12

Tối hôm đó, Thẩm Nghiễn Châu không rời đi.

Không phải kiểu “không rời đi” kia.

Mà là thật sự không rời đi.

Anh ngủ trên sofa nhà tôi suốt một đêm.

Bởi vì tôi đã đẩy anh ra khỏi phòng ngủ.

“Anh ngủ sofa đi.”

“Tại sao?”

“Bởi vì —” Tôi nghĩ một chút, “Chồng tôi không có ở nhà, không thể cho đàn ông ở lại qua đêm.”

Anh ngẩn người một chút.

Sau đó bật cười.

“Chồng em không có ở nhà.” Anh nói, “Bởi vì em vốn không có chồng.”

“Vậy cũng không được.”

“Tại sao không được?”

“Bởi vì…” Tôi nghẹn lời.

Anh nhìn tôi, ánh mắt dần trở nên dịu dàng.

“Lâm Niệm.”

“Hửm?”

“Trước đây em đâu có như vậy.”

“Như nào?”

“Trước đây em muốn làm gì thì làm đó.” Anh nói, “Muốn hôn anh thì hôn, muốn ôm anh thì ôm, muốn anh ở lại thì bảo anh ở lại.”

“Còn bây giờ?”

“Bây giờ…” Tôi cúi đầu xuống.

“Bây giờ em sợ rồi.”

Tôi không nói gì.

Bởi vì anh nói đúng.

Tôi sợ rồi.

Tôi sợ một khi để anh ở lại thì sẽ không nỡ để anh rời đi nữa.

Mà tôi, một người đã quen một mình, điều không giỏi nhất chính là “không nỡ”.

“Ngủ đi.” Cuối cùng tôi nói, “Ngày mai còn phải đi làm.”

Anh nhìn tôi rất lâu.

Sau đó nằm xuống sofa.

Tôi trở về phòng ngủ, nằm trên giường lăn qua lộn lại không ngủ được.

Hai giờ sáng, tôi bò dậy đi ra phòng khách.

Anh ngủ rồi.

Ánh trăng xuyên qua cửa kính sát đất rơi lên gương mặt anh, khiến đường nét càng trở nên rõ ràng.

Tôi ngồi xổm xuống, nhìn anh rất lâu.

Sau đó đưa tay ra, nhẹ nhàng chạm vào mặt anh.

Anh đột nhiên mở mắt.

“Bắt được em rồi.” Anh nói.

Tôi giật mình, vội rụt tay về.

“Anh giả vờ ngủ!”

“Anh không có.” Anh nói, “Chỉ là đúng lúc tỉnh thôi.”

“Đúng lúc? Đúng lúc đến mức vừa chính xác ngay lúc tôi chạm vào anh thì mở mắt?”

Anh bật cười.

Sau đó kéo tay tôi lại.

“Lâm Niệm.”

“Hửm?”

“Em có thể đừng tự lừa mình nữa được không?”

“Tôi lừa mình chuyện gì?”

“Rõ ràng em muốn anh ở lại.” Anh nói, “Nhưng em không dám nói.”

Tôi im lặng.

Bởi vì anh nói đúng.

Tôi muốn anh ở lại.

Nhưng tôi không dám nói.

Bởi vì một khi nói ra, đồng nghĩa tôi phải đối diện với một sự thật —

Tôi vẫn còn thích anh.

Từ hai năm trước cho đến bây giờ, chưa từng thay đổi.

“Thẩm Nghiễn Châu.”

“Hửm?”

“Anh đừng nói nữa.”

“Tại sao?”

“Bởi vì —” Tôi hít hít mũi, “Bởi vì tôi sắp khóc rồi.”

Anh ngẩn người một chút.

Sau đó đưa tay kéo tôi vào lòng.

“Khóc đi.” Anh nói, “Anh ở đây.”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...