Ba Cái Tát Đổi Một Cuộc Đời

Ba Cái Tát Đổi Một Cuộc Đời

Tác giả: zhihu

Hiện Đại
Bạn chưa đánh giá
12Chương
2Lượt đọc
0/5Đánh giá
Đang raTrạng thái

Giới Thiệu

Cậu em chồng t/á/t tôi 3 cái ngay trước mặt cả nhà. Tôi không đánh trả.

Chỉ âm thầm bán căn nhà cưới ở Thâm Quyến, rồi quay về nhà mẹ đẻ.

Một ngày sau, cả gia đình bốn người của cậu ta bị chủ nhà mới đuổi thẳng ra ngoài.

Tiếng t/á/t thực ra truyền tới não trước cả cảm giác đau.

“Bốp!”

“Bốp!”

“Bốp!”

Ba cái liên tiếp vang lên.

Cả phòng riêng lập tức im bặt.

Đầu tôi bị đánh lệch sang một bên, tai ù đi, niêm mạc trong miệng va mạnh vào răng, vị tanh của m/á/u nhanh chóng lan ra.

Người ra tay là Lưu Cường.

Cậu em chồng 30 tuổi vẫn chẳng nên thân.

Đánh xong, hắn còn lắc lắc cổ tay, vẻ mặt hung hăng, chỉ thẳng vào mũi tôi mà chửi:

“Lâm Duyệt, cô đừng có được voi đòi tiên! Anh tôi nuôi cô bao năm nay, cô ăn nhà tôi uống nhà tôi. Giờ chỉ mượn cái nhà rách của cô cho con trai tôi đi học thì đã sao? Đó là đang coi trọng cô đấy! Đừng có không biết điều!”

Tôi chậm rãi quay đầu lại nhìn gã đàn ông béo ngang trước mặt.

Rồi nhìn sang chồng mình, Lưu Vĩ.

Anh ta không nhìn tôi.

Chỉ bực bội dụi đầu thuốc lá vào đĩa xương, giọng đầy khó chịu:

“Lâm Duyệt, em nhìn lại em đi. Đúng ngày mừng thọ mà cứ phải làm mất hứng như vậy. Cường Tử uống say rồi, em nhường nó một chút thì sao?”

Đó chính là chồng tôi.

Tôi ôm bên mặt đang nóng rát, ánh mắt chậm rãi lướt qua từng người họ hàng trên bàn.

Chị chồng vẫn bình thản bóc tôm, mí mắt còn chẳng buồn nhấc lên.

Mợ hai thì ghé đầu nói nhỏ với người bên cạnh, ánh mắt đầy vẻ hả hê xem kịch.

Còn mẹ chồng ngồi ở vị trí chủ tọa…

Người mỗi ngày ăn cơm dinh dưỡng tôi nấu, mặc đồ lụa tôi mua…

Lúc này đang lạnh mặt trừng tôi.

“Nhìn cái gì? Còn không mau ngồi xuống!”

Bà ta lạnh giọng:

“Cường Tử cũng vì chuyện học hành của Tiểu Bảo mà sốt ruột thôi. Con là chị dâu mà chút độ lượng cũng không có à? Căn nhà đó để không cũng là để không, sang tên cho Cường Tử trước đi. Đợi Tiểu Bảo học xong cấp hai rồi trả lại cho con. Chuyện nhỏ xíu mà con làm như bị cắt thịt vậy.”

Tôi hít sâu một hơi, giọng đã khàn đặc:

“Mẹ, đó là tài sản trước hôn nhân của con. Là bố mẹ con bán nhà máy dưới quê mới mua được.”

“Của con?”

Mẹ chồng cười lạnh:

“Gả vào nhà họ Lưu rồi thì mọi thứ đều là của nhà họ Lưu! Hơn nữa mấy năm nay con không đi làm, tiền trong nhà chẳng phải đều do Lưu Vĩ kiếm sao? Nếu không có nó đóng phí quản lý thì căn nhà đó sớm xuống cấp rồi! Giờ chỉ bảo con lấy ra giúp em chồng một chút mà làm như lấy mạng con vậy!”

“Đúng thế!”

Lưu Cường lập tức chen vào, nước bọt văng tung tóe:

“Chị dâu, làm người đừng ích kỷ quá. Anh tôi lương năm cả triệu tệ, không chê chị là đồ ăn bám đã là tốt lắm rồi. Chị còn tưởng bản thân là nhân vật lớn gì à?”

Danh Sách Chương

Đang tải chương...

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...