7
Cháu ngoan??
Nghe bà Lục gọi như vậy, trong lòng tôi lập tức kêu to một tiếng xong đời rồi.
Chắc chắn là Lục Hành lén nhắn tin cho mẹ anh, định cướp Khương Nguyên khỏi tay tôi.
Tên chó đàn ông này đúng là ghê tởm!
Tôi tức tới mức điên cuồng đá mạnh vào gót chân Lục Hành, cố chen ra khỏi phía sau anh.
“Biến đi, đừng…”
Đừng hòng mang con trai tôi đi!
Tôi còn chưa nói hết câu.
Lục Hành đã lùi về sau hai bước, dùng cả tấm lưng dán kín mít lên mặt tôi, chặn luôn nửa câu còn lại.
“*#!”
Tôi tức tới mức ở phía sau cắn mạnh vào lưng anh.
Bị Lục Hành chặn trong một góc nhỏ không nhúc nhích nổi, tôi chỉ có thể trơ mắt nhìn bà Lục đi tới trước mặt Khương Nguyên rồi bế thằng bé lên.
Tôi còn tưởng Khương Nguyên sẽ giãy giụa rồi gọi tôi cứu mạng.
Ai ngờ thằng bé thế mà lại thơm lên trán bà Lục một cái, sau đó kéo khuôn mặt nhỏ xuống:
“Bà nội, Nguyên Nguyên bị bắt nạt rồi!”
Sắc mặt bà Lục lập tức thay đổi:
“Ai dám bắt nạt cháu bà?!”
Khương Nguyên bĩu môi, đáng thương lén liếc Lục Hành một cái.
Cái dáng vẻ bị oan ức đó đúng là sống động như thật.
Bà Lục lập tức ngộ ra, nhíu mày chỉ thẳng vào Lục Hành mắng:
“Con làm bố kiểu gì thế hả? Lần đầu gặp con trai mà thái độ như vậy à?”
Lục Hành hiển nhiên cũng mờ mịt giống tôi.
Trong giọng anh tràn đầy hoang mang:
“Mẹ, sao mẹ lại xuất hiện ở đây?”
Bà Lục chống nạnh, tức giận bật lại:
“Ai biết được con là thật sự ngoan ngoãn đi xin lỗi Vãn Vãn, hay lại chạy đi tìm cái cô họ Đồng kia!?”
Tim tôi giật thót.
Họ Đồng?
Chẳng phải là Đồng Dao sao?
Lục Hành đang định mở miệng phản bác, Khương Nguyên đã ôm cổ bà Lục rồi gào lên:
“Ông ta bỏ rơi mẹ con cháu, ông ta không phải bố cháu! Không phải bố cháu!!”
Tôi nhìn đến mức ngây người luôn rồi.
Kiểu chấn động linh hồn xuất khiếu ấy.
Ông chủ với nhân viên trong quán hoành thánh cũng trốn trong bếp, thỉnh thoảng ló đầu ra hóng drama.
Mà cảnh tượng tiếp theo càng khiến tôi há hốc mồm hơn nữa.
Chỉ thấy bà Lục đau lòng dỗ Khương Nguyên:
“Được được được, không gọi nó là bố nữa, không gọi nữa!”
Sau đó bà ngẩng đầu lên, hung dữ trừng Lục Hành:
“Con cũng đừng gọi ta là mẹ nữa, ta không có đứa con trai suốt ngày trêu hoa ghẹo nguyệt như con!
“Không phải đi tìm con dâu của mẹ à? Vãn Vãn đâu? Vãn Vãn tha thứ cho con chưa?”
Lục Hành ho khẽ một tiếng:
“Vẫn chưa…”
Anh còn chưa kịp xoay người kéo tôi ra, Khương Nguyên đã lại sụt sịt mũi rồi òa khóc:
“Ông ta bắt nạt mẹ, ông ta mắng mẹ, ông ta đánh mẹ! Ông ta làm mẹ tức tới bỏ đi luôn!”
Combo ba cái nồi đen.
Đánh giá của tôi là: tuyệt vời.
Quả nhiên bà Lục càng tức hơn.
Bà tháo kính râm cùng khăn trùm đầu xuống, xắn tay áo lên rồi sải bước đi tới, túm tai Lục Hành kéo ra ngoài:
“Cái đồ mất mặt xấu hổ này! Bây giờ lập tức cút về nhà cho ta, đừng ở ngoài làm bại hoại gia phong nữa!”
