12
Sáng sớm hôm sau, Lục Hành đã xông cửa nhà tôi vào thẳng:
“Chào buổi sáng, vợ ơi.”
Tôi theo phản xạ “ừm” một tiếng.
Trong đầu vẫn còn đang nghĩ về cái giấc mơ kỳ quái hôm qua.
Mà Lục Hành thì đã giống hệt một ông chồng nội trợ toàn thời gian, bắt đầu chăm sóc tôi với Khương Nguyên.
Anh ân cần cầm khăn nóng lau mặt cho tôi, còn cắt trái cây nhỏ rồi đút tới bên miệng.
Thái độ phục vụ chu đáo ấy khiến tôi lập tức ném luôn giấc mơ vừa rồi ra sau đầu.
Ý thức tôi nháy mắt tỉnh táo hoàn toàn.
Sau đó đầy mặt hưởng thụ chờ hành động tiếp theo của anh.
Lục Hành tìm trong tủ quần áo ra một bộ đồ rồi đi tới trước mặt tôi:
“Mang tất nào, đưa chân đây.”
Tôi theo bản năng duỗi chân ra, mặc cho anh mang tất giúp mình.
“Mặc áo khoác, đưa tay đây.”
Khương Nguyên mở đôi mắt còn ngái ngủ ra, chớp chớp hai cái:
“Con cũng muốn! Con cũng muốn chú giúp mặc quần áo!”
Lục Hành kiên nhẫn dỗ nó:
“Được, đợi chú mặc đồ cho mẹ xong sẽ mặc cho cục cưng ngay, được không?”
Khương Nguyên cười hí hí gật đầu.
Nhưng tôi lại như con bạch tuộc tám chân quấn lấy Lục Hành.
“Không được đâu, chuyện của trẻ con phải tự mình làm.
“Bây giờ anh ấy là bạn trai của mẹ, nếu con muốn có người phục vụ thì tự đi tìm một bạn trai mặc đồ cho con đi.”
Dạy trẻ con…
Phải dạy từ nhỏ.
Khương Nguyên đỏ hoe mắt:
“Mama phản bội con rồi! Mấy hôm trước mama còn bảo con đừng tới gần chú Lục quá mà!”
Ây da cái thằng nhóc thúi này.
Ai bảo mấy hôm trước con nắm tay Lục Hành đâm sau lưng mẹ.
Sướng chưa.
Khổ ai thì khổ chứ không thể khổ bản thân mình được!
Mặc kệ Khương Nguyên lăn lộn trên giường ăn vạ, tôi đội cái đầu tổ quạ lười biếng bò dậy khỏi giường rồi hỏi Lục Hành:
“Đi đâu thế?”
Dưới sự áp bách của tôi, Lục Hành cũng không dám đi dỗ Khương Nguyên nữa, chỉ có thể cầm lược tới cẩn thận chải tóc cho tôi:
“Em muốn đi đâu, tôi sẽ đi cùng em.”
Tôi không cần nghĩ đã đáp luôn:
“Đào rau dại.”
Ai ngờ Lục Hành thế mà thật sự dẫn tôi với Khương Nguyên tới một khu nông trại ở ngoại ô để đào rau dại.
Khương Nguyên nhìn mảnh đất xanh um trước mặt, tay cầm cái xẻng nhỏ, mặt đầy mờ mịt:
“Mama, tại sao chúng ta phải đào rau dại vậy?”
Tôi bày ra dáng vẻ cao thâm khó đoán, nghiêm túc giải thích:
“Kết cục của yêu đương mù quáng với tra nam chính là đào rau dại.”
Khương Nguyên “ồ” một tiếng rồi gật đầu:
“Con hiểu rồi, mama là yêu đương não, chú Lục là tra nam.”
Đúng…
Nhưng hình như cũng không đúng hoàn toàn.
Đúng lúc buồn đi vệ sinh, tôi quyết định vào nhà vệ sinh trước.
Chắc tôi xui tám đời thật rồi.
Không ngờ ở đây mà cũng gặp phải Đồng Dao.
13
Đồng Dao đang quay show thực tế ở đây.
Mà tôi với cô ta lại hoàn mỹ chạm mặt nhau ngay trong cùng một nhà vệ sinh.
Đồng Dao kiêu căng liếc tôi một cái:
“Ồ, không tìm được tung tích của Lục Hành nên giờ bắt đầu theo dõi tôi rồi à?
“Hay là cô cầu xin tôi đi, tôi sẽ nói cho cô biết bây giờ anh ấy đang ở đâu.
