20px

Hắn lắc đầu.

“Tôi không nhớ.”

Sau đó tôi lại tìm Lâm Tình.

Bà ấy là tổng giám đốc tập đoàn Lâm thị, chồng là Trì Tuyết Dương, cũng chính là bố của Trì Hằng.

Nhưng trên tin tức hình như nói quan hệ của hai người họ không tốt, Trì Tuyết Dương còn ngoại tình.

Lúc tôi đi dạo trung tâm thương mại, ngoài ý muốn nhìn thấy Lâm Tình.

Bà ấy vô cùng nhiệt tình với một người đàn ông trẻ tuổi, liên tục mua đồ cho người đó.

Cứ luôn miệng hỏi:

“Tiểu Mộc thích món này không? Mẹ mua cho con.”

“Tiểu Mộc, con học ở nước ngoài chắc vất vả lắm nhỉ? Mẹ với bố mua thêm cho con một căn hộ lớn mới nhé? Như vậy con sẽ không cần thuê nhà nữa.”

Tôi hỏi Trì Hằng:

“Anh quen người đàn ông đó không? Anh ta là em trai anh à?”

Trì Hằng lắc đầu.

“Hắn là con của bố tôi với tình nhân.”

Hắn nói với tôi rằng hắn nhớ ra rồi.

Mẹ hắn rất yêu bố hắn.

Nhưng hai người là liên hôn thương mại, bố hắn vốn không có tình cảm với mẹ hắn.

Sau khi mẹ hắn sinh hắn ra, bố hắn vẫn luôn thờ ơ với hắn.

Mà đứa con của tình nhân với bố hắn gần như bằng tuổi hắn, sau khi sinh không lâu đã bị bố hắn bế về nhà.

5

Lâm Tình vẫn luôn hận hắn vì không giành được sự yêu thích của bố hắn, rồi lại yêu thương Trì Mộ, đứa con của tình nhân, hết mực.

Trong lòng tôi bỗng thấy đau lòng cho Trì Hằng.

Tôi không ngờ hắn giàu như vậy, trông cũng rất tươi sáng, vậy mà lại có một quá khứ không ai biết đến như thế.

Tôi nghĩ đây có lẽ cũng là một trong những nguyên nhân khiến hắn tự t/ử.

Tôi trực tiếp xông lên gọi Lâm Tình lại.

Tôi nói:

“Chào cô, cháu là người hôm qua gọi điện cho cô, cháu là bạn của Trì Hằng.”

Sau khi nhìn thấy tôi, Lâm Tình sững người một chút.

Sau đó bà ấy dừng bước.

“Trì Hằng có quan hệ gì với tôi? Cho dù nó chết ngoài đường tôi cũng không quan tâm.”

Trì Mộ nhìn tôi, sắc mặt lập tức thay đổi, nhưng rồi lại lạnh lùng cười.

“Mẹ đã nói không quan tâm tới Trì Hằng rồi mà cô còn ở đây dây dưa.”

Nhưng tôi không ngờ, buổi tối lúc về nhà lại nhận được điện thoại của Lâm Tình.

Bà ấy hỏi tôi:

“Trì Hằng thật sự chết rồi sao? Nó chôn ở đâu?”

Tôi báo địa chỉ nhà tôi cho bà ấy.

Không lâu sau bà ấy đã lái xe tới dưới lầu nhà tôi.

Sau khi ngồi lên xe của bà ấy, tôi dẫn bà ấy tới nghĩa trang.

Tôi nói:

“Trì Hằng đã qua đời năm năm rồi, chuyện cậu ấy chết năm đó thậm chí còn lên cả tin tức.”

Tôi hỏi bà ấy:

“Năm năm rồi, chẳng lẽ cô vẫn luôn không phát hiện sao?”

Bà ấy ngồi xổm xuống đất, ngón tay chạm lên tấm ảnh của Trì Hằng đã phai màu, đột nhiên bật khóc không thành tiếng.

Tôi bỗng mềm lòng.

Trên đời này làm gì có bố mẹ nào không yêu con mình.

Tôi an ủi bà ấy:

“Thật ra Trì Hằng rất yêu cô, chỉ là chính cậu ấy cũng không biết phải biểu đạt thế nào thôi.

