20px

“Xem ra muội muội với bệ hạ tình ý càng lúc càng sâu.”

Tiếng nói đột ngột vang lên làm ta giật mình quay lại, thấy ba người họ đứng đó.

“Huynh… các người đều thấy hết rồi sao?”

Mẫu thân ta mỉm cười dịu dàng:

“Thấy bệ hạ bảo vệ con như vậy, nương cũng yên lòng rồi.”

Phụ thân hừ một tiếng, mặt nghiêm lạnh:

“Hừ! Thẩm Khiêm còn dám vác mặt tới tìm con, ngay trước mặt bệ hạ mà còn nói mấy lời dễ khiến người ta hiểu lầm, may mà bệ hạ sáng suốt, thẳng tay dạy hắn một trận.”

Phụ thân ta lạnh lạnh cười khẽ:

“Thẩm Khiêm dù là chiến thần, Đại Hạ triều cũng cần hắn, ta sẽ không lấy mạng hắn, nhưng ở kinh thành này, cả đời hắn cũng đừng hòng được yên ổn.”

Đêm đó, ta nằm trên giường, cả người phấn chấn đến không thể ngủ nổi, trong lòng bàn tay dường như vẫn còn lưu lại hương vị của Phó Lệnh Tiêu.

Ngày đại hôn gần kề, ta không ra ngoài nữa, các phủ tiểu thư gửi rất nhiều thiệp mời ta dự yến thưởng hoa, ta đều từ chối hết thảy.

Ta nhận được lễ mừng và một phong thư do Tống Dư Hinh sai người đưa tới.

Nàng nói nàng cùng An Vương không thể hồi kinh, rất tiếc không thể nhìn ta gả đi vẻ vang.

Ta ngắm những thứ nàng tặng: mấy bộ đầu diện, vài xấp vân cẩm, đủ loại vật phẩm quý giá.

Mắt ta thoáng nóng lên, ta cùng nàng đấu mười mấy năm, lại là người hiểu rõ nhau nhất.

Đêm trước ngày đại hôn, mẫu thân lôi ta vào phòng, thần thần bí bí lấy ra một quyển họa phổ:

“Tuyên Nhi, con nhất định phải xem kỹ quyển này, đêm mai chắc chắn dùng được.”

Ta nghi hoặc mở ra xem, lập tức mặt đỏ bừng.

Ngày hôm sau.

Đại lễ phong hậu cùng lễ đại hôn cử hành.

Dải lụa đỏ trải từ cổng phủ ta tới tận hoàng cung, hai bên đường treo đầy lồng đèn đỏ rực.

Ta cùng Phó Lệnh Tiêu nhận trăm quan bái lạy, bận rộn cả ngày, cuối cùng cũng vào động phòng.

Trong Phượng Nghi cung, nến đỏ sáng rực, điện ngọc nguy nga chỉ có ta cùng hắn. Ánh nến chiếu lên dung nhan tuấn mỹ của Phó Lệnh Tiêu.

Ta e lệ cúi đầu.

Nến hỷ không thể tắt, tắt nến là điềm chẳng lành.

Màn đỏ buông xuống, ánh nến lay động mê ly.

Ta tựa như chìm vào đáy biển, lại tựa như bay lên chín tầng trời.

Lúc tỉnh lại đã thấy hắn ngồi cạnh, ta mơ mơ màng màng bò dậy:

“Bệ hạ, không cần thượng triều sao?”

Phó Lệnh Tiêu tự nhiên ôm ta vào lòng:

“Đế hậu đại hôn, miễn triều mười ngày. Nàng hẳn đã đói, ta hầu nàng thay y phục, cùng dùng bữa trưa.”

Ta ngẩn người nhìn hắn:

“Bữa trưa?”

Phó Lệnh Tiêu cười khẽ:

“Ừ, nay đã đến giờ Ngọ rồi.”

Mặt ta đỏ bừng, tức giận giơ tay đấm hắn.

Tiếng hắn thanh lãnh vang bên tai:

“Hôm nay sao lại thẹn thùng như vậy?”

Phó Lệnh Tiêu xoa đầu ta, cười dịu dàng:

“Sau này ở trong cung, Tuyên Nhi cứ gọi ta A Tiêu, chúng ta làm phu thê như người thường, không cần câu nệ lễ nghi.”

Ta vui sướng trong lòng, nhẹ nhàng gật đầu.

Hắn giúp ta mặc y phục, hai người lề mề rất lâu mới chịu ra ăn bữa trưa.

Ta không nhịn được trừng mắt:

“Chàng có phải cố ý không?”

Phó Lệnh Tiêu vô tội chớp mắt:

“Tuyên Nhi dung nhan mỹ miều dịu dàng, ta nhịn không nổi.”

“Vậy nếu một ngày ta không còn dung nhan như nay, chàng vẫn sẽ đối đãi như hiện tại chứ?”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...