”
Tôi hoàn toàn không nhịn nổi mà phì cười thành tiếng:
“Trước đây tôi chỉ thấy cô nhiều chuyện.
“Bây giờ tôi đột nhiên thấy mặt cô cũng dày nữa.
“Anh ấy đang đứng ngoài cửa chờ tôi đi vệ sinh mà, lúc cô vào không nhìn thấy à?”
Đồng Dao nghe vậy lập tức quay đầu nhìn ra cửa, sắc mặt biến đổi:
“Không thể nào!”
Tôi liếc nhìn Lục Hành đang đứng chờ ngoài cửa.
Anh trông mong nhìn tôi, ánh mắt chờ đợi ấy chẳng khác gì một chú cún con, cứ như chỉ cần chủ nhân ra lệnh một cái là giây sau sẽ lập tức chạy bổ tới.
Thế là tôi ngoắc tay với Lục Hành.
Mắt anh sáng lên, sải bước đi tới:
“Sao thế vợ ơi?”
Gọi thuận miệng ghê ha.
Tôi cũng chẳng phản bác, chỉ lặng lẽ ném cho Đồng Dao một ánh mắt khiêu khích.
Hai cánh môi Đồng Dao mím chặt, liên tục đánh giá Lục Hành:
“Sao lại thành thế này được…”
Cô ta nhỏ giọng lẩm bẩm gì đó, tôi nghe mà thấy phiền.
Vậy nên tôi chỉ vào cô ta rồi hỏi Lục Hành:
“Ông xã à, ở đây có một đống rác lớn quá, phải làm sao đây?”
Tôi vừa dứt lời.
Lục Hành không biết moi đâu ra một cái túi rác có logo tái chế màu xanh, trực tiếp chụp luôn lên đầu Đồng Dao.
Tôi tại chỗ cười tới mức ngả trước ngả sau.
Nước mắt Đồng Dao cũng dâng đầy trong hốc mắt, cứ như chạm nhẹ một cái là sẽ bật khóc ngay.
“Khương Vãn Vãn, rốt cuộc cô dùng thủ đoạn gì vậy?!”
Tôi dang tay.
Thủ đoạn gì cơ?
Chẳng phải là chính Lục Hành tự tìm tới bày tỏ lòng mình sao?
Lục Hành thở dài một tiếng, lấy ra một tờ khăn giấy, trông như muốn lau nước mắt cho Đồng Dao.
“Cô đừng khóc nữa…”
Tiếng nức nở của Đồng Dao lập tức dừng lại.
Trong mắt cô ta còn lóe lên tia cảm động.
Nhưng đúng lúc khăn giấy chỉ còn cách mặt Đồng Dao một centimet…
Lục Hành đột nhiên buông tay.
Khăn giấy bay vòng vòng rồi rơi xuống đất.
“Ngốc à, cô cảm động cái gì chứ?
“Tôi chỉ trêu cô thôi.”
Giọng anh nhẹ bẫng.
Thậm chí còn mang theo chút thiếu đòn.
Sắc mặt Đồng Dao từ vui mừng chuyển sang đau khổ.
Sau đó cô ta bật khóc chạy ra ngoài.
Tôi còn không quên hướng theo bóng lưng cô ta mà hét lớn:
“Đàn ông mà tin được thì heo mẹ biết leo cây!
“Giờ phong thủy luân chuyển rồi, tới lượt cô bị xoay chết nhé!”
Nhìn đi.
Lúc đàn ông yêu một người, họ sẽ nâng người đó lên tận tim.
Còn khi không yêu nữa…
Thì tiện tay lấy luôn túi rác trùm đầu người ta.
Tôi cười tới mức lưng sắp không đứng thẳng nổi nữa.
May mà Lục Hành đỡ lấy tôi, tôi mới miễn cưỡng đứng vững được.
Tôi rút cánh tay mình về, thờ ơ giải thích:
“Đừng tưởng như vậy là tôi tha thứ cho anh nhé, còn lâu lắm.”
Lục Hành thở dài một tiếng rồi bật cười lắc đầu.
Giây tiếp theo…
Anh lại đột nhiên ôm ngực, mồ hôi lạnh trên trán cũng rịn ra, cả người trông như sắp ngã xuống.
Tôi vội vàng đỡ anh ngồi xuống đống rơm bên cạnh nghỉ ngơi.
Nhưng mặc cho tôi hỏi thế nào, thậm chí muốn đưa anh tới bệnh viện…
Anh đều nghiêm giọng từ chối.
Anh chỉ nói…
Anh muốn ở cạnh tôi thêm một chút thôi.
Chaporia
Bình Luận (0)