7

Đêm mưa giông, sấm chớp đùng đoàng, mưa như trút nước.

Mà Bách Hàn đến giờ vẫn chưa về.

Tôi một mình nằm trên giường, nhìn trần nhà không sao ngủ được.

Trước đây vì muốn lừa Bách Hàn ngủ cùng phòng với tôi, tôi cố ý nói mình sợ sấm.

Bách Hàn không chịu nổi tôi quậy phá, đành phải ngủ cùng.

Ngày hôm sau tôi lén khóa luôn phòng ngủ phụ, chỉ còn lại một phòng ngủ.

Bách Hàn đành ngày nào cũng ngủ cùng tôi.

Những lúc trời có sấm, tôi đều cố ý chui vào lòng anh.

Lần nào Bách Hàn cũng cứng đờ cả người, giúp tôi bịt tai, bảo tôi đừng động đậy lung tung.

Tôi nhất quyết bắt anh hát cho tôi nghe, nếu không sẽ không chịu ngủ.

Con người Bách Hàn cái gì cũng tốt, chỉ có hát là lệch tông.

Lần nào tôi cũng vừa nghe vừa cười.

Hát xong tôi vẫn không hài lòng, còn muốn anh hôn tôi.

Trêu đến mức cả người anh nóng bừng lên, tôi mới chịu ngủ.

“Nam chính chắc chắn đang ở cạnh nữ chính đó, đêm mưa giông, công ty mất điện, đúng là thời cơ tuyệt vời để tình cảm tăng nhiệt.”

“Đúng vậy, lúc tối đen như mực, nam chính ôm nữ chính vào lòng, hai người tựa vào nhau sưởi ấm, mở lòng tâm sự, biết đâu còn tỏ tình nữa, đuổi vai phụ đi thì mọi chuyện viên mãn rồi.”

Trái tim tôi giống như bị dao cùn cứa đi cứa lại, đau âm ỉ.

Năm tôi ba tuổi, mẹ đã qua đời.

Khi đó sự nghiệp của họ vừa mới khởi sắc.

Ba tôi chẳng bao lâu sau đã cưới một thiên kim tiểu thư gia thế không tệ.

Mẹ tôi chỉ để lại một mình tôi là con gái, mà người vợ sau của ba lại sinh cho ông một cậu con trai.

Mỗi ngày ba tôi đều bị hai mẹ con họ dỗ dành rất vui vẻ, tôi cũng không đi quấy rầy nữa.

Giữa tôi và ông chỉ còn những lời hỏi thăm ngày lễ tết.

Tôi không có tham vọng gì, cũng không có năng lực, trong công ty chỉ giữ chức nhàn rỗi.

Toàn bộ cổ phần mẹ để lại đều đứng tên tôi, chỉ dựa vào tiền chia hoa hồng cũng đủ sống rất tốt.

Trong cuộc đời tôi thiếu đi vai trò của người mẹ, dần dần lại mất luôn tình yêu của cha.

Tôi liều mạng muốn giữ lấy Bách Hàn.

Anh giống như cát trong tay, càng siết chặt, càng không giữ được.

Anh tốt nghiệp đại học danh tiếng, công ty lớn vì muốn lôi kéo anh mà không tiếc cho cả cổ phần kỹ thuật.

Tôi đã không còn cách nào giữ anh lại nữa.

Thật ra tôi vẫn có chút sợ hãi.

Lúc nhỏ ba mẹ cãi nhau rất lớn tiếng, tôi đều sợ hãi trốn trong tủ quần áo, chỉ sợ bị liên lụy đến mình.

Cho nên từ nhỏ tôi đã đặc biệt nhạy cảm với âm thanh.

Nghe thấy tiếng động lớn sẽ hồi hộp tim đập nhanh, điện thoại cũng luôn để chế độ rung thay vì nhạc chuông.

Trong nhà đã đặc biệt thay kính cách âm rồi, chỉ là tiếng sấm thật sự quá lớn, không ngăn nổi.

Tôi ôm chặt con búp bê bánh bao mềm mại để tự an ủi mình rằng không sao đâu, không sao đâu.

Ngày mai sẽ bay đến Maldives nghỉ dưỡng, gọi mười nam người mẫu bầu bạn.

Nghĩ đến kỳ nghỉ tuyệt đẹp đó, tôi dần chìm vào giấc ngủ.

8

Tôi bị tiếng thông báo chói tai đánh thức, là tiếng tin nhắn điện thoại của Bách Hàn.

Tôi không biết anh về từ lúc nào, có lẽ là vừa mới về chuẩn bị nghỉ ngơi.

Tôi đưa tay lấy điện thoại định tắt âm thanh, lại vô tình nhìn thấy hai tin nhắn.

“Hôm qua nhờ có anh, cảm ơn nhé.”

“Anh chuẩn bị xong chưa? Khi nào nói với cô ấy?”

Là nữ chính gửi tới.

Đạn bình luận bắt đầu ăn mừng.

“Cuối cùng cũng đến phân đoạn tôi thích nhất rồi, vai phụ bị đuổi khỏi nhà trong bộ dạng chật vật, tình yêu đích thực của nam nữ chính xuất hiện.”

“Nếu là tôi thì đã sớm biết điều mà biến đi rồi, nam nữ chính mới là chân ái.”

Bách Hàn từ bên ngoài đi vào.

Tiếng thông báo vẫn chưa dừng, anh giống như sợ bị tôi nhìn thấy, cầm điện thoại quay lưng về phía tôi.

Anh chuyển điện thoại sang chế độ im lặng, muốn ôm tôi đi rửa mặt.

Tôi lắc đầu.

Anh tưởng tôi bị đánh thức nên cáu kỉnh lúc thức dậy.

“Nếu tức giận thì đợi em bình tĩnh lại, em muốn đánh anh thế nào cũng được, được không? Trước tiên đi rửa mặt ăn sáng đã.”

Bách Hàn dịu giọng dỗ dành tôi.

Anh là sợ lát nữa nói chia tay với tôi rồi tôi không đồng ý, cứ làm ầm lên với anh sao?

Tôi vẫn lắc đầu, tránh khỏi tay anh.

“Lát nữa em có chuyện muốn nói với anh.”

“Anh cũng có chuyện muốn nói, để anh nói trước được không?”

Không hiểu vì sao, lúc nói câu này, trong mắt Bách Hàn mang theo một tia căng thẳng và cầu xin.

Thôi vậy, anh nói thì để anh nói đi, dù sao cũng như nhau cả thôi.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...