
Giới Thiệu
Ta và đường tỷ cùng vào cung tham gia kỳ tuyển chọn nữ quan của Thượng Phục cục.
Trước ngày lên đường, mẫu thân đưa cho mỗi người một hộp chỉ tơ tằm thượng hạng, rồi thấp giọng dặn dò:
“Cả hai phải cố gắng thi đỗ. Đừng quay cóp. Chỉ cần bước chân được vào cung, sau này sẽ không cần sống cuộc đời gả chồng sinh con, quanh quẩn trong hậu trạch nữa.”
Nhìn dáng vẻ bà suốt bao năm qua sống trong nước mắt kể từ ngày gả cho phụ thân, lòng ta nặng trĩu, chỉ biết im lặng gật đầu.
Thế nhưng đến bài khảo hạch thêu Bách Điểu Triều Phụng, chỉ tơ của ta liên tục đứt đoạn. Cả bức thêu thiếu hụt, hỏng hoàn toàn.
Ta bị đánh trượng rồi đuổi khỏi cung.
Còn đường tỷ chỉ nhờ một bức thêu tuyệt mỹ mà từ đó một bước lên mây.
Sau khi trở về phủ, ta vô tình nghe thấy phụ thân nổi trận lôi đình với mẫu thân:
“Năm đó bà vốn đem lòng ái mộ trưởng huynh của ta, ai ngờ âm dương sai lệch lại phải gả cho ta.”
“Cho nên bà mới lén ngâm hộp chỉ tơ của Trắc Sơ trong nước chua suốt cả đêm, dùng tiền đồ của con bé để đổi lấy tiền đồ cho con gái của người trong mộng sao?!”
Ta hận mẫu thân đến tận xương tủy.
Để thoát khỏi bà, ta vội vàng chọn đại một người để thành thân.
Nào ngờ phu quân ấy lại si mê đường tỷ. Thừa lúc ta mang thai, hắn ra tay s/á/t h/ạ/i ta, muốn cưới đường tỷ vào cửa.
Chỉ tiếc khi ấy đường tỷ đã là Thượng Phục của Thượng Phục cục, quan hàm Chính ngũ phẩm, sao còn để mắt đến hạng người như hắn?
Cuối cùng chỉ có ta ch/ế/t thảm vô ích.
Lần nữa mở mắt ra, ta đã quay về đúng ngày mẫu thân trao hộp chỉ tơ cho hai chúng ta.
Sau khi lên xe ngựa, ta vốn định lén tráo đổi hộp chỉ của mình với đường tỷ.
Nhưng rồi cuối cùng lại dừng tay.
Danh Sách Chương
Đang tải chương...
Chaporia
Bình Luận (0)