11
Đêm đó, tôi thức trắng.
Người đàn ông nằm bên cạnh, kẻ từng là chỗ dựa ấm áp nhất của tôi, giờ lại giống như một khối băng lạnh tỏa ra mùi hôi thối.
Tôi không dám động đậy, thậm chí không dám hít thở mạnh.
Tôi sợ bản thân sẽ không nhịn được mà lao tới cắn đứt cổ họng anh ta.
Mỗi cơn đau âm ỉ từ sâu trong khung chậu truyền tới đều nhắc tôi nhớ…
Vừa rồi anh ta đã làm gì với tôi.
Và vừa rồi… anh ta đã chính miệng thừa nhận điều gì.
Gần sáng, tôi lặng lẽ xuống giường đi vào nhà vệ sinh.
Khóa trái cửa lại, tôi lấy điện thoại ra nhắn cho Phương Mẫn một tin.
“Hương tối qua giúp ngủ ngon thật, mùi cũng rất dễ chịu, cảm ơn cậu.”
Đó là ám hiệu chúng tôi đã thống nhất.
Ý nghĩa là: ghi âm thành công, mọi chuyện suôn sẻ.
Tin nhắn của Phương Mẫn gần như trả lời ngay lập tức.
“Cậu thích là tốt rồi. Khi nào rảnh mang qua đây, tớ đổi cho cậu loại tinh dầu hợp hơn.”
Tôi nhìn màn hình điện thoại, trái tim lạnh giá cuối cùng cũng có được chút hơi ấm.
Tôi không chiến đấu một mình.
Sáng Chủ nhật, trời nắng rất đẹp.
Tâm trạng Chu Minh Hàn cũng rất tốt.
Anh ta vừa huýt sáo vừa làm bữa sáng trong bếp, dáng vẻ đúng chuẩn người chồng hoàn hảo.
“Vợ à, mau nếm thử trứng lòng đào anh mới học làm này, đảm bảo em sẽ thích.”
Anh ta đặt đĩa thức ăn trước mặt tôi, cười rạng rỡ.
Tôi mỉm cười đáp lại, trong bụng lại cuộn lên từng trận buồn nôn.
Ăn sáng xong, tôi vừa dọn đồ vừa giả vờ vô tình nhắc đến chiếc máy khuếch tán tinh dầu.
“Chồng à, hình như mùi của máy này hơi nồng quá.”
“Em ngửi thấy hơi chóng mặt, chắc là do tinh dầu.”
Tôi bịt mũi, làm ra vẻ khó chịu.
“Hôm nay lúc đi dạo phố em tiện mang trả cho Phương Mẫn luôn, nhờ cô ấy đổi cho em mùi nhạt hơn.”
Đó là một lý do hoàn hảo không chút sơ hở.
Chu Minh Hàn đang ngồi trên sofa xem tin tài chính, đầu cũng không ngẩng lên.
“Ừ, đi đi.”
“Đúng là nên đổi mùi khác, đổi loại nào giúp dễ sinh con trai ấy.”
Anh ta lại đùa kiểu tự cho là hài hước của mình.
Tôi chỉ cười, không nói gì.
Bước vào phòng ngủ, tôi cẩn thận rút nguồn điện, đặt chiếc máy khuếch tán tinh dầu — thứ đang chứa đầy chứng cứ tội ác của anh ta — trở lại hộp rồi bỏ vào túi mua sắm.
Khoảnh khắc bước ra khỏi nhà, tôi cảm thấy ánh mặt trời chưa bao giờ rực rỡ đến thế.
Tôi không đi dạo phố.
Mà bắt taxi thẳng tới chỗ hẹn với Phương Mẫn.
Vẫn là quán cà phê đó, vẫn là chỗ ngồi cạnh cửa sổ ấy.
Vừa thấy tôi, Phương Mẫn lập tức đứng bật dậy, trên mặt đầy vẻ căng thẳng và lo lắng.
“Thế nào? Anh ta không nghi ngờ gì chứ?”
Tôi lắc đầu, đặt chiếc túi lên trước mặt cô ấy.
“Đồ ở đây.”
Giọng tôi bình tĩnh đến mức như đang kể chuyện của người khác.
Phương Mẫn lập tức cầm lấy chiếc túi, thậm chí còn không kịp nói thêm với tôi câu nào.
“Ngồi đây đợi tớ, đừng đi đâu cả.”
Nói xong cô ấy quay người bước nhanh vào nhà vệ sinh của quán.
Tôi biết, cô ấy đi lấy thiết bị ghi âm bên trong.
Vài phút sau, Phương Mẫn quay lại.
Trong tay chỉ còn chiếc máy khuếch tán tinh dầu trống rỗng.
Cô ấy đặt nó xuống bàn, sắc mặt xanh mét, lửa giận trong mắt gần như muốn bùng ra ngoài.
“Tớ đã gửi file ghi âm cho luật sư Triệu rồi.”
Cô ấy hạ thấp giọng, nhưng từng chữ đều lạnh như băng.
“Lúc nãy trong nhà vệ sinh, tớ chỉ nghe hai phút đầu thôi.”
“Hứa Tịnh… giờ trong đầu tớ chỉ có một suy nghĩ.”
“Tớ muốn giết anh ta.”
Tôi nhìn dáng vẻ cô ấy run lên vì tức giận rồi lắc đầu.
“Không, Phương Mẫn.”
“Giết anh ta… quá dễ dàng cho anh ta rồi.”
“Tớ muốn anh ta phải sống.”
“Tớ muốn anh ta và mẹ anh ta thân bại danh liệt, mất sạch tất cả…”
“Rồi sống nốt quãng đời còn lại trong hối hận và đau khổ vô tận.”
12
Thứ Hai, văn phòng luật sư Triệu Thanh Nhã.
Tôi và Phương Mẫn ngồi trong phòng họp, còn vẻ mặt của luật sư Triệu lạnh lẽo đến mức tôi chưa từng thấy bao giờ.
Trên laptop trước mặt bà, đoạn ghi âm dài hơn một tiếng đang được phát lại.
Giọng nói dịu dàng nhưng tàn nhẫn của Chu Minh Hàn vang vọng rõ ràng trong căn phòng yên tĩnh.
“… Đây là kết tinh trí tuệ truyền qua nhiều đời của nhà họ Chu…”
“… Cơ thể phụ nữ giống như một mảnh đất quý, cần được chăm sóc và ‘khai phá’ cẩn thận…”
“… Mỗi tuần anh giúp em một lần, dùng thủ pháp độc môn của nhà mình để từng chút một kéo giãn khớp mu của em…”
“… Tiếng ‘cạch’ đó chính là tiếng ‘cánh cửa’ đang mở ra đấy, đồ ngốc…”
“… Đợi thêm một hai năm nữa thôi, cửa xương của em sẽ hoàn toàn mở ra. Đến lúc đó đừng nói sinh một đứa, sinh hai ba đứa cũng dễ như chơi…”
Đoạn ghi âm kết thúc.
Cả phòng họp chìm trong im lặng chết chóc.
Phương Mẫn siết chặt nắm tay đến mức móng tay cắm sâu vào da thịt.
Luật sư Triệu tắt máy tính, chậm rãi thở ra một hơi dài.
“Súc sinh.”
Đó là câu đầu tiên mà vị luật sư nổi tiếng lạnh lùng và chuyên nghiệp này nói ra.
Bà nhìn tôi, trong ánh mắt lần đầu tiên xuất hiện sự thương cảm mà một con người nên có.
“Cô Hứa Tịnh, chúc mừng cô.”
Chaporia
Bình Luận (0)