Hai chúng tôi ở lại nghĩa trang rất lâu rất lâu.

Bà ấy kể cho tôi nghe câu chuyện của Trì Hằng.

Bà nói lúc nhỏ Trì Hằng vừa trắng vừa mũm mĩm, cực kỳ đáng yêu, lúc nào cũng ngọt ngào gọi bà là mẹ.

Nhưng không ngờ chồng bà, Trì Tuyết Dương, lại bế thêm một đứa trẻ về nhà.

Là con của tình nhân ông ta sinh.

Bà vừa nhìn thấy đứa trẻ đó đã cảm thấy chán ghét.

Nhưng chồng bà chỉ yêu đứa trẻ kia.

Cho nên để có được sự cưng chiều của chồng, bà cũng bắt đầu chăm sóc đứa trẻ đó, dần dần lực chú ý cũng chuyển sang người kia.

Trì Hằng bắt đầu bất mãn.

Bắt đầu trở nên nóng nảy.

Giữa hai người dần xuất hiện khoảng cách.

Sau khi tốt nghiệp cấp ba, Trì Hằng chuyển ra ngoài sống.

Ban đầu hai người vẫn còn liên lạc qua điện thoại, sau này số lần gọi ngày càng ít.

Về sau bà hoàn toàn mất liên lạc với Trì Hằng.

Bao nhiêu năm nay, bà cũng chưa từng gọi điện cho hắn, vẫn luôn cố chấp giữ lấy chút sĩ diện cuối cùng.

Nếu bà biết Trì Hằng đã chết, nhất định sẽ không như vậy, nhất định sẽ lập tức liên lạc với con trai mình.

Tôi cảm thấy chuyện này rất kỳ lạ.

Tôi cảm thấy Trì Hằng là một người vô cùng hướng ngoại và tươi sáng.

Một người như hắn, sao có thể tự t/ử chứ?

Sau khi về nhà.

Tôi hỏi hắn:

“Nguyện vọng thứ hai của anh là gì?”

Hắn im lặng rất lâu.

Tôi có thể cảm nhận được tâm trạng Trì Hằng hơi sa sút, cho nên tôi đề nghị:

“Ngày mai tôi xin nghỉ thêm một hôm nữa, dẫn anh đi công viên giải trí nhé?”

Tôi dẫn hắn tới công viên giải trí.

Tôi chơi rất nhiều trò, nhưng Trì Hằng vẫn cứ ủ rũ không vui.

Trước lúc rời đi, hắn nói với tôi:

“Nguyện vọng thứ hai của tôi là giúp tôi tìm ra chân tướng chuyện tự t/ử.”

Vì chuyện này, đầu tiên tôi lên mạng tìm tài liệu, tìm tin tức liên quan tới ngày hắn tự t/ử.

Sau đó tôi quyết định nghỉ việc.

Khoảnh khắc tôi ném mạnh thẻ nhân viên xuống trước mặt ông sếp đầu heo tai to kia, trong lòng tôi vậy mà lại có một tia sảng khoái.

Trì Hằng hỏi tôi:

“Cô thấy sướng không?”

“Tôi thấy sướng.”

Sau đó hai chúng tôi cùng phá lên cười.

Đợi tới lúc tôi đến khu vực hắn tự t/ử mới phát hiện nơi đó đã bị giải tỏa rồi, hoàn toàn không còn dáng vẻ ban đầu nữa.

Những tòa nhà cao tầng mới mọc lên san sát.

Tôi hỏi rất nhiều người xung quanh mới xác định được cư dân ở đó đã chuyển tới khu tái định cư mới.

Sau khi tới khu tái định cư, tôi cầm tờ báo hỏi những người ở đó.

Đa số đều nói không biết, không nhớ chuyện này.

Cho tới khi có một người dừng lại nói với tôi:

“Tôi nhớ chuyện đó.”

Ông ấy nói:

“Tôi nhớ người kia không phải tự mình nhảy xuống tìm chết.”

“Lúc đó cậu ta đang cãi nhau với một người khác trên sân thượng, sau đó không biết thế nào lại rơi xuống.”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...