Nói xong, nó nhận lấy ly rượu uống cạn một hơi.
Giọng nói của Tần Hoan Ý càng thêm nhu thuận: “Nhị tỷ tỷ thật tốt lượng! Muội muội khâm phục!”
Ta gắp một miếng vịt quay anh đào đưa vào miệng, ánh mắt hờ hững quét về phía không xa, chợt giật mình nhận ra vị hôn phu có duyên không phận kiếp trước của ta là Triệu Ảnh đang nhìn ta chằm chằm không chớp mắt!
Khoảnh khắc ấy, nhịp tim như lỡ một nhịp.
Ngay lúc ta đang bận rộn trấn an trái tim đập loạn nhịp như hươu chạy của mình, Tần Bảo Châu bên cạnh bỗng nhiên rên lên một tiếng yểu điệu: “Á! Đầu ta choáng quá, Thu Nhi, đỡ ta ra ngoài dã rượu đi.”
Tần Hoan Ý cười híp mắt, ả chen ra đẩy Thu Nhi – thiếp thân nha hoàn của Tần Bảo Châu – sang một bên, rồi đỡ chặt cánh tay Tần Bảo Châu: “Tỷ tỷ tốt, muội đi dã rượu cùng tỷ!”
Đôi gò má Tần Bảo Châu ửng lên màu đỏ bất thường, thế mà lại để Tần Hoan Ý đỡ đi thật.
Thu Nhi thấy vậy không khỏi sốt ruột: “Nhị tiểu thư! Đợi nô tỳ với!”
Tiểu Hà, nha hoàn của Tần Hoan Ý, tóm lấy cổ tay Thu Nhi: “Thôi đi, Tam tiểu thư muốn tâm tình những chuyện thầm kín của tỷ muội với Nhị tiểu thư, một nha hoàn như ngươi xen vào làm gì?”
Ta nở nụ cười nửa miệng, đặt đũa xuống: “Thọ yến đông người quá, ta thấy hơi ngột ngạt, Xuân Nhi, theo ta ra hoa viên hóng gió.”
Tần Hoan Ý gầy gò ốm yếu phải dốc toàn lực mới dìu nổi Tần Bảo Châu đẫy đà viên nhuận, hai người bước đi rất chậm.
Ta nhanh chóng đuổi kịp, nấp ở một chỗ cách đó không xa lén nhìn.
Chỉ thấy Tần Hoan Ý với nụ cười dữ tợn đá văng cửa sương phòng, đẩy Tần Bảo Châu vào trong, sau đó ả đóng chặt cửa lại, xách váy vội vã rời đi.
Ta đợi tiếng bước chân của ả khuất hẳn, rón rén bước tới bên cửa sổ sương phòng đang hé mở. Chỉ thấy trong sương phòng có một gã phu xe cao lớn, lúc này gã đang mang vẻ mặt say đắm ôm lấy Tần Bảo Châu hôn lấy hôn để.
Xuân Nhi cau mày, hạ giọng nói nhỏ với ta: “Đại tiểu thư, gã phu xe này tên là Tưởng Thạc, là một tên lãng tử phong lưu khét tiếng, tiền tiêu vặt mỗi tháng đều ném hết vào đám kỹ nữ, gần như thanh lâu nào ở kinh thành gã cũng lượn qua rồi!”
“Mấy hôm trước nô tỳ đi y quán khám chứng nguyệt sự không đều, vừa vặn bắt gặp gã tìm đại phu bốc thuốc, nghe nói gã mắc bệnh hoa liễu rồi đấy.”
“Cái bệnh hoa liễu đó đáng sợ lắm, bài thuốc chỉ làm giảm triệu chứng, không thể trị tận gốc! Những kẻ mắc bệnh hoa liễu, gần như đều chết vì toàn thân lở loét cả!”
Ta nhìn bóng dáng Tưởng Thạc và Tần Bảo Châu đung đưa trong phòng, bất giác lùi lại một bước.
Sự ác độc của Tần Hoan Ý, so với kiếp trước, đúng là có thừa chứ không hề kém cạnh!
Ta bước nhanh về phía hồ cá chép cẩm lý cách đó không xa: “Xuân Nhi, ngươi mau đi gọi Triệu công tử đến đây gặp ta.”
Tần Hoan Ý dám ở thọ yến của tổ mẫu hạ dược Tần Bảo Châu, lại để một tên phu xe mắc bệnh hoa liễu làm nhục nó. Kẻ điên mất trí này vì muốn toàn thân rút lui, chắc chắn sẽ cắn xé lung tung.
Và ta, trưởng tỷ ngồi cùng bàn với bọn chúng, chính là kẻ gánh tội thay hoàn hảo nhất.
Ta cần một người giúp ta chứng minh sự trong sạch.
Không lâu sau, Triệu Ảnh đã được Xuân Nhi dẫn tới, chàng vừa thấy ta, hai mắt bỗng đỏ hoe: “Tố Nghi…”
Chaporia
Bình Luận (0)