20px

Ta hơi nâng mắt, giọng lạnh nhạt:

“Nghe nói đứa con thứ hai của ngươi mất rồi, tới giờ vẫn chưa hoài thai lại. Thân là Thẩm gia chủ mẫu, nên lo nối dõi cho Hầu gia đi. Không bằng thay Hầu gia nạp thêm mấy tiểu thiếp?”

Nam Vụ mặt thoáng biến sắc, cắn răng nhìn ta:

“Chuyện đó không cần Vân cô nương bận tâm. Nghe nói cô chuẩn bị cho ta một phần lễ vật, không biết là thứ gì?”

Thấy thời cơ đã chín muồi, ta khẽ vỗ tay.

Vài a hoàn bước ra, bày lên bàn những chứng cứ mà phụ thân ta và Phó Lệnh Tiêu từng khổ công thu thập, bày ra trước mặt chúng mệnh phụ, tiểu thư đang ngồi đầy hoa sảnh.

Ánh mắt ta đảo qua mọi người, giọng nhàn nhạt:

“Ngày trước ta lên Đại Tướng Quốc Tự cầu phúc, Thẩm phu nhân lại mua chuộc đám tử sĩ giang hồ mưu hại ta, muốn lấy mạng ta.”

“Mà ta chưa từng làm gì có lỗi với nàng, vậy mà nàng lại độc ác đến thế. Các vị phu nhân tiểu thư đây, chẳng lẽ các vị cam tâm kết giao với kẻ giết người như vậy sao?”

Chúng phu nhân tiểu thư nghe vậy đều kinh hãi nhìn những chứng cứ trước mặt, ai nấy trừng lớn mắt, lộ vẻ không dám tin:

“Thật sao? Nàng ta thật sự từng phái người ám sát Vân cô nương?”

Sắc mặt Nam Vụ tức thì trắng bệch, nhưng nàng cố kìm nén hoảng loạn, vội vàng cất giọng run run:

“Các vị đừng nghe nàng ta nói bậy! Ta làm sao có thể sai người ám sát nàng? Các vị đừng bị nàng mê hoặc!”

Ta cười nhạt:

“Chứng cứ bày ngay trước mặt, đâu còn để ngươi chối cãi.”

“Các vị phu nhân tiểu thư kết giao với Thẩm phu nhân xin hãy cẩn trọng, kẻo ngày nào đó vô ý đắc tội nàng, e rằng nàng lại sai người ám sát. Ta thì sợ lắm rồi.”

Chúng mệnh phụ, tiểu thư nghe xong câu ấy, sắc mặt đều trắng bệch, đưa mắt nhìn Nam Vụ:

“Chứng cứ ngay trước mắt, ngươi còn chối được sao? Chúng ta thật không ngờ ngươi lại là hạng người như vậy!”

Nam Vụ hoảng hốt, vội sai người đi gọi Thẩm Khiêm, miệng vẫn cố lớn tiếng cãi lại:

“Ta thực sự không có! Ta là An Bình Quận chúa do tiên hoàng thân phong! Các ngươi dám hồ đồ vu tội cho ta sao?”

Có một phu nhân cười lạnh:

“Phải, ngươi là Hầu phủ phu nhân, cũng là An Bình Quận chúa, nhưng thân phận ấy không cho ngươi quyền được tùy ý giết người!”

“Ngay cả đích nữ Thái phó mà ngươi còn dám giết, còn ai mà ngươi không dám giết nữa?”

“Chứng cứ thật hay giả, chúng ta tự có mắt nhìn!”

Nam Vụ dần ngồi không vững, giận dữ trừng mắt về phía ta:

“Vân Linh Tuyên, sao ngươi lại vu nhục ta thế này? Chuyện kia rõ ràng là nửa năm trước, nếu ngươi có chứng cứ, cớ sao khi ấy không mang ra? Vì sao phải đợi đến bây giờ?”

“Hầu gia nhà ta vừa đánh thắng trận trở về, ngươi liền gấp gáp bịa đặt giá họa cho ta, rốt cuộc là có ý gì?”

“Ngày trước ngươi còn hại mất thai nhi của ta, giờ lại muốn lấy mạng ta nữa hay sao?”

Mọi ánh mắt trong sảnh tức thì dồn về phía ta.

Ta mặt không đổi sắc, giọng bình thản:

“Vì nửa năm trước ngươi còn có người chống lưng. Phụ thân ta cầm chứng cứ trong tay, nhưng bị người ta ép xuống, không dám làm lớn chuyện, đành nhẫn nhịn.”

“Nhưng ta không đành lòng nhìn các vị phu nhân tiểu thư bị gương mặt giả nhân giả nghĩa ấy lừa gạt, mới đem những chứng cứ này ra. Không thì e rằng các vị tối đến nằm ngủ cũng không yên giấc.”

Thái phó còn không dám làm lớn, ai chống lưng sau lưng Nam Vụ, không cần nói cũng rõ.

Thẩm phu nhân sau lưng có chỗ dựa lớn như vậy, hôm nay dù ai nấy không dám đắc tội thẳng mặt, nhưng cũng chẳng còn ai dám thân cận với nàng ta nữa.

Ta nhìn quanh mọi người, thấy ai nấy sắc mặt phức tạp, mục đích của ta đã đạt, khóe mắt khẽ cong lên, ta thong thả đứng dậy định rời đi.

Giết người phải đền mạng, phụ thân ta đã một lần nữa dâng hết thảy chứng cứ lên Hoàng đế, mà lần này người ngồi trên ngai vàng là Phó Lệnh Tiêu.

