“Mẹ nó chứ não mày để trưng cho đẹp à? Đánh chết nó rồi thì tao đi đâu tìm được một thằng thủ khoa về dạy kèm cho con gái tao nữa?”

Thẩm Kiêu trịnh trọng cảnh báo tất cả mọi người:

“Ai cũng không được động vào Phó Yến Tu! Đây là thầy giáo của con gái tao! Liệu hồn mà tôn trọng người ta một chút!”

Thẩm Kiêu lúc này mới yên tâm, đi tới cửa thư phòng, bê một cái ghế ngồi cạnh cửa, nhìn chằm chằm vào tiến độ học tập với ánh mắt như hổ rình mồi.

Vừa thấy tôi nhíu mày trước đề khó, hắn đã bắt đầu gào lên:

“Phó Yến Tu! Cái thằng ranh này mày cố tình làm khó con gái tao đúng không? Muốn báo thù thì cứ nhắm vào tao này!”

Phó Yến Tu liếc mắt sắc lẹm:

“Anh im miệng đi. Lên tiếng nữa thì ra ngoài!”

Thẩm Kiêu ngoan ngoãn ngậm miệng.

Hai đàn em đi ngang qua thấy cảnh này thì kinh ngạc đến rớt cả cằm.

“Đại ca thế mà lại nghe lời thằng họ Phó răm rắp à? Không lẽ ngài ấy điên rồi sao?”

Một tên khác có vợ vừa sinh con thứ hai, thở dài bảo:

“Hại, mấy người nuôi con có ai mà không điên chứ?”

Thẩm Kiêu đúng là càng lúc càng không bình thường thật.

Cách đây hai hôm, chỉ vì tôi lỡ miệng khen một câu: “Thầy Phó đẹp trai quá”, thế là Thẩm Kiêu suy sụp hẳn.

Hắn mắng Phó Yến Tu là “đồ không biết xấu hổ”.

Còn chết sống đuổi theo tôi để xác nhận:

“Là ba đẹp trai hay cái lão già đó đẹp trai?”

Tôi đính chính lại:

“Không phải lão già, là anh trai.”

Thẩm Kiêu tan nát cõi lòng, liền mấy bữa cơm đều ăn không ngon miệng.

Đúng là chẳng hiểu nổi hắn.

Hệ thống rất hài lòng với tiến độ nhiệm vụ hiện tại, vui vẻ xoay vòng vòng:

“Có phải hành động của chúng ta sắp hoàn thành mỹ mãn sớm hơn dự kiến không?”

Nhưng chưa kịp để tôi trả lời, giọng hệ thống đột nhiên trở nên nghiêm trọng:

“Hỏng rồi! Thẩm Kiêu bắt nhốt Lâm Chân Chân rồi!”

Cái gì cơ?!

Tôi đại kinh thất sắc.

Không ngờ rằng, tình tiết cầm tù rốt cuộc vẫn diễn ra.

Giọng hệ thống trầm xuống:

“Ta cứ ngỡ Thẩm Kiêu đã trở thành người bình thường rồi… Ái chà, loài người quả nhiên là bản tính khó dời mà.”

Lòng tôi cũng nặng trĩu, chẳng lẽ cái ác của phản diện là dù thế nào cũng không thay đổi được sao?

Không, không đâu.

Tôi hiểu Thẩm Kiêu, hắn tuyệt đối không phải kẻ hung ác tột cùng như trong tư liệu ghi chép.

“Nhất định là có hiểu lầm!”

Tôi tìm đến mật thất đang nhốt Lâm Chân Chân, rón rén áp tai vào cửa, nghe thấy bên trong truyền ra tiếng của Lâm Chân Chân đang hoảng loạn:

“Thẩm Kiêu! Anh đừng có làm càn!”

Tim tôi nảy lên một cái, định xông vào cứu mỹ nhân thì nghe thấy Thẩm Kiêu hậm hực quát:

“Cô còn mặt mũi bảo tôi làm càn à?!

Hai lần rồi! Cô đã hai lần không rửa tay mà dám sờ vào mặt con gái tôi rồi đấy!!”

Hắn càng nói càng tức:

“Tôi đã cảnh cáo cô chưa! Không rửa tay, không khử trùng thì cấm có được chạm vào con gái tôi?!

Trẻ con sức đề kháng yếu, cô chạm vào làm nó ốm thì sao?! Không phải con ruột nên cô không biết xót đúng không??!”

Lâm Chân Chân bị mắng cho ngơ ngác, hồi lâu sau mới lắp bắp xin lỗi:

“Xin, xin lỗi, lần sau tôi sẽ rửa tay mà…”

“Hừ!”

Thẩm Kiêu hừ lạnh một tiếng:

“Ma nó mới tin cô!”

“Tóm lại cô cứ ở đây mà tự kiểm điểm đi! Không nhốt cô vài ngày thì chắc cô không chịu nhớ lâu đâu!”

