Nhưng cuối cùng, anh ta chẳng thốt ra được lời nào.
Nhìn cái vẻ phế vật này của anh ta, tôi càng tức lộn ruột.
Tôi lại vung tay tát anh ta thêm một cái nữa, lạnh giọng nói:
“Tôi thật sự chịu đựng anh đủ rồi!”
“Sáng tối tối ngày ngoài việc chèn ép con cái, để con chịu uất ức, nuôi con thành bệnh tự kỷ, anh rốt cuộc còn biết làm cái gì nữa?”
“Đúng, anh còn biết nói con cái không thân thiết với mình, anh mẹ nó đến cả con mặc size bao nhiêu cũng không biết, đến cả con bị tự kỷ cũng không thèm quản, đến cả việc con đã đến tuổi vào tiểu học cũng không thèm đi xem trường lớp, cứ nuôi như nuôi chó ở trong nhà, anh còn muốn con bé phải thân thiết với anh thế nào nữa?”
Tôi nhổ một bãi nước bọt đầy khinh bỉ vào mặt Thẩm Tòng Minh:
“Trẻ con sẽ thân thiết với cha mẹ, nhưng chúng không phải quân ngốc, chúng sẽ không thân thiết với loại cha mẹ như đống phân thế này đâu!”
“Thẩm Tòng Minh, anh thực sự làm tôi cảm thấy buồn nôn!”
“Đứng cùng anh dưới một mái nhà thôi cũng khiến tôi ghê tởm đến mức muốn nôn mửa!”
“Ly hôn đi!”
“Hai đứa trẻ đều thuộc về tôi!”
Vẻ mặt tôi đầy sự chán ghét.
Còn Thẩm Tòng Minh thì đờ người ra tại chỗ.
11
Anh ta không chịu ly hôn.
“Tôi đang sửa đổi mà!”
Thẩm Tòng Minh cũng nổi trận lôi đình, giận đến mức vành mắt đỏ hoe: “Tôi đang học cách để trở thành một người cha tốt.”
“Chẳng có ai vừa sinh ra đã là một người cha tốt cả, và tôi đang từng chút một hoàn thiện mình để trở thành một người cha tốt đấy thôi!”
Đến nước này rồi mà anh ta vẫn còn xảo biện.
Tôi bảo Khương Minh Húc đưa Thẩm Miểu Miểu vào phòng, không để trẻ con tham gia vào chuyện của người lớn.
Sau khi xác nhận cửa phòng ngủ của Khương Minh Húc đã đóng kỹ, tôi mới quay đầu lại, một lần nữa giơ tay định tát Thẩm Tòng Minh thêm cái nữa. Anh ta vươn tay nắm chặt lấy cánh tay tôi, nghiến răng nghiến lợi nói: “Khương Nghi, cô đủ rồi đấy!”
Tôi không hề sợ hãi mà nhìn thẳng vào mắt anh ta, chỉ hỏi một câu:
“Đứa trẻ cố tình đẩy Miểu Miểu xuống lầu đã bị trừng phạt chưa?”
Thẩm Tòng Minh đờ người ra, anh ta há miệng, hồi lâu sau không thốt ra nổi một chữ.
Chỉ là bàn tay đang nắm lấy tôi dần dần nới lỏng ra.
Còn tôi không một chút do dự, tiếp tục tát mạnh thêm một cái nữa vào mặt anh ta.
Rồi tôi lại hỏi: “Anh có biết con gái anh dị ứng với cái gì không?”
Thẩm Tòng Minh nhìn tôi với vẻ mặt đờ đẫn.
Tôi trở tay tát thêm một cái nữa rồi mới trả lời:
“Con bé dị ứng với quýt.”
Vậy mà trong những ngày con bé nằm viện.
Thứ Thẩm Tòng Minh mua nhiều nhất lại chính là quýt.
Thẩm Tòng Minh đột ngột ngẩng đầu, không thể tin nổi nhìn tôi: “Làm sao có thể như thế được?”
“Trước đây con bé rõ ràng thích ăn quýt nhất, tôi thường xuyên mua, con bé cũng ăn rất nhiều mà.”
“Sao có thể dị ứng được chứ?”
Tôi nở một nụ cười giễu cợt.
Có lẽ chính Thẩm Tòng Minh cũng không nhận ra.
Anh ta rất thích những loại trái cây ăn tiện lợi.
Ví dụ như táo, chuối, quýt chẳng hạn.
Thế nên trong nhà lúc nào cũng để rất nhiều những loại quả này.
Mà oái oăm thay, trước khi anh ta và Lê Tư ly hôn, công việc rất bận rộn, cơ bản là không có mặt ở nhà.
Lê Tư còn bận hơn anh ta, mỗi ngày bận rộn cùng hội chị em ra ngoài mua sắm vui chơi.
Cả hai người đều quên mất trong nhà còn có một đứa con gái.
Ở nhà lại chẳng còn gì khác để ăn.
Thẩm Miểu Miểu khi còn nhỏ chỉ có thể cố gắng ăn thật nhiều trái cây.
