20px

Ta nhìn ông, trong lòng lại cực kỳ bình tĩnh.

“Phụ thân cảm thấy, là do con đang làm ầm ĩ sao?”

Ông đè thấp giọng: “Lúc trước đón mày về kinh, là vì tiền đồ của mày. Mày đã gả vào Tạ gia thì nên an phận thủ thường. Bây giờ lôi kéo Bệ hạ vào, phá hỏng thể diện của Mạnh gia rồi!”

Ta bật cười.

“Phụ thân đón con về kinh, không phải vì tiền đồ của con, mà là vì danh tiếng của đích tỷ.”

Sắc mặt ông thay đổi.

Ta tiếp tục: “Con đã sớm viết thư báo cho trong nhà, con đã thành thân. Phụ thân đã từng hồi âm một bức thư nào chưa?”

Phụ thân tức giận quát: “Hôn sự chốn thôn dã, sao có thể tính là thật?”

“Vậy trước khi Thánh chỉ ban hôn giáng xuống, phụ thân đã từng hỏi con có đồng ý hay không chưa?”

Ông bị ta hỏi cho cứng họng.

Tạ Liễm ngồi một bên, từ đầu đến cuối không mở miệng.

Phụ thân cuối cùng cũng chĩa mũi nhọn sang hắn: “Thế tử, ngài cứ mặc cho con bé hồ đồ như vậy sao?”

Tạ Liễm nhướng mắt. Khoảnh khắc đó, ta lại cảm thấy hắn dường như già đi mấy tuổi.

Hắn nói: “Nhạc phụ, năm đó Tam cô nương đã có phu quân, nhưng mọi người lại giấu giếm không báo, thúc đẩy hôn sự của Tạ–Mạnh hai nhà. Nếu nói đến chuyện hồ đồ, ngọn nguồn không phải ở nàng.”

Phụ thân không thể tin nổi nhìn hắn. “Ngài—”

Tạ Liễm thản nhiên nói: “Ta cũng có lỗi.”

Hắn liếc nhìn ta một cái. “Ta biết rõ trong lòng nàng đã có người khác, nhưng vẫn vì tư tâm mà cưới nàng.”

Lời này vừa thốt ra, trong sảnh chết lặng như tờ.

Ta cũng sững sờ.

Đây là lần đầu tiên Tạ Liễm thừa nhận trước mặt người khác rằng hắn đã sai.

Phụ thân phất tay áo bỏ đi.

Đêm đó, trong cung hạ chỉ.

Lệnh cho Tam ty thẩm tra lại vụ án dư đảng hành thích chuyến nam tuần năm xưa, cùng với chuyện Mạnh gia giấu giếm hôn sự, khi quân gả nữ nhi.

Tạ gia tạm thời không luận tội, nhưng hôn sự của ta và Tạ Liễm, giao cho Tông Chính tự phán xử.

Lúc Tạ Liễm đến viện của ta, ta đang thu dọn kỷ vật.

Hũ tro bếp, cây trâm bạc, và vài bộ y phục cũ.

Hắn đứng ở cửa nhìn rất lâu, đột nhiên nói: “Nếu hôn sự bị phế bỏ, nàng được tự do rồi.”

Ta không quay đầu lại.

“Đối với ngươi, cũng là một sự giải thoát.”

Hắn cười khổ: “Vậy sao?”

Ta dừng tay.

Tạ Liễm nói nhỏ: “Mạnh Nhan Thù, ta dường như không vui vẻ đến thế như ta tưởng.”

16

Quý phi bị cấm túc rồi.

Danh nghĩa là thân thể không khỏe, nhưng thực chất người trong cung đều biết, Bệ hạ đã nhiều ngày không bước vào cung của tỷ ấy.

Tỷ ấy sai người đến gặp ta, bị cản lại. Lại nhờ Tạ Liễm truyền lời, Tạ Liễm không đoái hoài.

Cuối cùng, tỷ ấy vậy mà lại đích thân xuất cung.

Ngày hôm đó ta đang trên đường đi gặp Vương thẩm, xe ngựa đi được nửa đường, bị một chiếc xe của hoàng cung chặn lại.

Quý phi vén rèm lên, trên mặt không trang điểm, bớt đi vẻ minh diễm thường ngày, ngược lại hiện ra vài phần tiều tụy.

“Tam muội muội, lên xe nói mấy câu đi.”

Hoàn Nhi căng thẳng kéo lấy ta.

Ta vỗ vỗ tay nha đầu, cuối cùng vẫn bước lên.

Trong xe hương trầm sực nức.

Quý phi nhìn ta, đột nhiên mỉm cười. “Bây giờ muội vừa lòng chưa?”

Ta ngồi đối diện tỷ ấy: “Nương nương ám chỉ chuyện gì?”

“Đừng giả vờ nữa.” Ánh mắt tỷ ấy lạnh đi, “Bệ hạ muốn phế ta, Mạnh gia sắp tiêu tùng, Tạ Liễm cũng không chịu gặp ta nữa. Mạnh Nhan Thù, muội đã phá hủy mọi thứ của ta rồi.”

Ta nghe mà thấy hoang đường.

“Ngôi vị Quý phi của tỷ, không phải ta ban cho. Trái tim của Bệ hạ, cũng không phải ta cướp lấy.”

Tỷ ấy nhìn chằm chằm ta, vành mắt từ từ đỏ lên.

“Nhưng nếu không có muội, ngài ấy sẽ luôn sủng ái ta.”

Ta lắc đầu.

“Tỷ biết rõ hơn ai hết, ngài ấy không hề nhìn tỷ.”

Câu nói này như lưỡi dao, găm chuẩn xác vào ngực tỷ ấy.

Quý phi đột ngột giơ tay cho ta một cái bạt tai.

Hoàn Nhi bên ngoài kinh hô, nhưng ta không hề nhúc nhích.

Má đau rát.

Ta nhìn tỷ ấy: “Đánh xong chưa?”

Tay tỷ ấy đang run rẩy.

“Dựa vào cái gì?” Tỷ ấy nức nở nói: “Dựa vào cái gì mà muội lớn lên ở nông thôn, thô bỉ thiếu hiểu biết, lại có thể dễ dàng có được ngài ấy? Ta từ nhỏ đọc sách gảy đàn, học quy củ, học cách chiều lòng người, đến cuối cùng chỉ là cái bóng của muội.”

Ta trầm mặc chốc lát.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...