Trưởng tỷ mím môi, cúi đầu sờ sờ khối ngọc bội trên người.
Đó là vật đính ước Bùi Dung Xuyên tặng tỷ ấy.
Ngay lúc hai nhà chúng ta đang ôn chuyện cũ, Khang Vương bỗng nhiên tới.
Người vừa bước vào, ta cảm thấy cả sảnh đường như sáng bừng lên mấy phần.
Ta chưa từng thấy ai thoát tục thanh khiết như vậy, mặc một bộ thanh y, khoác áo choàng trắng.
Người chưa nói đã cười, tựa như một cơn gió mát lành có thể tẩy sạch mọi bụi bặm.
Ta nhìn kỹ, cũng thấy người có chút quen mắt.
Ta không nhịn được thốt lên:
“Bùi thế tử và Khang Vương điện hạ có chút giống nhau.”
Mẫu thân nhất thời có chút căng thẳng, sợ ta thất lễ.
Khang Vương lại ôn hòa nói:
“Ta và Dung Xuyên là anh em họ, di mẫu và mẫu hậu ta là chị em sinh đôi.”
Ta nhìn thấy bên hông Khang Vương đeo một khối ngọc bội.
Rất giống với tín vật ta đánh mất dạo trước.
Ta do dự một chút rồi hỏi:
“Điện hạ nửa năm trước có từng đến Mạc Bắc không? Ngọc bội của người đã từng tặng cho ai chưa?”
Khang Vương còn chưa kịp nói gì.
Bùi Dung Xuyên đã kinh ngạc hỏi:
“Trần Tinh Chiếu, cô nửa năm trước cũng ở Mạc Bắc? Cũng từng nhận được miếng ngọc bội thế này sao?”
Ngay lúc này, đệ đệ ta kêu lên một tiếng kinh hãi.
“Trưởng tỷ, tỷ làm sao vậy?”
Thân hình trưởng tỷ lảo đảo, suýt chút nữa ngất đi.
Bùi Dung Xuyên vội vàng đỡ lấy tỷ ấy.
Trưởng tỷ sắc mặt trắng bệch nói:
“Con không sao, chỉ là lúc cứu thế tử ở Mạc Bắc bị thương tổn đến cơ thể, vẫn chưa dưỡng khỏe lại được.”
Bùi Dung Xuyên không màng gì nữa, vội vàng đưa tỷ ấy đi nghỉ ngơi.
Khang Vương lúc này mới nhìn ta, ôn nhu nói:
“Nửa năm trước ta có đến Mạc Bắc, không chỉ vậy, ta còn từng gặp cô nương. Lúc đó cô nương dưỡng thương trong viện của ta, trong cơn ác mộng còn cào xước tay ta.”
Người nói rồi vén tay áo lên, trên cổ tay có một vết sẹo mờ.
Thế là khớp hết rồi!
Ta chính là ân nhân cứu mạng của Khang Vương mà!
Người đã từng chính miệng nói, ơn cứu mạng nguyện lấy thân báo đáp.
Ta ám chỉ người:
“Khang Vương điện hạ, ta đã đến tuổi cập kê, cha mẹ đều đang xem mắt cho ta đấy.”
Khang Vương rất hiểu chuyện, khách khí nói với mẫu thân ta:
“Trần phu nhân, nửa năm trước Vân Dực đã kết duyên cùng Trần cô nương ở Mạc Bắc. Sau khi về kinh, nhớ lại chuyện xưa, trằn trọc khó ngủ, mới biết tương tư đã khắc sâu vào xương tủy. Trần phu nhân đã đang xem mắt cho Trần cô nương, không biết người thấy tiểu điệt liệu có thể lọt vào mắt xanh của người không.”
Trời đất ơi, nghe những lời này nói ra kìa, quá tuyệt vời.
Ta lại liếc nhìn Khang Vương.
Vị phu quân tương lai này của ta, không chỉ nói năng hay mà người cũng đẹp quá đi mất.
Chẳng biết những chỗ khác có “đẹp” không nữa, hì hì.
05
Ta không ngờ Khang Vương lại giữ lời hứa như vậy.