Một phần những chứng cứ ấy chính tay Phó Lệnh Tiêu tra ra, hẳn là sẽ xử trí công bằng.

Ngay khi ấy, có tiểu thái giám trong cung mặt mày nghiêm nghị tiến vào, giọng cao cất lên tuyên:

“Truyền chỉ!”

Mọi người trong sảnh vội vàng quỳ xuống, ai nấy nghi hoặc chẳng rõ sao Hoàng thượng lại đúng lúc này hạ chỉ.

Thái giám mở thánh chỉ, giọng sang sảng đọc lớn.

Sau khi nghe xong, trong hoa sảnh lặng như tờ, ai nấy trong đầu đều văng vẳng nội dung chiếu thư:

“Nam Vụ từng sai người ám sát Thái phó đích nữ Vân Linh Tuyên. May khi ấy trẫm ngẫu nhiên đi ngang cứu được Vân Linh Tuyên một mạng. Nay đặc chỉ tước bỏ Quận chúa phong hào của Nam Vụ, phạt giam vào đại lao.”

Thì ra chứng cứ Vân cô nương đưa ra đều là thật, Nam Vụ kia quả thật độc ác vô cùng.

Hai vị quan Đại Lý Tự tiến lên, lập tức trói Nam Vụ lại.

Nam Vụ vừa sợ vừa hoảng, người run lẩy bẩy, gương mặt tuyệt mỹ tái nhợt như tờ giấy:

“Không phải! Ta không có! Nhất định là có chỗ nhầm lẫn! Ta không làm chuyện đó!”

Ta cũng thoáng ngẩn ra, không ngờ Phó Lệnh Tiêu lại thẳng tay công bố tội trạng của Nam Vụ trước mặt mọi người như thế.

Ta còn tưởng hắn sẽ âm thầm xử trí nàng ta, dù gì Thẩm Khiêm cũng vừa đại thắng trở về, còn Nam Vụ lại là người hắn yêu thương.

Ánh mắt ta dừng trên người Nam Vụ, nhìn nàng ta gần như điên loạn, ta lạnh lẽo bật cười:

“Hay ngươi đang nghi ngờ thánh chỉ của Hoàng thượng sao?”

Nam Vụ sợ đến mức điên cuồng lắc đầu, khóc lóc gào lên:

“Ta muốn gặp Hầu gia! Cho ta gặp Hầu gia!”

Rất nhanh sau đó, nàng bị người lôi đi.

Yến hội thưởng hoa còn chưa kịp bắt đầu đã tan thành trò cười.

Chúng mệnh phụ, tiểu thư nhìn ta một lượt rồi lần lượt rời khỏi Thẩm hầu phủ.

Từ đầu chí cuối, Thẩm Khiêm chưa hề lộ diện.

Trong mắt ta hiện lên tia nghi hoặc – Thẩm Khiêm chẳng phải rất yêu Nam Vụ hay sao? Nam Vụ bị bắt đi, hắn lại không ra mặt ngăn cản?

Thật không giống tính tình thường ngày của hắn.

Nhưng ta cũng không nghĩ nhiều, xoay người chuẩn bị rời đi.

Thẩm Khiêm bỗng xuất hiện chắn ngay trước mặt, thân hình cao lớn ngăn hết ánh dương trước mặt ta.

Ta hơi cau mày, vòng qua hắn bước đi.

Hắn lại lần nữa chắn đường, mắt cúi xuống nhìn ta, gương mặt tuấn mỹ mang theo vẻ áy náy, giọng khàn khàn:

“Linh Tuyên, chúng ta tìm chỗ khác nói chuyện được không?”

Mấy mệnh phụ, tiểu thư chưa đi xa trông thấy cảnh này, ánh mắt đều đổ dồn về phía chúng ta.

Ta chẳng muốn dây dưa với Thẩm Khiêm, giọng nhạt nhẽo:

“Xin hầu gia đừng gọi ta như vậy. Giữa chúng ta không còn gì để nói.”

Ánh mắt Thẩm Khiêm thoáng xót xa.

Ta không thèm nhìn thêm, thẳng bước rời khỏi Thẩm hầu phủ.

Những kẻ hiếu kỳ xung quanh ai nấy ánh mắt đầy vẻ hứng thú.

Kinh thành rất nhanh lại dậy lên đủ loại lời đồn:

— Thẩm hầu gia tình sâu nghĩa nặng với Vân gia đại tiểu thư, công khai bày tỏ tình ý, muốn vãn hồi nhân tâm.

Ta nghe những tin ấy chỉ cười khẩy. Thẩm Khiêm nghĩ gì liên quan gì đến ta? Cả đời này ta cũng không muốn dính líu gì với hắn.

Phó Lệnh Tiêu đã giúp ta một phen lớn, ta không tiện tùy tiện vào cung tạ ơn, liền nhờ phụ thân thay mặt gửi lời cùng lễ vật.

Phụ thân cầm về cho ta một tấm lệnh bài cùng một bình độc dược, trao cho ta, nói:

“Đây là thánh thượng ban cho con. Lệnh bài này cho phép con đến ngục Đại Lý Tự gặp Nam Vụ, bình thuốc này, con muốn thì có thể bắt nàng ta uống.”

“Con cũng có thể không dùng, khỏi bẩn tay. Nàng ta mưu sát không thành, Đại Lý Tự tự khắc sẽ thay con đòi lại công đạo.”

Nghe vậy lòng ta khẽ run, mắt nhìn chằm chằm vào thứ trong tay phụ thân:

“Thật là thánh thượng nói thế sao?”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...