Anh Lại Biến Mất/Chương 4C. 4
20px

4
Ngón tay cái của anh dừng lại rất lâu trên màn hình điện thoại.

Bảy giờ sáng, Hoắc Sênh bước ra khỏi phòng bệnh.

Nhìn thấy Bùi Nghiễn Chu vẫn còn ngồi ngoài hành lang, quầng thâm dưới mắt hiện rõ, cằm đã lún phún râu xanh, cô khựng lại một giây.

Rồi đi thẳng tới trước mặt anh.

“Ra ngoài nói chuyện.”

Hai người đứng cạnh bồn hoa dưới khu nội trú.

Sáng đầu đông, không khí lạnh đến mức cứa vào da mặt.

Hoắc Sênh châm một điếu thuốc, rít một hơi, làn khói trắng chậm rãi tan ra nơi khóe môi.

“Nói đi.”

Giọng cô lạnh ngắt.

“Chín tháng này, anh đi đâu?”

Môi Bùi Nghiễn Chu khẽ động.

“Tôi—”

“Anh có biết cô ấy đã sống thế nào không?”

Hoắc Sênh không cho anh nói hết, chỉ búng nhẹ tàn thuốc.

“Ba tháng đầu thai kỳ, nghén đến mức nôn ra cả mật, một mình quỳ trước bồn cầu.”

“Giữa thai kỳ, thiếu máu ngất xỉu trong siêu thị, được người qua đường đỡ dậy.”

“Những tháng cuối, đau xương mu đến mức không thể trở mình, ba giờ sáng vẫn ngồi một mình trên giường chờ trời sáng.”

Yết hầu Bùi Nghiễn Chu chuyển động dữ dội.

“Mỗi lần khám thai đều đi một mình. Bác sĩ siêu âm hỏi chồng đâu sao không đi cùng, cô ấy chỉ nói anh đi công tác.”

Khóe môi Hoắc Sênh cong lên thành một nụ cười lạnh.

“Công tác.”

“Công tác suốt chín tháng.”

“Bùi Nghiễn Chu, anh đúng là bận thật đấy.”

“Tôi không biết cô ấy mang thai.”

Giọng anh khàn đặc.

“Tôi thật sự không biết…”

“Đương nhiên anh không biết.”

Hoắc Sênh dập tắt thuốc.

“Điện thoại anh ngừng hoạt động, WeChat thì xóa người ta. Cô ấy báo cho anh kiểu gì? Báo mộng à?”

Bùi Nghiễn Chu siết chặt tay, các khớp xương phát ra tiếng răng rắc.

“Tôi có lý do bất đắc dĩ.”

“Bất đắc dĩ.”

Hoắc Sênh lặp lại ba chữ ấy rồi bật cười.

“Bùi Nghiễn Chu, anh biết trước lúc vào phòng sinh, y tá hỏi chồng cô ấy đâu… cô ấy trả lời thế nào không?”

Anh không lên tiếng.

“Cô ấy nói…”

“‘Anh ta chết rồi.’”

Cơ thể Bùi Nghiễn Chu khẽ lung lay.

Hoắc Sênh nhìn phản ứng của anh, trong mắt không có lấy một chút thương hại.

“Trong lòng cô ấy, anh chết từ chín tháng trước rồi.”

Cô xoay người rời đi.

Đi được hai bước lại dừng lại, nghiêng đầu nói thêm:

“Tôi khuyên anh một câu.”

“Đừng xuất hiện làm phiền cô ấy nữa.”

“Hiện tại cô ấy không cần anh.”

“Sau này cũng vậy.”

Tiếng giày cao gót dần xa.

Bùi Nghiễn Chu đứng bên bồn hoa, để gió mùa đông luồn vào cổ áo.

Anh cúi đầu nhìn khóm hoa hồng dưới chân đã khô héo từ lâu, chỉ còn trơ những cành cây xám xịt với vài chiếc lá đen quắt còn sót lại.

Anh không rời đi.

Chín giờ sáng, anh tới văn phòng viện trưởng.

“Nghiễn Chu? Chẳng phải cậu vẫn đang ở nước ngoài sao? Khi nào về vậy?”

Viện trưởng nhìn thấy anh thì hơi bất ngờ.

“Hôm qua mới về.”

Anh đứng trước bàn làm việc.

