20px
12
Hỏi xong, lúc ra cửa lại gặp Chu Tế, bên cạnh hắn có một luật sư đứng đó, hắn nhún vai với tôi như đang khiêu khích.
Hắn đã được bảo lãnh thành công, chuẩn bị về nhà.
Khoảnh khắc lướt qua Chu Tế, tôi hét lớn: “Cảnh sát Chu, tôi muốn tố cáo có người đưa hối lộ và nhận hối lộ.”
Vốn dĩ tôi định tố cáo nặc danh, nhưng bây giờ người ta đã khiêu khích đến tận mặt rồi, chuyện này tôi có thể nhịn sao?
Dưới sự dẫn đường của tôi, cảnh sát tìm thấy trong tầng hầm nhà Chu Tế một danh sách đưa hối lộ và nhận hối lộ, cụ thể đến địa điểm vào ngày nào tháng nào năm nào, còn có chứng cứ của rất nhiều người chấp pháp phạm pháp.
“Những thứ này cũng là Chu Tế nói với cô?”
Nhìn ánh mắt không tin tưởng của Chu Dư, tôi kiên định nói: “Chắc chắn rồi, nếu không ai có thể tìm được tầng hầm nhà hắn chứ?”
Chu Tế đào một tầng hầm dưới căn biệt thự nhà hắn, chìa khóa tầng hầm rất bí mật, là khe lõm của cục sạc USB sau giường hắn, khi cắm dây sạc vào rồi xoay đúng bảy vòng không hơn không kém, mới có thể mở được cửa lớn tầng hầm.
Trong tầng hầm cất giấu rất nhiều tiêu bản động vật do chính tay hắn giải phẫu, giống như một phòng triển lãm tử vong cỡ lớn.
Mà trong két sắt ở góc tầng hầm, cất giấu phần chứng cứ đó.
Lúc gặp lại Chu Tế, trạng thái của hắn hoàn toàn khác hẳn trước đây, cả người trông rất căng thẳng.
Hắn thật sự là một người rất cẩn thận, những chứng cứ đó của hắn đã đủ để định tội.
Hắn vẫn mặc âu phục giày da, trên khuôn mặt hơi có một tia suy sụp, tôi nhìn mái tóc đen của hắn, như có điều suy nghĩ.
Dựa vào đâu mà tội ác của hắn lại giam hãm Lâm Dịch cả đời.
Tôi biết tính toán của hắn, chỉ cần hắn không nhận chuyện sát hại Trương Tiếu Tiếu, tội của hắn chỉ là đưa hối lộ và nhận hối lộ, ngồi tù mấy năm là ra.
Trong thời gian đó dùng tiền chạy chọt một chút, ngày tháng cũng sẽ không quá tệ.
Không sao, tôi sẽ xé nát lá bùa giữ mạng cuối cùng của hắn.
“Cảnh sát Chu, tôi còn muốn tố cáo.”
Trong khâu chỉ chứng đơn giản, tôi chậm rãi giơ tay lên, nhìn Chu Tế rõ ràng co rúm lại một chút, tôi nhún vai với hắn.
Cũng coi như khiêu khích lại.
“Cảnh sát Chu, tôi muốn tố cáo Chu Sĩ căn bản không phải hung thủ thật sự sát hại Trương Tiếu Tiếu, bởi vì…
“Hắn không được…”
Chu Sĩ chính là quản gia của Chu Tế, sau khi Chu Tế giết chết Trương Tiếu Tiếu, hắn vẫn luôn tạo ra một con dê thế tội hoàn hảo.
Cô nhi cùng thôn Chu Sĩ chính là một lựa chọn rất tốt, hắn không có cha mẹ, mù một mắt, lại không có tiền, dưới đòn tấn công chân tình của Chu Tế, một lòng một dạ làm việc cho Chu Tế.
Hắn giúp Chu Tế quản lý biệt thự, còn dựa vào tiền Chu Tế cho mà thành công cưới được vợ.
Trước khi sự việc xảy ra, vợ con của Chu Sĩ đã bị Chu Tế đưa ra nước ngoài, tương đương với một con tin, phòng ngừa Chu Sĩ dưới áp lực nặng nề mà lâm trận trở mặt.
Nhưng Chu Tế tính tới tính lui cũng không tính được, phương diện kia của Chu Sĩ có vấn đề, ngay cả con trai của hắn cũng là vì che giấu sự thật hắn không được, tự đội nón xanh cho mình, để vợ sinh con với người khác.
