống chiếc sofa đối diện cô ta.
“Tô Tây.”
Cô ta gọi tên tôi, “Cô biết loại người nào trên hòn đảo này chết đầu tiên không?”
Cô ta thế mà biết tên tôi.
Nhưng cái tên này là tôi vừa bịa ra, tôi chỉ từng nói với một mình Phó Hãn Thành.
Vậy là Phó Hãn Thành nói cho cô ta biết?
“Người ngu?” tôi thăm dò nói.
“Không.” cô ta cười cười, “Là người theo nhầm người.”
Cô ta nói tiếp:
“Ví dụ như, cô cảm thấy nhiếp ảnh gia bên cạnh cô, hắn thật sự chỉ là một nhiếp ảnh gia sao?”
Tôi nhíu mày, “Cô đang cảnh cáo tôi?”
Cô ta cười, vuốt tóc một cái:
“Trò chơi này đến ngày thứ năm sẽ không còn là trò chơi sinh tồn nữa, mà là săn bắn.”
“Rốt cuộc ai là thợ săn, ai là con mồi? Cô phải nghĩ cho rõ.”
Tôi như có điều suy nghĩ cúi đầu.
Cô ta đột nhiên đổi sắc mặt, mạnh mẽ đẩy tôi một cái, suýt nữa đẩy tôi ngã xuống đất.
“Cút đi! Lần sau còn dám vào, tôi sẽ giết cô!”
Tôi chật vật rút khỏi thư viện.
Vào khoảnh khắc đóng cửa lại, tôi siết chặt lòng bàn tay.
Trong lòng bàn tay có một thứ mà cô ta vừa lén nhét cho tôi.
Tôi đi đến cực bắc của hòn đảo, nơi đó có bức tường xi măng cao cao, chia hòn đảo thành hai thế giới.
Bên này tường là đảo nghỉ dưỡng xa hoa, còn bên kia là nơi nhân viên ra vào.
Ở lối vào, có một chiếc xe đẩy đang đỗ.
Bên trong chất đầy đồng phục nhân viên còn chưa kịp giặt.
Tôi nhanh chóng lục lọi, chọn hai bộ quần áo vừa người, nhanh chóng nhét vào túi.
Sau đó tôi đi dọc theo lối đi dành cho nhân viên, vòng từ phía bên kia quay về rừng dừa.
Phó Hãn Thành đã ở đó đợi tôi.
“Thăm dò được rồi, những gia đình này đã đặt dịch vụ trông trẻ hôm nay.”
Tôi nhìn tờ giấy hắn viết, gật đầu, ném quần áo cho hắn.
“Thay vào đi, phải nhanh lên.”
Hắn không hiểu gì cầm quần áo lên, bịt mũi nói:
“Trời đất, toàn mùi gì thế này?”
Mùi mồ hôi hôi hám trên quần áo xộc thẳng vào mũi, tôi cố nhịn không ho ra.
Hai người thay quần áo xong, giấu kỹ ba lô, chúng tôi tiến về một căn nhà trên mặt nước trong số đó.
Tôi đứng ở cửa, chỉnh lại cổ áo rồi gõ cửa.
Người mở cửa là một người phụ nữ hơn ba mươi tuổi.
“Xin chào, tôi là quản gia của trung tâm trẻ em, đến đón Tiểu Vũ đi trông trẻ.”
Người phụ nữ không nghi ngờ, gọi vào trong cửa: “Tiểu Vũ, chị đưa con đi chơi đồ chơi này!”
Một bé trai đầu tròn đầu hổ từ trong nhà chạy ra.
Người phụ nữ đứng dậy, lấy một chiếc cặp nhỏ trên móc cạnh cửa đưa cho tôi.
“Bên trong có cốc nước và đồ ăn vặt. Nó hơi kén ăn, nếu bữa trưa nó không ăn…”
“Chị yên tâm, chúng tôi sẽ chăm sóc tốt.” tôi nhận lấy chiếc cặp.
