Nhưng cuối cùng anh cũng học được cách giữ khoảng cách.
Chúng tôi cùng đi vào.
Nhân viên làm thủ tục hỏi theo quy trình:
“Hai bên có tự nguyện ly hôn không?”
Tôi nói:
“Tự nguyện.”
Bùi Nghiễn Lễ im lặng rất lâu.
Cho đến khi nhân viên hỏi lại lần nữa, anh mới khàn giọng nói:
“Tự nguyện.”
Con dấu đóng xuống.
Quan hệ hôn nhân kết thúc.
Chúng tôi cầm giấy ly hôn đi ra khỏi sảnh.
Ánh nắng bên ngoài chói mắt.
Bùi Nghiễn Lễ bỗng quỳ xuống dưới bậc thềm.
“Chiêu Chiêu, anh không cầu xin em tha thứ.”
“Anh chỉ muốn nói lại một lần nữa, người sai không phải là em.”
Câu nói ấy cuối cùng lại được thốt ra từ miệng anh.
Nếu là bảy năm trước, chắc chắn tôi sẽ khóc rồi lao vào lòng anh.
Nhưng bây giờ, tôi chỉ đứng đó, rất bình tĩnh nhìn anh.
“Bây giờ anh nói lại một lần nữa, cũng không thể quay về bảy năm trước được nữa.”
Bùi Nghiễn Lễ như bị câu nói này đánh gục hoàn toàn.
Anh quỳ ở đó, vai từng chút sụp xuống.
Tôi nói tiếp:
“Nếu anh thật sự muốn làm gì đó cho tôi…”
“Sau này, đừng bao giờ xuất hiện trước mặt tôi nữa. Đó là chuyện duy nhất anh có thể làm.”
Nói xong, tôi xoay người rời đi.
Lần này, anh không đuổi theo.
Tôi biết anh vẫn quỳ ở đó.
Tôi cũng biết anh đang nhìn bóng lưng tôi.
Nhưng tôi không quay đầu lại.
Bởi vì lần này, tôi thật sự phải bước về phía trước.
HẾT
Chaporia
Bình Luận (0)