Mỗi người đều có tính toán của riêng mình, Chu Tế tuyệt đối không thể ngờ được, vì sợ mất đi đãi ngộ ưu đãi của mình, Chu Sĩ vậy mà giấu đi thông tin mấu chốt nhất.
Nhìn biểu cảm trên mặt Chu Tế sụp đổ tan tành, tôi đắc ý cong môi, dưới ánh mắt tan rã của Chu Tế, lần nữa gọi Chu Dư lại.
“Đội trưởng Chu, tôi còn muốn tố cáo, tôi biết vụ án Trương Tiếu Tiếu năm đó còn có một nhân chứng.”
Người năm đó dọa Chu Tế bỏ chạy không phải ai khác, chính là chị ruột của Chu Tế.
Khác với hắn nghĩ, người đó không phải đến sau khi hắn phạm tội, mà đã chứng kiến toàn bộ quá trình phạm tội của hắn.
13
Những gì nên tố cáo tôi đều đã tố cáo xong, được Chu Dư sắp xếp người đưa về đạo quán.
Ở trong cục lâu như vậy, đồ đạc trong đạo quán đều bám bụi rồi.
Tôi nhặt một chiếc cúc áo màu đen lăn dưới đất lên, nhét vào trong đạo bào.
Tôi lấy ra đống ảnh trẻ em bị Chu Dư nhét đầy trong ba lô, sau lưng mỗi tấm ảnh, anh ấy còn chu đáo ghi chú ngày tháng năm sinh của bọn trẻ.
Tôi mở bảng mẫu Chu Dư gửi cho tôi, bắt đầu tăng ca.
Việc mới làm được một phần ba, Chu Dư đã đến tận cửa mời, chị gái Chu Tế nói bà ấy không biết gì cả, không muốn ra tòa chỉ chứng Chu Tế.
Tôi đeo cặp kính vừa mới cắt, vươn cổ nhìn màn hình máy tính, dùng ngón trỏ gõ từng phím một trên bàn phím: “Anh nói với bà ấy chuyện năm đó bà ấy bị bán chính là do Chu Tế tìm người mua, vậy chẳng phải được rồi sao.
“Châm ngòi ly gián cũng không biết à?”
Tôi cạn lời quay đầu lườm Chu Dư một cái, rồi lại bắt đầu gõ bàn phím.
Ông đây sống mấy trăm năm, không ngờ bây giờ vậy mà lại cận thị.
Khoảng thời gian này khiến tôi tìm lại cảm giác đi làm trước đây.
Cảm giác thật ra chết rồi cũng khá tốt.
Chu Dư: “…”
Tôi cũng muốn châm ngòi ly gián lắm chứ, nhưng tôi cũng đâu biết xem bói.
“Cái đó… cục trưởng của chúng tôi bảo tôi hỏi giúp một chút, cô có hứng thú đến cục cảnh sát làm việc không? Mỗi tháng trả cô mười lăm nghìn tiền lương.”
“Không cần, tôi không muốn đi làm.”
Tôi ai oán nhìn Chu Dư một cái, trước khi gặp anh ấy, tôi chỉ là một tiểu đạo sĩ vô ưu vô lo, sau khi gặp anh ấy, tôi có việc làm mãi không xong.
“Hay là cô cân nhắc lại đi, không phải hợp đồng lao động đâu, cho cô biên chế đấy.”
Chu Dư đầy mặt dụ dỗ nói, lần đầu tiên tôi thấy trên mặt một người đồng thời xuất hiện hai biểu cảm chính khí hạo nhiên và nịnh nọt.
Không thể không thừa nhận, điều kiện anh ấy đưa ra thật sự rất hấp dẫn.
Nhưng để che giấu thân phận của mình cho tốt, bình thường tôi chọn không đi làm, cho dù có đi làm cũng nhiều nhất chỉ làm năm năm.
Nếu không gương mặt này của tôi không hề già đi, mấy năm sau chẳng phải sẽ bị người ta bắt gấp đi nghiên cứu sao.
Hơn nữa phúc lợi đãi ngộ tốt trong biên chế tôi cũng không hưởng được, bị bệnh, tôi không cần khám.
Cứ bệnh thôi, dù sao cũng không chết được.
Chu Dư ở chỗ tôi nói hết lời hay lẽ phải, uống hết cả hai ấm nước.
Nhưng bất đắc dĩ, trái tim không muốn đi làm của tôi kiên quyết lạ thường.
