Trong phòng chỉ có ta, Thẩm Khiêm và Đới Tử hầu cận. Ta tuyệt không để bản thân đơn độc cùng hắn.
Thẩm Khiêm “phịch” một tiếng quỳ ngay trước mặt ta, hai mắt đỏ ngầu:
“Tuyên nhi, trước kia ta có lỗi với nàng, ta không dám cầu nàng tha thứ, chỉ mong nàng cho ta cơ hội để bù đắp. Lần này ta nhất định sẽ đối tốt với nàng, tuyệt không để nàng chịu nửa phần ủy khuất.”
Ta nghe mà lòng không gợn sóng, chỉ thấy buồn cười:
“Thẩm Khiêm, ngươi hãy giữ cái chân tình ấy dành cho Nam Vụ đi, ta không thèm.”
Thẩm Khiêm cuống lên, vội vã giải thích:
“Nam Vụ là người của tiên hoàng! Tiên hoàng sớm đã âm thầm mưu đoạt binh quyền của ta, ngay từ khi ta thắng trận đầu tiên đã bắt đầu bố trí. Ta khi đó không biết thân phận thật của nàng ta, mới khiến nàng ta hại nàng.”
“Tiên hoàng bảo nàng tiếp cận ta, mê hoặc ta, rồi ban hôn với nàng, để Nam Vụ ly gián giữa hai ta. Phụ thân nàng yêu con như mạng, sao có thể tha thứ cho kẻ làm nàng bị thương? Tiên hoàng liền nhân đó lấy cớ trị tội ta, thu binh quyền về tay.”
“Sau này Hung Nô xâm lấn, tiên hoàng bất đắc dĩ mới lại trả binh quyền cho ta. Tất cả đều do tiên hoàng sắp đặt!”
“Đó đều là lỗi của tiên hoàng, Tuyên nhi, ta cầu xin nàng, hãy tha thứ cho ta. Về sau ta mới nhận ra người ta thật lòng yêu là nàng, cũng đã sớm nhìn thấu bộ mặt thật của Nam Vụ. Ta không giết nàng ta ngay, là vì muốn giao nàng cho nàng xử trí.”
“Sau khi nhận ra chân tướng, ta chưa từng chạm vào nàng ta nữa, Tuyên nhi, cầu xin nàng, đánh ta mắng ta cũng được, đừng hờ hững với ta như vậy.”
Ta lặng lẽ nghe hết, trong lòng bừng tỉnh.
Khó trách tiên hoàng một mực dung túng Nam Vụ, thì ra là người do ông ta an bài.
Nghe xong bao chuyện cũ, ta phủi nhẹ tay áo, đứng dậy:
“Nghe cũng đã nghe rồi. Chuyện đã qua thì để nó qua, từ nay về sau chúng ta coi như người dưng.”
“Ta mong ngươi đừng tới tìm ta nữa, đừng quấy nhiễu cuộc sống yên ổn của ta. Ta không thích ngươi, một chút cũng không thích, thậm chí nhìn thấy ngươi ta liền buồn nôn.”
Chân tình đến muộn, rẻ mạt không bằng cỏ.
Những lời cay nghiệt, những vết thương cũ, đâu thể xóa sạch chỉ bằng hai chữ “xin lỗi”.
Thẩm Khiêm sắc mặt đau đớn cực điểm, lệ tuôn không ngớt, giọng khàn khàn cầu xin:
“Tuyên nhi, ta thật sự hối hận rồi, đừng bỏ ta, ta—”
“Cút.
”
Ta lạnh như băng phun ra một chữ, không buồn liếc lại, xoay người rời khỏi trà lâu.
Ngoài cửa, cảnh phồn hoa náo nhiệt, ta hít một hơi thật sâu.
Chấm dứt rồi. Tất cả đã chấm dứt.
Những ngày sau đó, Thẩm Khiêm hết lần này tới lần khác sai người mang đủ thứ quà đến, xin lỗi cầu hòa.
Ta chỉ thấy phiền, sai hộ vệ đánh hắn một trận.
Quả nhiên, hắn không dám xuất hiện nữa.
Sau đó ta lại lên Đại Tướng Quốc Tự cầu phúc, lần này ta mang theo thật nhiều hộ vệ.
Trong thiền phòng của trụ trì, ta gặp Phó Lệnh Tiêu. Trụ trì lẳng lặng rời đi, nhường lại không gian cho chúng ta.
Ta hơi bất ngờ, hành lễ:
“Thần nữ tham kiến Hoàng thượng. Tạ ơn Hoàng thượng đã vì thần nữ làm chủ, ban cho thần nữ cơ hội báo thù. Thần nữ vẫn luôn muốn đích thân tạ ơn, không ngờ lại gặp bệ hạ nơi này.”
Phó Lệnh Tiêu đưa tay đỡ ta dậy, mỉm cười ôn hòa:
“Thật ra là trẫm cố ý tới gặp Vân cô nương. Trẫm có một chuyện muốn thỉnh cầu.”
Ta hơi sững sờ – một hoàng đế thì có gì mà phải cầu xin ta chứ?
“Hoàng thượng cứ nói. Thần nữ thiếu bệ hạ một mạng, dù có tan xương nát thịt cũng không từ.”
“Đừng nói mấy lời chết chóc ấy.” Phó Lệnh Tiêu khẽ cau mày không hài lòng, trầm mặc hồi lâu mới chậm rãi mở miệng:
“Chúng triều thần ép trẫm lập hoàng hậu. Trẫm nghĩ đi nghĩ lại, chỉ thấy Vân cô nương là người thích hợp nhất.”
Ta khẽ sững người, khẽ gọi:
“Bệ hạ—”
Phó Lệnh Tiêu ánh mắt thanh minh, thần sắc ôn hòa:
“Vân cô nương, trước hết xin hãy nghe trẫm nói hết lời.”
“Trẫm từ nhỏ lớn lên trong hậu cung, quen thấy cảnh đấu đá lừa lọc, tâm cơ hiểm độc. Khi đó trẫm đã tự thề cả đời chỉ cưới một thê tử, tuyệt không nạp thiếp.”
“Vân cô nương, hôm nay trẫm tới đây là muốn hỏi ý nàng. Nếu nàng không bằng lòng cũng không sao, trẫm tuyệt sẽ không làm khó.”
Ta lặng lẽ nhìn vào mắt hắn, trong đáy mắt hắn phản chiếu bóng hình ta.
Ánh mắt hắn thật ôn nhu, trong đó lại ẩn giấu cô quạnh, tịch mịch cùng u buồn.
Không hiểu vì cớ gì, lòng ta lại dâng lên chút không nỡ cự tuyệt.
Hắn từng cứu mạng ta, sau lại thay ta trút giận, nghiêm phạt Nam Vụ, thậm chí hạ chỉ xử tử nàng ta.
Chaporia
Bình Luận (0)