Tôi và hệ thống sau khi hiểu rõ chân tướng đều thở phào nhẹ nhõm.

Giọng hệ thống nhẹ nhàng hơn hẳn:

“Xem ra Thẩm Kiêu không hề hắc hóa.”

Tôi bảo hệ thống cứ yên tâm đi:

“Hắn bận chăm con còn không kịp, lấy đâu ra thời gian mà hắc hóa.”

Tôi nói chẳng sai tí nào, mấy năm tiếp theo, Thẩm Kiêu bận quản tôi tăng chiều cao, quản tôi học tập, quản tôi yêu sớm… bận đến mức chẳng rảnh hơi đâu mà đi tìm nam nữ chính gây phiền phức.

Hắn trịnh trọng cảnh báo Phó Yến Tu và Lâm Chân Chân, không được lại gần tôi quá mức.

“Tao biết con gái tao đặc biệt đáng yêu, nhưng hai đứa bây liệu hồn mà kiềm chế lại cho lão tử!

Không được sự cho phép của tao, cấm có được ôm, hôn hay véo má nó!

Đứa nào dám động vào nó một cái, lão tử liều mạng với tụi bây luôn!”

Phó Yến Tu bất lực gật đầu:

“Vâng.”

Thẩm Kiêu lại nhìn Lâm Chân Chân, hung dữ gào lên:

“Trả lời đi!”

Lâm Chân Chân ngẩn người, cũng gật đầu theo:

“Tôi biết rồi.”

Nhưng Thẩm Kiêu vẫn không yên tâm.

Đặc biệt là đối với Lâm Chân Chân – người hắn từng yêu sâu đậm, hắn luôn canh chừng mọi lúc, lúc nào cũng nghi ngờ cô ấy muốn trộm con của hắn.

Hắn còn bảo dù cô ấy có muốn gả cho hắn thì hắn cũng không đồng ý:

“Loại đại tiểu thư yếu đuối này, đến bản thân còn chăm không xong thì sao nuôi nổi con gái tôi?”

Tôi nghiêm túc chỉnh đốn tư tưởng sai lệch của hắn:

“Con gái nhà người ta gả cho ba không phải để làm bảo mẫu đâu, ba cấm được có suy nghĩ đó.

Nếu ba thực lòng yêu một người, ba nhất định phải nâng niu người ta như bảo bối mới đúng!”

Thẩm Kiêu ngoan ngoãn vâng dạ, rồi lại xoa đầu tôi bảo:

“Ba chỉ cần một mình bảo bối là con là đủ rồi.”

Lâm Chân Chân và Phó Yến Tu kết hôn, sống một cuộc đời tốt đẹp và bình lặng.

Thẩm Kiêu nể mặt Phó Yến Tu dạy kèm cho tôi, lúc họ cưới còn đi một phong bao tiền mừng dày cộp.

Mọi thứ đều đang trở nên tốt đẹp.

Những sự kiện bi thảm dự báo trong tư liệu dường như sẽ không bao giờ xảy ra nữa.

Nhưng một đêm nọ, tôi tình cờ nghe thấy Thẩm Kiêu triệu tập cuộc họp bí mật, bàn mưu tính kế san phẳng băng đảng đối địch, mở rộng phạm vi thế lực.

“Không thể nhịn thêm được nữa!”

Tên mặt sẹo hung hăng nhổ toẹt một bãi nước miếng:

“Không cho lũ ranh con đó biết tay thì Cửu Long Trại chúng ta còn mặt mũi nào nữa!”

Mọi người đồng thanh phụ họa:

“Đúng thế! Đập chết mẹ chúng nó đi!”

Thẩm Kiêu thần sắc nghiêm trọng, cuối cùng đập bàn đồng ý quyết chiến.

Vào đêm trước cuộc quyết chiến, Thẩm Kiêu bị giáo viên dạy Văn của tôi gọi đến trường.

Gương mặt dịu dàng của cô giáo đầy vẻ lo lắng:

“Thưa ba của Minh Châu, ngài hãy xem bài văn của em Minh Châu viết đi ạ.”

Thẩm Kiêu cầm lấy quyển vở bài tập của tôi, vừa đọc xong dòng đầu tiên đã ngây người.

Bài văn với chủ đề “Ước mơ của em”, tôi viết là:

Em muốn học tập theo ba, trở thành một đại ca xã hội đen giống như ba, đánh người cướp của, san phẳng thiên hạ, trở thành một đời kiêu hùng!

Mặt Thẩm Kiêu cắt không còn giọt máu.

Cô giáo khéo léo nhắc nhở hắn, làm phụ huynh thì nên chú ý nhiều hơn đến hành vi và lời nói thường ngày, đồng thời nhấn mạnh tầm quan trọng của việc làm gương cho con cái.