Hôm đó khi người đồng ý cưới ta, mẫu thân vẫn chưa gật đầu ngay, chỉ bảo phải bàn bạc lại với phụ thân.
Kết quả người trực tiếp hỏi:
“Phu nhân là sợ sức khỏe ta không tốt, sớm muộn sẽ qua đời sao?”
Mẫu thân thần sắc ngượng nghịu, vội bảo không dám không dám.
Khang Vương liền nói:
“Những năm qua sức khỏe của tiểu điệt đã kiện khang hơn nhiều, phu nhân cứ việc mời đại phu đến bắt mạch cho ta. Trước khi cưới, ta có thể viết cam kết, bảo đảm tuyệt đối không nạp thiếp. Nếu ta phụ lòng nhị cô nương, thì cứ để ta bị thiên lôi đánh chết không toàn thây. Sau khi cưới, ta sẽ giao toàn bộ kho riêng của Vương phủ cho nhị tiểu thư. Còn có thể xin mẫu hậu ban một đạo ý chỉ, nếu sau này nhị tiểu thư thấy không hợp với ta, có thể tự do rời đi, tuyệt đối không can thiệp.”
Lời này nói ra vô cùng chân thành.
Mẫu thân cũng có chút động lòng.
Ta đắc ý nghĩ thầm, Khang Vương hứa cho ta bao nhiêu lễ vật cũng không quá đáng đâu.
Bởi vì năm đó để đưa cái tên “phế vật” này ra ngoài, lưng ta đã bị chém một đao đấy.
Ta nhanh nhảu nói:
“Mẫu thân, không cần bàn bạc với phụ thân nữa đâu, hôn sự này con đồng ý rồi!”
Mẫu thân bất lực nhìn ta một cái.
Bà thấy ta vui mừng như thế, chỉ đành nói:
“Con cùng điện hạ ra ngoài ngắm hoa đi, không cần ở đây bầu bạn với chúng ta cho buồn chán.”
Khang Vương đi bên cạnh ta, chúng ta cùng nhau ra cửa.
Ta không ngờ người lại thu hút sự chú ý đến vậy.
Chúng ta sóng vai đi tới ngự uyển.
Khu vườn vốn đang ồn ào bỗng chốc im bặt.
Tất cả mọi người đều không hẹn mà cùng nhìn về phía này.
Ta không nhịn được ghé đầu nhìn xuống mặt hồ, xem xét trên người mình có chỗ nào bất ổn không.
Khang Vương thấp giọng nói:
“Nhị tiểu thư đừng để bụng, những năm qua ta chưa từng đi cùng nữ tử nào, nên mọi người mới ngạc nhiên nhìn cô nương như vậy.”
Nghe vậy, ta lập tức đứng thẳng người lên.
Nhìn đi nhìn đi.
Đúng rồi, chính là ta sắp gả cho đại mỹ nam này đấy.
Ta thấy ánh mắt mọi người cứ dò xét qua lại, dứt khoát xoay một vòng, để họ nhìn cho kỹ hơn.
Không biết là ai đã “phì” một tiếng cười ra miệng.
“Vị Trần nhị cô nương này đúng là thú vị hết mức.”
Một vị đại mỹ nhân rực rỡ trương dương đi tới, nàng hành lễ với Khang Vương.
Mỹ nhân cười hỏi:
“Tiểu thúc thúc, sao người lại đi cùng Trần nhị cô nương vậy?”
Ta nhận ra nàng, đệ đệ lúc đến đã nói qua với ta rồi.
Đây là vị công chúa duy nhất của đương kim hoàng hậu – Nguyên Gia công chúa.
Khang Vương liếc nhìn ta, dường như đang do dự không biết nói thế nào.
Ta gật đầu.
Trên mặt Khang Vương lập tức nở một nụ cười thanh nhã.
Người ung dung thản nhiên nói:
“Trần nhị cô nương là vị hôn thê của ta, chúng ta đi cùng nhau có gì đáng ngạc nhiên đâu.”
Nguyên Gia công chúa kêu lên kinh ngạc:
“Trời đất ơi! Vị hôn thê! Con không nghe nhầm chứ? Con cứ tưởng tiểu thúc thúc sẽ đi tu làm đạo sĩ luôn rồi. Người mà thành thân á? Lại còn thành thân với Trần nhị cô nương? Đúng là mặt trời mọc đằng Tây rồi.”
