16
Mặc cho bà Lục cực lực phản đối việc tôi một mình đi gặp cái gọi là “kẻ ngoài lai” vượt ngoài nhận thức con người.
Tôi vẫn quyết định tới đúng hẹn.
Tôi thật sự rất muốn gặp hắn.
Kẻ đầu sỏ suýt chút nữa đã hủy hoại cả cuộc đời của tôi và Lục Hành.
Bảy giờ tối.
Vầng trăng tròn sáng trắng đã treo lên giữa màn đêm.
Đúng giờ ăn tối, nhưng cả nhà hàng sân vườn lại không có lấy một bóng người.
Trên mặt đất giữa khu vườn đặt một chiếc hộp nhạc.
Đó là bản nhạc đệm điệu waltz mà hồi còn đi học tôi từng nhảy cùng Lục Hành.
Tôi từng bước từng bước đi về phía chiếc hộp nhạc.
Phía sau đột nhiên vang lên một tiếng cười chế giễu.
“Khương Vãn Vãn, cô vẫn còn lưu luyến quá khứ à?”
Đồng Dao khoác tay Lục Hành, giống hệt một đôi tình nhân thân mật xứng đôi bước ra từ trong bóng tối.
Lục Hành mặc một bộ quần áo hoàn toàn không hợp khí chất của anh, nhìn cực kỳ kỳ quặc.
Anh nhìn tôi, đáy mắt lạnh ngắt.
“Chính con đàn bà đê tiện như cô hết lần này tới lần khác đánh thức ý thức của hắn.”
Mặc dù hắn dùng cơ thể của Lục Hành.
Giọng nói cũng giống Lục Hành y như đúc.
Nhưng tôi biết.
Hắn chính là kẻ ngoài lai kia.
Đồng Dao từng bước từng bước đi về phía tôi.
Trong tay cô ta thế mà lại cầm một con dao sáng loáng.
“Chỉ cần cô biến mất, ý thức của Lục Hành sẽ không bao giờ tỉnh lại nữa.
“Chỉ cần cô ch/e/t đi…
“Sẽ không còn ai ngăn cản chúng tôi ở bên nhau nữa.”
Biểu cảm của cô ta bắt đầu trở nên điên loạn.
Tôi lùi về sau mấy bước.
Đã không còn đường chạy nữa rồi.
Tôi biết.
Bây giờ tuyệt đối không thể ép Đồng Dao tới đường cùng.
Bởi vì phía sau lưng tôi chỉ là một lớp kính mỏng.
Đây là tầng hai mươi bảy.
Nếu kính vỡ rồi rơi xuống…
Chắc chắn sẽ tan xác.
Tôi chỉ có thể cố giữ bình tĩnh, thử tìm cơ hội夺 lấy con dao trong tay cô ta trước.
Nhưng Đồng Dao dường như nhìn thấu suy nghĩ của tôi.
Cô ta hoàn toàn không cho tôi cơ hội, hung hăng đâm thẳng về phía tôi.
Ngay khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc ấy…
Một cơ thể ấm áp chắn trước mặt tôi.
Lục Hành ôm chặt tôi vào lòng, một chân đá văng Đồng Dao ra ngoài.
“Rắc” một tiếng.
Trong không khí vang lên âm thanh thứ gì đó vỡ vụn.
Kèm theo tiếng chửi rủa thô bạo của một người đàn ông xa lạ.
“Ta sắp thành công rồi!
“Đôi cẩu nam nữ các ngươi!
“Ta muốn gi/ế/t các ngươi!
“Ta không cam lòng!!
“Không!!!——”
Tôi biết…
Kẻ ngoài lai thất bại rồi.
Hắn sắp biến mất.
Lục Hành của tôi…
Cuối cùng cũng trở về rồi.
Trước khi mất đi ý thức, tôi nhìn thấy một đám cảnh sát ập vào.
Bà Lục cùng Khương Nguyên mặt đầy hoảng hốt chạy về phía tôi.
“Vãn Vãn!”
“Mama! Papa!”
…
Đồng Dao vì tội gi/ế/t người không thành nên bị phán án rất nặng.
