Bàn tay đang vuốt lông Tố Tố khựng lại, ta cũng thoáng nở nụ cười, nhưng nghĩ tới Thẩm Khiêm thì lại chua chát cong môi.
Người đâu thì chẳng ra gì, chỉ có bản lĩnh đánh trận là không thể chê.
Một tháng sau, Thẩm Khiêm khải hoàn trở về, cưỡi ngựa cao to, mặc giáp bạc sáng loáng, cả người sát khí lẫm liệt.
Phố xá đông nghẹt người, ai nấy chen chúc nhau nhìn xuống, ánh mắt nóng rực sùng bái.
Những tiểu thư chưa xuất giá hai má đỏ ửng, nhìn chằm chằm Thẩm Khiêm, miệng khe khẽ bàn tán:
“Thẩm hầu gia quả không hổ danh Chiến thần, uy phong lẫm liệt, dung mạo xuất chúng, một trận đã đánh cho Hung Nô chạy té khói, không dám tái xâm phạm.”
Ta vừa khéo ra ngoài du ngoạn, bụng đói nên tìm tửu lâu dùng bữa, lại vừa vặn trông thấy cảnh tượng ấy.
Ánh mắt Thẩm Khiêm quét tới chỗ ta, chỉ một thoáng rồi lại lãnh đạm dời đi.
Phía sau hắn là một cỗ xe ngựa, gió thổi khẽ lay tấm màn, để lộ ra người ngồi bên trong – chính là Nam Vụ.
Khóe môi ta khẽ nhếch lên, tâm tình vui vẻ, ăn thêm mấy miếng điểm tâm.
Trở về thật hay, trở về rồi mới có cơ hội thanh toán những nợ nần cũ rích kia.
Tân đế Phó Lệnh Tiêu vốn chẳng phải hạng hồ đồ như tiên hoàng. Lần này, ta muốn Nam Vụ – chết.
Phó Lệnh Tiêu ở trong cung mở yến tiệc khoản đãi Thẩm Khiêm cùng tướng sĩ khải hoàn.
Thẩm hầu phủ nhất thời vinh sủng tột bậc ở kinh thành, Nam Vụ cũng nhờ đó mà thân phận nước lên thuyền lên, từ thiếp thất thấp hèn thành Hầu phủ chính thê, lại thêm danh vị An Bình Quận chúa.
Các mệnh phụ, thiên kim các nhà tựa hồ quên mất nàng ta từng là hạng thiếp thất chẳng lên được mặt bàn, thi nhau kết giao nịnh bợ.
Ta nhận được thiệp mời từ Thẩm phủ, Nam Vụ mở lời mời mọi người ba ngày sau tới Hầu phủ thưởng hoa.
Vừa mới về đã nôn nóng khoe khoang, thật tốt, ta sẽ đích thân xé toạc bộ mặt dịu dàng giả dối ấy, xem thử trong kinh thành còn ai dám ở cạnh một kẻ giết người như nàng.
Hầu phủ chính thê thì sao? An Bình Quận chúa thì đã sao?
Không còn tiên hoàng và Thái hoàng thái hậu che chở, ta có thể tùy ý ra tay.
Ba ngày sau, ta tỉ mỉ điểm trang, khoác lên mình bộ trường sam màu tím nhạt, điểm một đóa hoa điền nơi trán, son phấn nhẹ nhàng mà lộng lẫy khuynh thành.
Thấy ta như vậy, Đới Tử trợn tròn mắt:
“Tiểu thư ăn vận thế này, nhất định là rực rỡ nhất trong đám người.”
Ta khẽ cong môi cười, ngồi xe ngựa tiến đến Thẩm hầu phủ.
Nơi đây ta từng ở hơn nửa năm, giờ một bước vào, trong lòng lại bình thản khác hẳn.
Trong hoa sảnh đã có không ít mệnh phụ, tiểu thư ngồi tụ tập ríu rít chuyện trò. Thấy ta xuất hiện, tiếng nói chuyện đồng loạt ngừng bặt, ai nấy đều đưa mắt dò xét, ánh nhìn hàm ý khó lường.
Một thiên kim nhịn không được cất giọng mỉa mai:
“Vân cô nương, nghe nói cô từng bất hòa với Thẩm phu nhân, thường ngày còn chèn ép nàng ta, hôm nay sao còn dám tới đây dự yến? Không sợ bị nàng ta trả đũa sao?”
“Kìa Vân cô nương, bị Chiến thần Hầu gia bỏ rồi mà không biết thân biết phận ở nhà ăn chay niệm Phật, còn mặt mũi nào ra đây ngắm hoa với chúng ta? Trong đám người này, chẳng có ai bị chồng bỏ như cô đâu đấy.”
Mọi người vì muốn nịnh Nam Vụ nên thi nhau lên tiếng làm khó.
Ta chầm chậm bước tới, thần sắc điềm tĩnh, không lấy gì làm giận dữ.
Thế gian vốn thế, chân nào thơm thì người ta thi nhau ghé mũi hít, ta đã nhìn quen rồi.
Ta khẽ mỉm cười:
“Ta đến là để tặng Thẩm phu nhân một phần lễ vật.”
Chủ nhân còn chưa xuất hiện, vở kịch này chưa hát được, ta tùy ý chọn một chỗ an vị.
Mọi người nhất thời bị lời ta hấp dẫn, tò mò nhìn sang:
“Không biết Vân cô nương chuẩn bị lễ vật gì cho Thẩm phu nhân vậy?”
Ta chỉ khẽ cười mà không đáp.
Đúng lúc mọi người tò mò ngóng đợi, Nam Vụ mới yểu điệu bước ra.
Nàng ta vận váy dài hoa lệ, trên đầu cài đầy trâm ngọc châu hoa, cổ, tai, cổ tay đều đeo vàng bạc châu báu sáng loáng, hận không thể tuyên cáo với thiên hạ rằng nàng ta là người hạnh phúc nhất đời.
Các mệnh phụ, thiên kim thi nhau đứng dậy hành lễ chào hỏi.
Nam Vụ cười dịu dàng đáp lễ, dáng vẻ ung dung khoan thai, ngồi xuống chủ vị, đưa mắt nhìn ta:
“Vân cô nương, nửa năm không gặp, cô vẫn như cũ, chẳng thèm nhìn ai ra gì.”
“Nghe nói cô vẫn chưa tái giá, không biết bị Hầu gia bỏ rồi còn tìm được ai oai danh hiển hách hơn mà gả? Nếu không tìm được, bản phu nhân cũng có thể làm chủ giúp, ta quen không ít dũng sĩ nơi biên ải, có thể giới thiệu cho cô.”
Mọi người liền phụ họa:
Chaporia
Bình Luận (0)