Thẩm Kiêu đầy vẻ hối lỗi, hứa nhất định sẽ cải thiện những thiếu sót của bản thân, tạo tấm gương tốt cho con.

Sau khi nghiêm túc kiểm điểm, hắn triệu tập đại hội toàn thể Cửu Long Trại, trịnh trọng đề ra một bộ phương châm thực tiễn mang tên: “Làm sao để nuôi dạy đại tiểu thư trở thành thiếu niên ‘ba tốt’ tích cực, tràn đầy năng lượng”.

Một phần nội dung như sau:

  1. Tuyệt đối không nói tục và đánh nhau, bỏ các hành vi thiếu văn minh.
  2. Phải luôn treo trên đầu môi các từ ngữ lịch sự như “xin chào”, “cảm ơn”, “không có chi”, “xin lỗi”, “không sao đâu”.
  3. Phải tuân thủ các truyền thống tốt đẹp như tương thân tương ái, kính lão đắc thọ…

Kế hoạch ác chiến định ra trước đó cuối cùng bị hủy bỏ, mọi người chọn cách báo cảnh sát để giải quyết vấn đề gây rối của băng đảng kia.

Băng đảng đối địch nghệt mặt ra, lúc bị áp giải lên xe cảnh sát còn nhảy dựng lên chửi rủa người của Cửu Long Trại là “vừa thâm vừa nhát”, “phá vỡ quy tắc giang hồ”…

Mọi người chẳng ai tức giận cả, ai nấy đều trưng ra vẻ mặt chính trực và vô tội:

“Người Cửu Long Trại chúng tôi đều là những công dân tốt tuân thủ pháp luật, không giống như hạng người nào đó… thiếu học thức! Thô lỗ! Người rừng!”

“Các chú cảnh sát mau bắt lũ người xấu này lại đi, đừng để bọn chúng dọa người khác nữa.”

“Đúng đấy ạ, họ đáng sợ quá đi mất!”

Tức đến mức đối phương trợn mắt phồng má, gào thét đe dọa:

“Chờ đấy! Chờ lão tử ra ngoài sẽ giết sạch lũ ‘trà xanh’ tụi bây!”

Lời đe dọa chưa dứt thì từng tên một đã bị các chú cảnh sát đạp vào trong xe.

Còn Cửu Long Trại nhờ có công tố giác nên nhận được bằng khen của đồn cảnh sát.

Mọi người lần lượt bắt tay cục trưởng, ai nấy nhe cái miệng rộng ra khiêm tốn bảo:

“Quá khen, quá khen, việc nên làm thôi mà!”

Lúc giơ bằng khen chụp ảnh chung, tôi đứng thẳng lưng giữa đám đông, chiếc khăn quàng đỏ trước ngực đỏ thắm rực rỡ.

Để nâng cao tố chất tổng thể của Cửu Long Trại, tôi tận dụng thời gian rảnh rỗi để làm “cô giáo nhỏ”.

Truyền đạt kiến thức văn hóa, xây dựng tam quan đúng đắn.

Không chỉ lên lớp, mà còn phải thi tháng.

Thế nên cứ mỗi cuối tháng, cả Cửu Long Trại lại bao phủ bởi bầu không khí căng thẳng.

Vẻ mặt ai nấy đều căng như dây đàn, mây sầu giăng lối, mỗi người đều mang hai quầng thâm mắt, ngày đêm dùi mài đèn sách, chỉ sợ thi tháng không đạt.

Vì nếu không đạt sẽ bị thông báo toàn trại, dán bảng điểm khắp phố Cửu Long, cực kỳ mất mặt.

Ngoài ra, mười người đứng chót còn phải nhận hình phạt thực tế, ngoài việc đứng trung bình tấn còn phải đi dọn vệ sinh cả phố Cửu Long, giúp đỡ những người trên sáu mươi lăm tuổi dọn dẹp nhà cửa…

Mấy năm trôi qua, băng đảng Cửu Long từng khiến người ta nghe danh đã mất vía, giờ đây không biết từ lúc nào đã biến thành một đoàn hảo hán chuyên giúp yếu diệt ác.

Nhiệm vụ của tôi cuối cùng cũng hoàn thành mỹ mãn.

Hệ thống hớn hở xuất hiện, muốn đưa tôi trở về để thăng chức tăng lương.

Tôi đắn đo.

Hệ thống nhìn ra ý nghĩ của tôi, hỏi tôi chọn ở lại hay trở về.

Tôi không chút do dự chọn ở lại.

Còn chuyện thăng chức tăng lương gì đó, để mấy chục năm sau hãy tính vậy.

Cuối cùng khi chọn phần thưởng nhiệm vụ, tôi đã chọn “Sức khỏe”.

Tôi ước cho tất cả mọi người trên phố Cửu Long này đều trường thọ bách niên.

Hệ thống chấp thuận.

Một luồng ánh sáng trắng loé lên, phần thưởng có hiệu lực.

  • Hết –

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...