Tôi sốc tới mức cằm sắp rơi xuống đất luôn rồi.
Trước đây mỗi lần bà Lục gặp tôi đều cười dịu dàng, trông như một con cừu nhỏ hiền lành vậy.
Ai mà ngờ được…
Bà Lục nổi tiếng ôn nhu hiền thục lại có mặt hung bạo thế này chứ.
Lục Hành quay đầu lại, im lặng mấp máy môi với tôi.
Tôi đọc hiểu được anh đang nói:
“Vãn Vãn mau giải thích đi! Cứu anh với!”
Nhưng tôi còn chưa kịp mở miệng.
Bởi vì lúc Lục Hành bị kéo đi, tôi lập tức lộ nguyên hình trước mặt bà Lục.
Bà ngẩn người.
Cơn tức giận trên mặt cũng đột ngột dừng lại.
Xin hỏi…
Khi gặp mẹ chồng cũ thì nên nói gì đây?
Tôi giơ tay vẫy vẫy:
“Hi…”
8
Tôi vốn tưởng bà sẽ chất vấn tôi vì sao đã cầm một nghìn vạn rồi mà còn xuất hiện trước mặt con trai bà.
Hoặc trách tôi vì sao lén sinh con cho Lục Hành mà không hé răng nửa lời.
Ai ngờ bà Lục lại giống như người làm chuyện xấu bị chột dạ, kéo Lục Hành chạy mất dép.
Trước khi đi bà còn quay đầu ném lại một câu:
“Có thời gian thì nhớ sang nhà chơi nhé!”
Cái giọng điệu ấy…
Y như bà cô hàng xóm nhiệt tình thân thiện bên cạnh nhà tôi vậy.
Một lúc lâu sau, ông chủ quán hoành thánh mới ngượng ngùng thò đầu ra hỏi:
“Em gái à, người vừa nãy là bạn trai em hả? Trông cậu ta giống cái cậu thiếu gia giàu có họ Lục gì gì ấy.”
“Bạn trai cũ thôi, à thì… chỉ là giống nhau thôi.”
Tôi lúng túng qua loa mấy câu rồi vội vàng dẫn Khương Nguyên về nhà.
Hiện giờ tôi chỉ muốn biết…
Rốt cuộc cái tên nhóc thỏ con này quen mẹ Lục Hành từ lúc nào!
Suốt dọc đường, Khương Nguyên ngoan ngoãn đi phía sau tôi, không dám hé răng nói tiếng nào.
Thậm chí vừa về đến nhà, thằng bé đã định lao thẳng vào phòng ngủ khóa trái cửa trốn luôn.
Nhưng hiển nhiên…
Tôi đã đoán trước một bước rồi.
Một tay tôi chống trước cửa phòng nó, cười mà như không cười hừ lạnh hai tiếng:
“Khương Nguyên, mẹ thấy con có vẻ rất muốn nhận tổ quy tông nhỉ.”
Khương Nguyên nuốt nước bọt hai cái, đôi mắt ươn ướt yếu ớt nhìn tôi:
“Mama, con không có mà…”
“Vậy con quen bà Lục bằng cách nào?”
Dưới sự uy hiếp kiểu “không khai thì mẹ ném con cho Lục Hành để anh ta tìm cho con một mẹ kế độc ác”…
Khương Nguyên cuối cùng vẫn khai hết.
Ba tháng trước, bà Lục đột nhiên xuất hiện ở trường mẫu giáo, tự nhận mình là bà nội của nó.
Lúc này tôi mới hiểu ra.
Nhà họ Lục đã sớm biết sự tồn tại của Khương Nguyên rồi.
Khương Nguyên cũng sớm biết mình là con trai của Lục Hành.
Chỉ là vì muốn bảo vệ tôi nên nó hoàn toàn không cho Lục Hành sắc mặt tốt mà thôi.
Thấy vẻ mặt tôi dịu xuống, Khương Nguyên lập tức chui vào lòng tôi đòi ôm ôm:
“Nguyên Nguyên chỉ nghe lời mama thôi, mới không cần papa đâu.”
Tôi thở dài một hơi, nhất thời không biết nên nói gì.
Thật ra tôi biết.
Nó vẫn luôn muốn có một gia đình hoàn chỉnh.
…
Chaporia
Bình Luận (0)