Dù Trì Hằng cực kỳ khó hiểu.
Hắn hỏi tôi:
“Một trăm triệu trong tài khoản cô tiêu hết rồi à? Tại sao không gọi taxi? Tại sao không thuê hướng dẫn viên?”
“Anh không hiểu niềm vui của người nghèo đâu.”
Trì Hằng vẫn luôn không nói gì.
Tôi đốt cho hắn một cái máy chơi game, cho nên hắn còn có thể chơi game giết thời gian.
Tôi mua bia, mua một bó hoa, vừa ngân nga hát vừa trang điểm, mặc một chiếc váy trắng.
Trì Hằng hỏi tôi:
“Thôi Mân, cô chuẩn bị đi hẹn hò à?”
Sau khi uống liền hai lon bia, mặt tôi hơi đỏ lên.
Tôi hỏi Trì Hằng:
“Anh biết không, tôi thích anh.”
“Hồi đại học, tôi luôn khao khát có một bạn trai.”
“Có thể giúp tôi giải quyết những vấn đề nhỏ trong cuộc sống, có thể giống như anh hùng bảo vệ tôi.”
“Nhưng trên thực tế, cho tới năm năm sau khi tốt nghiệp đại học, tôi vẫn chưa từng có bạn trai.”
“Cho tới khi… anh xuất hiện.”
“Trì Hằng, tôi thích anh lắm.”
“Có vẻ một khi con người ta chết đi, dáng vẻ sẽ mãi dừng lại ở thời điểm trước khi chết.”
“Anh sẽ mãi mãi ở tuổi hai mươi hai, còn tôi đã hai mươi bảy rồi.”
“Giá mà anh có thể luôn ở bên tôi thì tốt biết bao.”
“Nhưng đợi đến khi tôi bảy mươi tuổi, anh có phải vẫn sẽ là dáng vẻ hai mươi hai tuổi không? Đến lúc đó anh có thể gọi tôi là bà nội luôn rồi.”
Tôi say tới mức cảm xúc dâng trào, bắt đầu khóc.
“Anh có thể làm người bạn trai không gì không làm được của tôi không, Trì Hằng?”
“Không thể.”
Trì Hằng từ chối tôi.
Tôi khóc càng dữ hơn.
“Ngay cả chuyện tôi muốn ôm anh cũng không thể làm được.”
“Anh chỉ có thể làm người yêu lạnh như băng của tôi, mãi mãi không thể chạm vào nhiệt độ của tôi.”
“Thôi Mân, chuyện tỏ tình thế này nên để đàn ông làm, chứ không phải để cô mở lời.”
“Xin lỗi, trước đây tôi không muốn làm lỡ dở cô, cho nên không có dũng khí bước thêm bước đó.”
“Tôi nghĩ ra nguyện vọng cuối cùng rồi.”
“Thôi Mân, làm bạn gái tôi được không?”
“Được.”
Tôi ngơ ngác đồng ý lời tỏ tình của Trì Hằng.
Sáng hôm sau, lúc tôi mở cửa, trước cửa đã đặt sẵn một bó hoa hồng cực lớn.
Tổng cộng chín trăm chín mươi chín bông.
Là Trì Hằng đặt.
“Yêu đương phải bắt đầu từ một bó hoa.”
Tôi hỏi hắn:
“Anh lấy đâu ra quỹ đen thế? Chẳng phải anh nói toàn bộ tiền trên người đều chuyển cho tôi rồi sao?”
Trì Hằng giải thích với tôi:
“Tiền chia cổ tức công ty vừa về tài khoản.”
“Tôi định chuyển toàn bộ cổ phần công ty cho cô.”
Anh em của Trì Hằng liên lạc với tôi.
“Trì Hằng báo mộng cho tôi, bảo tôi chuyển cổ phần cho cô, còn nói cô là bạn gái cậu ấy.”
“Chuyện thần thần quỷ quỷ thế này, sao tôi có thể…”
Anh ta cười lạnh một tiếng.
“Tôi tin chứ.”
“Bao giờ cô tới làm thủ tục?”
Lúc đi làm thủ tục chuyển nhượng cổ phần, anh em Trì Hằng hỏi tôi:
“Năm năm rồi, cậu ấy chưa từng báo mộng cho tôi lần nào.”
“Giờ lại vì gái quên bạn tới mức này à?”
“Cậu ấy không có gì muốn nhắn với tôi sao?”
“Còn nữa, cái hệ thống tương tác người với ma của hai người phát triển kiểu gì vậy?”
“Nghe có vẻ rất có tiền đồ thương mại đấy.”
“Cảm giác có thể kiếm bộn luôn.”
Tôi nói với anh ta:
“Trì Hằng đã tới dự hôn lễ của anh với vợ anh.”
“Hắn nhìn thấy rồi, trên bàn chính anh còn để sẵn bảng tên của hắn.”
Người đàn ông khóc như cái ấm nước sôi.
“Má nó vậy mà thật sự không phải lừa đảo.”
“Trì Hằng thằng này đúng là có nghĩa khí.”
Việc chuyển nhượng cổ phần diễn ra rất thuận lợi.
Bên phía Lâm Tình cũng không cần số cổ phần đó.
Trong lòng tôi vô cùng bất an.
Bởi vì hoàn thành nguyện vọng cuối cùng của Trì Hằng xong, hắn sẽ phải rời đi.
Tôi và Trì Hằng làm những chuyện mà các cặp đôi thường làm.
Chúng tôi cùng đi làm nhẫn bạc.
Thật ra cả hai chiếc đều do chính tay tôi làm.
Chiếc có khắc tên hắn ở mặt trong được tôi đeo trên tay mình.
Chiếc khắc tên tôi thì bị tôi mang tới trước mộ hắn.
Chúng tôi còn cùng đi xem bộ phim Valentine siêu hot, ngọt tới phát ngấy.
Trì Hằng ngủ mất.
Lúc từ rạp phim đi ra, tôi rất tức giận.
Trì Hằng cứ liên tục xin lỗi tôi.
Tôi nói với hắn:
“Cốt truyện đúng là hơi chán thật.”
“Hay là chúng ta xem phim ma đi?”
Trì Hằng mạnh miệng:
“Xem thì xem, lần này tôi chắc chắn không ngủ.”
Đúng thật.
Trì Hằng bị dọa tới mức đứng im bất động như xác sống.
Quả thật không ngủ.
Ngày cuối cùng trước khi Trì Hằng biến mất, tôi đi chụp ảnh cưới.
Tôi hỏi hắn:
“Tôi đẹp không?”
Hắn nói:
“Đẹp.”
Nhiếp ảnh gia hỏi tôi:
“Cô đang nói chuyện với ai vậy? Giờ người độc thân chụp ảnh cưới cũng nhiều lắm.”
“Tôi có bạn trai.”
Vẫn là người anh em kia của Trì Hằng, dùng AI ghép ảnh cưới của tôi với ảnh Trì Hằng lại với nhau.
Lúc tôi nhận được ảnh, Trì Hằng vẫn ở bên cạnh tôi.
Hồn thể của hắn đã trở nên rất nhạt rồi.
Gần như trong suốt.
Tôi hỏi hắn:
“Trì Hằng, chúng ta còn gặp lại không?”
“Có.”
-Hết-
Chaporia
Bình Luận (0)