Có thể ngủ đến mười một mười hai giờ, ai muốn đi làm chín giờ sáng đến năm giờ chiều chứ?
Thế là Chu Dư chọn lùi một bước, anh ấy hy vọng sau này nếu có vụ án nào cục cảnh sát không giải quyết được, hy vọng tôi có thể dùng kiến thức mình học được giúp bọn họ.
Bọn họ sẽ căn cứ theo số vụ, trả cho tôi thù lao tương ứng.
Nhìn dáng vẻ nếu cô không đồng ý thì tôi không đi của Chu Dư, tôi đành phải gật đầu.
Thấy tôi đồng ý, Chu Dư nhe hàm răng trắng ra rồi đi, lúc đi còn không quên bảo tôi gửi cho anh ấy một bản bảng biểu đã chỉnh lý xong, như vậy có thể tiết kiệm thời gian cứu viện ở mức độ rất lớn.
Thật tốt, mỗi ngày đều có một loại cảm giác vừa nhàn vừa mệt.
14
Dưới sự giúp đỡ của chị gái Chu Tế, tội của Chu Tế xem như có đủ cả nhân chứng vật chứng.
Lúc bắt Chu Tế, tôi đứng ở nơi xa, nhìn Chu Dư giao còng tay vào tay Lâm Dịch.
Lâm Dịch cầm chiếc còng tay này đi nửa đời, cuối cùng cũng còng nó lên tay tội phạm.
Tôi khẽ cười một tiếng, xoay người định đi.
Không ngờ Lâm Dịch đuổi theo tôi, giải quyết xong tâm sự, cả người ông ấy trông thoải mái hơn không ít.
“Đạo trưởng, xin lỗi đã lừa cô, thật ra Tiểu Dư là đồ đệ của tôi.”
Lâm Dịch cúi đầu xin lỗi tôi.
Trên mặt tôi không có vẻ kinh ngạc như ông ấy tưởng tượng, ông ấy nghĩ kỹ một chút cũng xem như hiểu ra, rồi hành lễ với tôi một cái chuẩn chỉnh.
“Thật ra lúc tôi xuống núi, tôi vốn không định ngồi taxi, có người tìm đến tôi, cầu xin tôi lên xe của ông.”
Tôi lấy chiếc cúc áo màu đen trong túi ra, giao vào tay Lâm Dịch.
Chiếc cúc áo là kiểu dáng của những năm chín mươi, đã bị mài thành bề mặt mờ.
Chiếc cúc áo đó yên lặng nằm trong lòng bàn tay Lâm Dịch, hình như ông ấy nhận ra…
Ngay sau đó chiếc cúc áo ấy run lên theo dao động cảm xúc của ông ấy.
“Đây là trên áo của bà nội Trương Tiếu Tiếu?”
Lâm Dịch giống như đang hỏi, nhưng giọng điệu của ông ấy lại là khẳng định.
Ông ấy có thể nhớ, tất cả chi tiết.
Sau khi Trương Tiếu Tiếu chết, bà nội cô bé vẫn luôn mặc quần áo màu đen, mãi đến khi bà phát bệnh tim qua đời, cũng là bộ quần áo màu đen đó.
Đương nhiên cái chết của bà không phải ngẫu nhiên, mà là kết quả Chu Tế cố ý kích thích.
Lúc sắp chết biết được chân tướng, oán khí khổng lồ sinh ra khiến bà lão lưu luyến nhân gian.
“Bà ấy bây giờ vẫn ổn chứ?”
“Bà ấy dắt tay cháu gái mình, cùng nhau đi rồi.”
Tôi dừng bước, ngẩng mắt nhìn Lâm Dịch: “Mệnh tôi tính cho ông lúc đó không phải tôi nói bừa đâu, ông sẽ sống đến chín mươi ba tuổi, hơn nữa từ hôm nay trở đi ông sẽ gặp vận may.”
Thấy Lâm Dịch vẫn là dáng vẻ không cho là đúng, tôi nói: “Trương Tiếu Tiếu và bà nội thuộc về chết ngoài ý muốn, bọn họ đã cho ông tất cả vận may chưa dùng hết của mình.”
Lâm Dịch nhìn tôi, mắt chớp hai cái, ông ấy mím môi, muốn mở miệng, lại phát hiện mình không phát ra được bất cứ âm thanh nào.
“Đạo… trưởng.”
Ông ấy muốn cười nói chuyện với tôi, nhưng chữ nói ra lại mang theo tiếng khóc.
Cuối cùng ông ấy không nhịn được nữa, suy sụp bật khóc.
