Cánh cửa ký ức như bị ai đột ngột phá tung.
Anh cau mày, cố vớt lại những mảnh ký ức của ngày hôm ấy giữa đống công việc hỗn loạn.
Anh nhớ hôm đó hình như cô từng gọi điện cho anh.
Khi ấy anh đang ở nhà hàng, cùng team kết nối họp khẩn với nước ngoài, xung quanh cực kỳ ồn ào.
Điện thoại vừa bắt máy, giọng cô đã run rẩy, nói năng lộn xộn.
Thế nhưng lúc đó tâm trí anh đều đặt trên bản hợp đồng sắp được ký kết, chỉ vội vàng nói một câu:
“Anh đang bận, lát nữa nói.”
Rồi cúp máy.
Lát nữa…
Sau đó anh hình như đã quên gọi lại.
Ngày hôm sau máy bay hạ cánh, anh gọi lại hỏi, cô chỉ nói:
“Không sao, giải quyết rồi.”
Khi ấy anh cảm thấy giọng cô hơi lạnh nhạt, nhưng rất nhanh đã bị dự án mới cuốn đi nên cũng không nghĩ nhiều thêm.
Đến lúc nhìn lại điện thoại, thứ cô để lại chỉ là một câu chia tay rồi vội vã rời đi.
Thì ra cái câu “lát nữa nói” mà anh đã quên mất ấy…
Đối với cô, lại là một đêm như vậy.
Thậm chí đến tận bây giờ anh vẫn không hề biết.
Tim anh giống như bị ai hung hăng bóp chặt, đột ngột co rút lại.
Đau đến mức anh khom người xuống, gần như không thể hô hấp nổi.
09
Cố Thành Mặc lập tức tìm tới Vu Tiểu Nhã, bạn thân của Lục Mạn Mạn.
“Khách quý ghé thăm đấy à, Cố tổng.”
Vu Tiểu Nhã khoanh tay trước ngực, sắc mặt chẳng hề dễ nhìn.
“Có việc gì không?”
Cố Thành Mặc không để tâm thái độ của cô ấy.
Cổ họng anh căng cứng, cố gắng giữ bình tĩnh:
“Vu Tiểu Nhã, cô có thể nói cho tôi biết năm đó lúc Mạn Mạn chia tay với tôi rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì không? Vụ trộm đột nhập kia là thế nào?”
Vu Tiểu Nhã giống như vừa nghe được chuyện nực cười gì đó.
Cô ấy nhìn anh từ trên xuống dưới đầy châm chọc.
“Năm đó?”
“Cố Thành Mặc, ba năm rồi, giờ anh mới tới hỏi năm đó xảy ra chuyện gì? Anh thế này gọi là gì nhỉ? Con chết rồi mới biết cho bú à?”
“Sau khi rời khỏi anh, Mạn Mạn sống không biết tốt đến mức nào. Công việc thuận lợi, bạn bè bên cạnh, tình cảm mới cũng tiến triển rất tốt. Tôi khuyên anh đừng tới làm phiền cô ấy nữa.”
“Cô ấy…”
Giọng Cố Thành Mặc khàn đặc đến đáng sợ.
Trong mắt phủ kín tơ máu, lớp bình tĩnh giả vờ cuối cùng cũng bắt đầu rạn nứt.
“Cô ấy bị thương đúng không? Tại sao cô ấy không nói cho tôi biết? Nếu lúc đó cô ấy nói rõ, tôi nhất định sẽ…”
“Anh nhất định sẽ cái gì? Lập tức bay về à?”
Vu Tiểu Nhã cắt ngang lời anh.
Giọng đột nhiên cao hẳn lên, mang theo sự mỉa mai và phẫn nộ không hề che giấu.
“Cố Thành Mặc, anh đừng diễn nữa được không!”
“Cô ấy nói cho anh biết? Nói cái gì? Nói cho anh biết sau vụ trộm đột nhập đó cô ấy bị PTSD rất nặng, suốt một khoảng thời gian dài buổi tối còn không dám tắt đèn sao?”
“Cô ấy nói với anh bao nhiêu lần rồi? Cô ấy nói với anh lúc đau bụng gần ch/ế/t, phải phẫu thuật viêm ruột thừa thì anh đang ở đâu? Cô ấy nói với anh bố mình sắp không qua khỏi thì anh đang ở đâu?”
“Lúc cô ấy sợ hãi nhất, cần anh nhất, gọi điện cho anh… thì anh mẹ nó đang ở đâu hả?!”
“Tôi lúc đó đang bận, thời điểm quan trọng của dự án, tôi…”
Cố Thành Mặc cố giải thích.
Một nỗi hoảng loạn chưa từng có bóp nghẹt trái tim anh.
“Bận! Đúng, anh lúc nào cũng bận!”
Hốc mắt Vu Tiểu Nhã cũng đỏ lên.
“Anh có thời gian cùng nữ đồng nghiệp transit sáu tiếng để đi check-in quán hot, có thời gian đáp xuống sân bay Thượng Hải mà đến cả một tin nhắn cũng không gửi cho cô ấy!”
“Anh chỉ là không có thời gian quan tâm xem bạn gái mình rốt cuộc còn sống hay không thôi!”
“Cố Thành Mặc, trong lòng anh Mạn Mạn rốt cuộc tính là cái gì?”
“Một món đồ gọi thì tới đuổi thì đi, mãi mãi không xứng làm phiền tiền đồ xán lạn của anh đúng không?!”
“Không phải!”
Gân xanh nơi thái dương Cố Thành Mặc khẽ giật lên.
Những bận rộn mà trước đây anh luôn cho là đương nhiên, lúc này lại trở nên nực cười đến thế.
“Tôi… tôi không biết những chuyện đó…”
Giọng anh nhỏ dần, mang theo sự mờ mịt.
Anh không biết sao?
Hay là từ trước tới nay anh chưa từng thật sự lắng nghe, chưa từng thật sự để tâm?
“Anh không biết? Đương nhiên anh không biết rồi!”
Vu Tiểu Nhã nhìn Cố Thành Mặc đầy phẫn nộ, bất bình thay Lục Mạn Mạn.
“Trong mắt anh chỉ có công việc, tiền đồ với thể diện của anh thôi!”
“Cố Thành Mặc, anh sờ lên cái lương tâm cao cao tại thượng của mình mà tự hỏi xem…”
“Mười năm Mạn Mạn thích anh đến như vậy, rốt cuộc anh đã làm gì cho cô ấy?!”
“Cô ấy cần người bạn trai như anh thì có tác dụng gì chứ?!”
Câu cuối cùng gần như là hét lên, mang theo cả tiếng nghẹn ngào.
Cố Thành Mặc đứng chết lặng tại chỗ.
Cả người giống như bị ai đánh thẳng một cú thật mạnh.
Máu trên mặt rút sạch trong nháy mắt.
Những năm đó, anh bận liều mạng làm việc.
Bận xây dựng tương lai cho cả hai.
Tự cho rằng cô sẽ mãi mãi không rời đi, cho nên cố tình phớt lờ việc cô ngày càng im lặng trong những cuộc điện thoại.
Trái tim truyền tới một cơn đau dữ dội gần như co thắt.
Đau đến mức anh phải khom người xuống, gần như không thể đứng vững.
Sự hối hận cuồn cuộn ập tới như thủy triều, hoàn toàn nhấn chìm anh.
Quá muộn rồi.
Anh biết.
Tất cả đã quá muộn rồi.
Chaporia
Bình Luận (0)