7
Trên xe ngựa trở về Tạ gia, ta không nói một lời suốt dọc đường.
Tạ Liễm ngồi đối diện, ngón tay luôn bấu chặt miếng ngọc bội trên đầu gối đến mức các khớp trắng bệch.
Hắn đại khái cũng sợ ta làm ầm ĩ, nên hiếm khi không buông lời châm chọc.
Nhưng trong đầu ta lúc này, lặp đi lặp lại đều là khuôn mặt đó.
A Từ không phải là thợ săn.
Chàng là Tiêu Từ.
Là Bệ hạ.
Ta nhớ lại ngày đầu tiên gặp chàng.
Cuối đông năm ấy, tuyết trên núi vừa tan, nước suối lạnh thấu xương. Ta cõng giỏ tre đi hái rau dại, từ xa đã nhìn thấy một người nằm bên bờ suối.
Khắp người chàng đầy máu, chất liệu y phục cực kỳ tốt, nhưng lại rách rưới thê thảm.
Lúc đó ta nhát gan, phản ứng đầu tiên là chạy.
Nhưng chàng bỗng tóm lấy góc váy ta, giọng nói khàn đặc: “Cứu ta.”
Cuối cùng ta vẫn không thể nhẫn tâm.
Ta vác chàng về nhà, mời đại phu lang băm trong thôn đến, sắc thuốc suốt ba ngày trời, chàng mới tỉnh.
Sau khi tỉnh lại, chàng không nhớ mình là ai.
Trên người chỉ có duy nhất một miếng ngọc bội bị nứt, phía trên khắc một chữ “Từ”.
Thế là ta gọi chàng là A Từ.
Người trong thôn đều nói, nam nhân này lai lịch bất minh, dung mạo lại quá xuất chúng, không thể giữ lại.
Nhưng lúc đó ta vừa bị Mạnh gia vứt bỏ ở nông thôn nhiều năm, người thân đối với ta mà nói chẳng qua chỉ là những danh xưng lạnh lẽo trên thư từ.
Ta quá cô đơn rồi.
Cô đơn đến mức có người chịu gánh nước cho ta vào buổi sớm mai, ta liền cảm thấy chàng là người tốt nhất trên thế gian này.
Sau khi A Từ tỉnh dậy, thân thể hồi phục rất nhanh.
Chàng không biết làm ruộng, nhưng lại học rất chăm chỉ.
Lần đầu tiên chẻ củi, búa suýt nữa đập vào chân. Chàng mím môi không nói, ta cười đến không đứng thẳng nổi, chàng liền đỏ tai nhìn ta.
Sau đó chàng học được cách đi săn.
Người thợ săn giỏi nhất trong thôn cũng khen chàng, nói chàng trời sinh có đôi tay vững chắc, cầm cung tên chuẩn xác hơn bất cứ ai.
Lúc đó ngày tháng tuy thanh bần, nhưng lại sống rất tốt.
Chàng sẽ mang thỏ rừng săn được đi bán, đổi lấy một gói bánh hạnh nhân mang về.
Ta mắng chàng phá gia chi tử, chàng liền giơ cao gói giấy dầu, cười nói: “Nàng không ăn ta liền đem cho chó ăn.”
Ta nhào tới cướp, chàng thuận thế ôm ta vào lòng.
Lúc đó tà dương buông rủ ngoài sân, củi lửa nổ lách tách.
Ta đã nghĩ, đây chính là cả một đời rồi.
Chúng ta thành thân, vào một đêm mùa xuân.
Không có cao đường, không có tân khách, chỉ có Vương thẩm hàng xóm và trưởng thôn làm chứng.
Chàng tự tay gọt cho ta một cây trâm gỗ, vụng về cài lên tóc ta.
Chàng nhìn ta, nhìn rất lâu.
“Thù Thù, ủy khuất cho nàng rồi.”
Ta hỏi: “Ủy khuất cái gì?”
Chàng nói: “Ta chẳng có gì cả.”
Lúc đó ta cười chàng: “Chàng có tay có chân, biết đi săn, biết gánh nước, còn biết dỗ ta uống thuốc, sao lại gọi là chẳng có gì?”
Chàng cúi đầu hôn lên trán ta.
“Sau này sẽ có.”
“Ta sẽ để nàng sống những ngày tháng tốt đẹp.”
Nhưng những ngày tháng tốt đẹp chưa đến, chàng đã xảy ra chuyện.
Ngày đó chàng lên núi đi săn, trước khi đi còn hâm nóng cho ta nửa bát cháo.
Chàng nói: “Đợi ta về, sẽ mua bánh hạnh nhân cho nàng.”
Ta đợi đến lúc trời tối. Đợi đến khi mưa rơi.
Người trong thôn khiêng về, chỉ có chiếc áo choàng bị xé rách bươm của chàng và một bãi máu vương vãi.
Họ nói trong núi có dã thú, người bị tha đi rồi, thi cốt không còn.
Ta không tin.
Ta tìm trong núi suốt ba ngày ba đêm, gọi đến khản cả giọng, lòng bàn chân mài nát rữa, cũng không tìm thấy chàng.
Sau này Vương thẩm ôm ta khóc, nói con người luôn phải chấp nhận số mệnh.
Thế là ta đem mảnh áo bị cháy dở của chàng và tro bếp ngoài sân cho vào hộp sứ, vờ làm tro cốt.
Ta ôm chiếc hộp đó sống rất lâu.
Lâu đến mức Mạnh gia cuối cùng cũng nhớ đến ta, đón ta về kinh thành.
Lâu đến mức ta bị ép thay đích tỷ gả cho Tạ Liễm.
Ta tưởng A Từ đang nằm dưới lòng đất.
Nhưng thì ra chàng đang ở trong cung.
Cẩm y ngọc thực, vạn người dập đầu bái lạy.
Chaporia
Bình Luận (0)