Những năm này đã xảy ra quá nhiều chuyện, bị buộc phải nghỉ bệnh, rời khỏi vị trí công việc mình yêu nhất từ sớm.
Cha mẹ qua đời, người thân đồng nghiệp không hiểu.
Trương Tiếu Tiếu là một đứa trẻ mồ côi, truy tìm cái gọi là chân tướng, lại có ai quan tâm?
Ông ấy từ đồng hành cùng người khác, dần dần lạc mất bọn họ, cuối cùng trên con đường này chỉ còn lại một mình ông ấy.
Ông ấy từng làm rất nhiều nghề, chịu rất nhiều khổ.
Ông ấy không kết hôn, không có con.
Đời này của ông ấy sống quá khổ, ông ấy không muốn để người khác chia sẻ nỗi khổ với mình.
Bây giờ chân tướng sáng tỏ, sự thật chứng minh, tất cả những gì ông ấy làm đều đáng giá.
Bọn họ quan tâm, hơn nữa còn hồi báo.
Chính vì có những người như Lâm Dịch, vô số vong hồn chết oan mới có thể được vãng sinh.
15
Lúc Chu Dư đến, Lâm Dịch vẫn còn đang khóc.
Xung quanh đã tụ tập rất nhiều người xem náo nhiệt.
Ông ấy khóc đến từng cơn nức nở, sắp không thở nổi nữa rồi.
Tôi giơ tay giả vờ như không quen biết, che nửa khuôn mặt.
Mất mặt quá, ông ấy đã khóc nửa tiếng rồi.
Là thủ phạm khiến ông ấy khóc thảm như vậy, tôi không dám đi, đành phải gọi điện thoại liên lạc với đồ đệ của ông ấy.
“Được rồi, sư phụ, bắt được kẻ xấu là chuyện tốt, nên vui mới đúng.”
Chu Dư ôm Lâm Dịch vào lòng, kiên nhẫn an ủi, khó khăn lắm Lâm Dịch mới ngừng khóc trong lòng anh ấy.
Mờ ám quá, không dám nhìn lắm.
Tôi nhìn xung quanh đã có người lấy điện thoại ra chuẩn bị quay video.
Tôi lấy khẩu trang đã chuẩn bị sẵn ra lặng lẽ đeo lên, chuyện này không liên quan gì đến tôi, tôi chỉ đi ngang qua xem náo nhiệt thôi.
Hôm đó Lâm Dịch khóc đến thiếu oxy, được Chu Dư lái xe đưa về.
16
Lần nữa liên lạc với Lâm Dịch, là khi ông ấy gửi tin nhắn cho tôi, nói với tôi.
Chu Tế bị kết án rồi, tử hình, thi hành ngay lập tức.
Cũng xem như tội đáng phải chịu.
Cũng không cần cảm thấy hắn chết như vậy quá hời cho hắn, Trương Tiếu Tiếu và bà nội cô bé tuy đã đi đầu thai rồi, nhưng cha của Chu Tế vẫn còn ở dưới kia chờ hắn mà.
Tôi bấm vào ảnh đại diện của Lâm Dịch, lật xem vòng bạn bè của Lâm Dịch, mấy ngày nay toàn là ảnh ông ấy đi chơi đi ăn đi uống, khoảng thời gian này không gặp, gương mặt ông ấy rõ ràng tròn trịa hơn không ít, mặt mày hồng hào, xem ra là đang gặp vận đào hoa rồi.
17
Độ kính tăng thêm hai trăm độ, tôi mới giải quyết xong đống đồ Chu Dư giao cho tôi.
Cầm khoản trợ cấp anh ấy giúp tôi xin được, tôi quyết định đi thành phố C du lịch, nghỉ ngơi một chút.
Từ trên mạng thấy vì chương trình tạp kỹ quay mấy năm trước, thôn Tây Trại thu hút rất nhiều du khách, chính phủ đầu tư mạnh, cải tạo thôn Tây Trại thành điểm du lịch, phát triển kinh tế.
Nhìn từ ảnh có thể thấy, thay đổi quả thật khá lớn.
Vừa hay tôi cũng nhớ đồ ăn ngon của Tây Trại rồi, nhưng tôi tuyệt đối không ngờ, đi du lịch một chuyến, tôi lại bị bắt cóc bán đi.
Trong một khe núi nghèo, tôi bị xem như vật tế, hiến cho sơn thần đang nổi giận.
Chaporia
Bình Luận (0)