Người phụ nữ hôn lên trán bé trai: “Ngoan nhé, chiều bốn giờ mẹ đến đón con.”
Tôi nắm tay Tiểu Vũ, men theo con đường nhỏ trong khu nhà cát đi về phía trung tâm trẻ em.
Rẽ qua một khúc cua, xác nhận phụ huynh không nhìn thấy nữa, tôi dừng lại.
“Tiểu Vũ, chúng ta chơi một trò được không?”
“Trò gì ạ?” bé trai ngẩng mặt nhìn tôi.
“Trò thay đồ.”
Tôi cởi đồng phục nhân viên ra, để lộ áo phông của mình bên trong.
“Em xem, chị làm ảo thuật, quần áo không giống nữa rồi.”
Tiểu Vũ cười khanh khách.
“Nếu người khác hỏi, em cứ nói chị là chị gái của em, được không?”
“Được ạ.”
Chúng tôi nắm tay bé, nghênh ngang đi vào trung tâm trẻ em.
Trung tâm trẻ em nằm ở đoạn giữa hòn đảo, là một tòa nhà đầy màu sắc được thiết kế riêng cho trẻ nhỏ.
Bên trong có cầu trượt, khu xếp hình, bàn thủ công, còn có cả một bức tường sách.
Quan trọng nhất là, nó có điều hòa, có nước, còn có đồ ăn vặt và trái cây.
Nhân viên phục vụ thật sự thấy chúng tôi đi vào, nhận lấy Tiểu Vũ, đưa bé đến khu vẽ tranh.
Tôi và Phó Hãn Thành ngồi xuống sofa ở khu chờ của phụ huynh.
Phụ huynh bình thường gửi trẻ xong sẽ rời đi.
Cho nên khu vực này hoàn toàn không có người.
Chúng tôi có thể ké điều hòa đến bốn giờ chiều.
Còn có thể ăn trái cây và đồ ăn vặt trong khu trẻ em.
Uống nước trong cây nước nóng lạnh.
Chúng tôi cứ như vậy ngồi cả một buổi chiều.
Gần bốn giờ, phụ huynh của Tiểu Vũ sắp đến đón bé đi.
Tôi và Phó Hãn Thành đã bổ sung đầy giá trị thể lực, lẻn ra khỏi trung tâm trẻ em.
Phó Hãn Thành lại khen tôi lần nữa: “Đỉnh thật, cô đúng là sinh ra vì trò chơi này mà!”
Tôi nhìn chằm chằm mặt hắn một cái, cười nói: “Anh nghèo thì anh cũng nghĩ ra thôi.”
Buổi tối tôi làm theo cách cũ muốn đặt món, lại phát hiện lỗ hổng đã bị hệ thống bịt lại.
Tôi liếc Phó Hãn Thành đầy ẩn ý, sờ cằm nói:
“Khách phòng 321 chưa rời đảo, cũng có nghĩa là.”
“Họ không thể phát hiện mình bị tính thêm hóa đơn tiền ăn.”
“Vậy hệ thống sao lại bịt lỗ hổng này?”
Phó Hãn Thành nghiêm túc phân tích:
“Có thể là bị hệ thống phát hiện.”
“Cho dù khách không phát hiện, hệ thống vẫn sẽ bịt lỗ hổng thôi.”
Tôi gật đầu, không vạch trần hắn: “Anh nói có lý.”
May mà hôm nay chúng tôi đã ăn đủ nhiều trái cây và đồ ăn vặt ở trung tâm trẻ em.
Tối nay không ăn, giá trị đói cũng không đến mức rơi xuống mức nguy hiểm.
Càng lúc càng nhiều đường sống bị bịt lại, hôm nay lại có một nhóm người chơi chết đói chết nóng.
Tính đến hôm nay, vẫn còn 76 người chơi sống sót.
Chaporia
Bình Luận (0)