Nàng nhìn nhìn ta, lại nói:
“Trần nhị cô nương trông không giống kiểu người sẽ thích một kẻ bệnh tật như tiểu thúc thúc đâu.”
Ta nghe xong, không nhịn được cười hỏi:
“Vậy sao? Công chúa thấy ta sẽ thích kiểu nam tử như thế nào?”
Nguyên Gia công chúa ra vẻ trịnh trọng phân tích:
“Cô nương ấy à, là một người rất thú vị. Ta vừa rồi tận mắt thấy cô nương ăn sạch một bàn điểm tâm, thần thái ung dung không kiêu ngạo không siểm nịnh, chắc hẳn là người không sợ lời ra tiếng vào. Cô nương bước đi như có gió, nhưng bộ dao trên đầu chỉ hơi rung nhẹ, vạt váy chuyển động rất nhỏ. Tư thế bước đi này ta chỉ thấy ở Tần cô cô – thống lĩnh võ quan bên cạnh mẫu hậu, mà Tần cô cô là đại nội cao thủ. Vậy thì cô nương chắc chắn võ nghệ siêu quần. Cô nương vào vườn, trông thì có vẻ tò mò với mọi thứ, nhưng đáy mắt lại chẳng có chút gợn sóng nào. Chứng tỏ cô nương trông thì có vẻ hoạt bát minh mẫn, thực chất lòng lại rất lạnh lùng. Nhưng vì sao… một cô nương trẻ tuổi như cô nương lại có một trái tim băng giá, không màng thế tục như vậy chứ?”
Nguyên Gia nói đến đây thì cắn môi, lộ vẻ do dự, không nói tiếp nữa.
Ta cười tiếp lời:
“Bởi vì ta đã chịu quá nhiều khổ cực, giết quá nhiều người. Những gấm vóc lụa là, phồn hoa đô hội bình thường vốn chẳng thể làm ta lay động, có đúng không?”
Nụ cười trên mặt Nguyên Gia công chúa biến mất.
Nàng đột nhiên lộ vẻ lúng túng bất an:
“Tiểu thúc thúc… con không cố ý nói vậy với Trần nhị cô nương… không, tẩu tẩu, mau tha cho con đi. Tiểu thúc thúc mà nổi giận thì con không chịu nổi đâu.”
Ta quay đầu nhìn Khang Vương.
Chẳng thấy có gì khác biệt cả, người vẫn hòa nhã như gió xuân.
Khang Vương ôn hòa nói:
“Nguyên Gia, con chẳng qua chỉ mới học được chút thuật nhìn người từ Thái phó mà đã ở đây tùy tiện bình phẩm người khác, có bao giờ nghĩ xem người ta có muốn để con bình phẩm hay không chưa.”
Nguyên Gia công chúa liếc nhìn ta, ánh mắt lộ vẻ cầu xin.
Ta cười cười, hái một bông mẫu đơn đang nở rộ cài lên tóc Nguyên Gia công chúa.
Ta ngắm nghía một hồi rồi cảm thán:
“Công chúa có một câu nói sai rồi, ta ấy à, không phải là không bị thế tục lay động. Gặp một đại mỹ nhân quốc sắc thiên hương như công chúa, ta cũng thấy rung động đấy chứ. Xuân sắc đầy vườn, gấm vóc phồn hoa cũng chẳng bằng nửa phần dung nhan của công chúa. Cho nên, trái tim này của ta cũng chẳng lạnh đến thế đâu.”
Mặt Nguyên Gia công chúa “xoẹt” một cái đỏ bừng.
Nàng vội vàng chạy mất.
Ta và Khang Vương cùng tản bộ, đi tới một nơi vắng vẻ hơn.
Chợt nghe Khang Vương hỏi ta:
“Còn ta thì sao?”
Ta ngẩng đầu ngơ ngác nhìn người: “Hả, người cái gì cơ?”
Khang Vương giơ tay, gạt đi cánh hoa vương trên tóc mai của ta, khẽ hỏi:
Chaporia
Bình Luận (0)