“Viện trưởng, sản phụ giường 305… tôi muốn chuyển cô ấy sang phòng VIP đơn. Chi phí tôi trả.”

Viện trưởng tháo kính xuống nhìn anh.

“Cô ấy là gì của cậu?”

Bùi Nghiễn Chu im lặng hai giây.

“…Là mẹ của con tôi.”

Chân mày viện trưởng nhướng lên.

“Nhưng bản thân cô ấy không biết.” Anh nói thêm, “Cũng không cần biết. Tôi chỉ muốn cô ấy được ở thoải mái hơn.”

Viện trưởng nhìn anh hồi lâu rồi thở dài.

“Chuyện của mấy người trẻ các cậu, tôi không xen vào. Nhưng muốn đổi phòng thì phải có sự đồng ý của sản phụ.”

“Vậy thì…”

Bùi Nghiễn Chu khựng lại.

“Có thể sắp xếp hộ lý tốt hơn không? Nâng cấp suất dinh dưỡng nữa… mấy cái này không cần cô ấy đồng ý chứ?”

Viện trưởng phất tay.

“Cái đó thì được. Cậu xuống nói với quầy y tá đi.”

Bùi Nghiễn Chu xoay người định đi.

“Bùi Nghiễn Chu.”

Viện trưởng gọi anh lại từ phía sau.

“Ba cậu biết cậu về chưa?”

Bước chân anh khựng lại.

“…Vẫn chưa.”

“Rảnh thì về nhà sớm một chuyến đi.”

Giọng viện trưởng mang theo hàm ý sâu xa.

“Sức khỏe ba cậu không tốt lắm.”

Bùi Nghiễn Chu không quay đầu lại, đẩy cửa bước ra ngoài.

Anh tới quầy y tá sắp xếp mọi thứ.

Suất ăn dinh dưỡng được nâng từ loại thường lên gói chăm sóc đặc biệt sau sinh.

Hộ lý bình thường được đổi thành bảo mẫu vàng có mười năm kinh nghiệm.

Trong phòng bệnh còn được bổ sung máy tạo ẩm, gối cho con bú, túi ngủ giữ nhiệt cho trẻ sơ sinh.

Toàn bộ chi phí đều trừ vào tài khoản của anh.

“Bác sĩ Bùi…”

Y tá nhỏ giọng hỏi.

“Mấy thứ này mang vào rồi, nếu sản phụ hỏi thì phải nói sao?”

“Cứ nói là chương trình chăm sóc hậu sản của bệnh viện.”

Y tá chần chừ.

“Nhưng… bệnh viện mình đâu có chương trình này…”

“Bây giờ có rồi.”

Nhìn sắc mặt anh, cô y tá lập tức nuốt nốt phần còn lại xuống.

Buổi trưa, Thẩm Hạc Ninh tỉnh giấc.

Vừa mở mắt, cô đã thấy trên tủ đầu giường có thêm một bó hoa baby trắng, bên cạnh là bình giữ nhiệt cùng một tấm thiệp:

【Chương trình chăm sóc hậu sản — Chúc mẹ và bé luôn khỏe mạnh, bình an.】

Cô cau mày, bấm chuông gọi y tá.

Y tá bước vào, tươi cười nói:

“Cô Thẩm, đây là chương trình chăm sóc hậu sản mới của bệnh viện chúng tôi, hoàn toàn miễn phí, cô cứ yên tâm sử dụng nhé.”

Thẩm Hạc Ninh nhìn cô ấy một cái, không nói gì.

Ánh mắt cô dừng lại trên bó hoa baby.

Hoa baby.

Trước đây mỗi tuần Bùi Nghiễn Chu đều mua cho cô một bó.

Ngón tay cô khẽ siết lại rồi từ từ buông ra.

“Đem hoa đi đi.”

“…Hả?”

“Tôi dị ứng phấn hoa.”

Thực ra cô không hề dị ứng.

Nhưng y tá không biết.

Bó hoa nhanh chóng bị mang đi.

Thẩm Hạc Ninh tựa lại vào gối, nghiêng đầu nhìn chiếc nôi nhỏ bên cạnh.

Cục bột nhỏ ngủ rất say.

Nắm tay bé xíu nắm chặt, cái miệng nhỏ thỉnh thoảng mấp máy như đang bú sữa trong mơ.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...