Hiểu lầm giữa tôi và Lục Hành, sau bao nhiêu năm cuối cùng cũng được tháo gỡ.
Ban đầu anh chỉ thỉnh thoảng mất ý thức.
Sau đó tình trạng ngày càng nghiêm trọng, thậm chí linh hồn còn trực tiếp ngủ say suốt năm năm.
Cho tới thời gian gần đây mới đột nhiên tỉnh lại.
Việc đầu tiên anh làm…
Chính là điều tra tin tức về tôi rồi tìm tới gặp tôi.
Lục Hành ôm chặt lấy tôi, hận không thể hòa tôi vào tận xương máu.
Giọng anh run rẩy, mang theo vô tận hối hận:
“Anh thật sự rất hối hận vì đã đưa ra quyết định đẩy em rời đi.
“Nhưng anh lại sợ mình không thể bảo vệ được em.
“Không ngờ cuối cùng vẫn làm tổn thương em…
“Anh thật sự từng nghĩ…
“Nếu không thể cướp lại cơ thể này, anh sẽ cùng nó biến mất luôn.
“Ít nhất như vậy, hắn sẽ không thể tiếp tục làm tổn thương em nữa…”
Tôi dùng ngón tay đặt lên môi anh.
Không có nếu như.
17
Ngày Lục Hành tổ chức hôn lễ lần thứ hai với tôi.
Tôi đầy mờ mịt nhìn anh:
“Anh là ai vậy?”
Lục Hành sợ tới mức lập tức ném luôn bó hoa cưới xuống đất, lảo đảo ngồi xổm trước mặt tôi.
“Vãn Vãn, em đừng dọa anh.”
Ngay cả Khương Nguyên đang làm hoa đồng nhỏ cũng tin là thật, khuôn mặt bé xíu nhăn thành một cục, lo tới mức sắp khóc luôn rồi.
Tôi đứng dậy nhìn quanh bốn phía, diễn còn nhập tâm hơn nữa:
“Mọi người là ai thế…
“Tôi muốn về nhà, tôi muốn về nhà.”
Tay Lục Hành muốn ôm tôi.
Nhưng lại sợ tôi giãy giụa.
Lơ lửng giữa không trung, thu về cũng không được mà ôm lấy cũng không xong.
Khương Nguyên sốt ruột chạy vòng vòng quanh tôi.
Cuối cùng thằng bé kéo kéo tay áo Lục Hành, lo lắng hỏi:
“Papa, chuyện gì vậy…
“Sao mama không nhận ra chúng ta nữa rồi.
“Không phải mama cũng giống papa, bị người khác đoạt xá rồi chứ?”
Sắc mặt tôi lập tức tối sầm.
Khóe môi cong lên một nụ cười âm u.
“Ồ hô, nhóc con.
“Con đổi cách gọi nhanh ghê ha.
“Từ lúc nào mà gọi papa thuận miệng dữ vậy?”
Trên mặt Khương Nguyên trong nháy mắt hiện lên vô số biểu cảm.
Cuối cùng thằng bé bĩu môi, tức tới mức phát hiện mình bị lừa:
“Con không thèm cùng phe với mama nữa đâu!”
Lúc này Lục Hành mới thở phào nhẹ nhõm.
Anh khẽ gõ lên trán tôi một cái:
“Đồ quậy phá.”
Tôi kiêu ngạo lè lưỡi với anh.
Khương Nguyên rõ ràng không phục, hai tay đút túi, bày ra dáng vẻ ông cụ non:
“Papa, chúng ta phải thống nhất chiến tuyến, phản đối hành vi lừa người này của mama!”
Tôi liếc Lục Hành một cái:
“Anh đứng bên ai?”
Lục Hành không hề do dự, đứng về phía tôi, mười ngón tay đan chặt lấy tay tôi:
“Đứng bên em.
“Vĩnh viễn đứng bên em.”
Khương Nguyên khóc lóc chạy ra ngoài.
Vừa chạy còn vừa gào:
“6!
“Bà nội ơi, papa với mama bắt nạt con!”
Hết cứu.
Chaporia
Bình Luận (0)