Có lẽ là do ăn quá nhiều, hoặc có lẽ vốn dĩ từ đầu đã bị dị ứng nhưng trẻ con thì không biết.
Con bé ăn quýt xong luôn cảm thấy buồn ngủ, sau khi ăn ở bệnh viện, tôi lập tức phát hiện ra điều bất thường, vội vàng gọi bác sĩ mới biết con bé dị ứng với quýt.
Vậy mà Thẩm Tòng Minh, người cha ruột này, đến tận bây giờ còn hỏi tôi: “Làm sao có thể như thế được? Chắc chắn cô đang lừa tôi.”
Cho đến khi tôi ném tờ phiếu xét nghiệm nguồn dị ứng ra, lời nói của Thẩm Tòng Minh mới đột ngột dừng lại.
Anh ta nắm chặt tờ phiếu xét nghiệm đó, ngồi trên ghế sofa nhìn chằm chằm suốt nửa tiếng đồng hồ.
Lâu sau, trong phòng khách vang lên giọng nói đầy chua chát của Thẩm Tòng Minh.
“Có phải tôi là một người cha rất không xứng đáng không?”
“Không phải.”
Tôi trả lời rất nhanh chóng.
Thẩm Tòng Minh đột ngột ngẩng đầu, nhìn tôi với vẻ đầy mong đợi.
Dường như anh ta muốn nhận được một lời động viên nào đó từ tôi.
Còn tôi lặng lẽ nhìn anh ta, khẽ nói:
“Anh căn bản không xứng làm một người cha.”
Cả người Thẩm Tòng Minh bỗng chốc cứng đờ tại chỗ.
12
Tôi đã chuẩn bị sẵn tâm lý cuối cùng sẽ phải lôi nhau ra tòa.
Tôi thu thập tất cả bằng chứng cho thấy Thẩm Tòng Minh là một người cha không làm tròn bổn phận.
Nhưng tôi không ngờ, cuối cùng Thẩm Tòng Minh lại đồng ý yêu cầu ly hôn của tôi.
Anh ta cũng đồng ý để tôi đưa Thẩm Miểu Miểu đi.
Ngày tôi dẫn hai đứa con gái dọn nhà rời đi.
Thẩm Tòng Minh đứng ở cửa, cứ nhìn chằm chằm ba chúng tôi, trong mắt đầy vẻ không nỡ.
Sau khi chúng tôi lên xe, anh ta vẫn đứng yên tại chỗ, đăm đăm nhìn tôi, dường như muốn nói điều gì đó.
Tôi hỏi anh ta: “Còn gì muốn dặn dò không?”
Thẩm Tòng Minh im lặng nhìn Thẩm Miểu Miểu.
Nhìn đứa trẻ chỉ trong vòng nửa tháng ở bên tôi mà đã trở nên tròn trịa hơn hẳn.
Bao nhiêu lời định nói đều nghẹn lại nơi cổ họng.
Hồi lâu sau, anh ta mới nhét thứ đã chuẩn bị sẵn vào tay tôi, khàn giọng nói:
“Đây là tiền bồi thường cho Miểu Miểu trước đó, đều ở trong thẻ cả rồi.”
“Tôi biết, Miểu Miểu ở bên cạnh em sẽ tốt hơn ở bên cạnh tôi.”
“Tôi cũng tin rằng em có thể chăm sóc tốt cho con bé.”
“Chỉ là, thực sự không thể cho tôi thêm một cơ hội nữa sao?”
Thẩm Tòng Minh nặn ra một nụ cười khổ: “Tôi thực sự đang thay đổi rồi mà.”
Tôi lặng lẽ nhìn người đàn ông trước mặt này.
Sau đó hỏi anh ta: “Anh đã nói lời xin lỗi với Miểu Miểu chưa?”
“Cái gì?” Thẩm Tòng Minh nhìn tôi với vẻ không hiểu.
“Những lời anh nói ngoài phòng bệnh ngày hôm đó, con bé đều nghe thấy hết rồi.”
Tôi nói một cách rõ ràng rành mạch.
“Con bé đã đến tuổi biết chuyện rồi, anh có biết không?”
Thẩm Tòng Minh bỗng chốc sững sờ.
Anh ta theo bản năng quay đầu nhìn Thẩm Miểu Miểu.
Nhưng chỉ thấy cái đỉnh đầu đen nhánh đang cúi thấp của con bé.
Sắc mặt Thẩm Tòng Minh trong nháy mắt trắng bệch như tờ giấy.
Chiếc xe khởi động, lăn bánh rời đi.
Thẩm Tòng Minh bị ngăn cách bên ngoài cửa kính xe.
Anh ta dường như đang nói điều gì đó với Thẩm Miểu Miểu.
Nhưng Thẩm Miểu Miểu không một lần ngẩng đầu nhìn anh ta.
Cho đến khi chiếc xe đi xa.
Thẩm Tòng Minh đuổi theo sau xe, chạy như điên dại.
Nhưng rốt cuộc chẳng thể nào đuổi kịp xe của chúng tôi.
Cuối cùng, vì đôi chân không còn sức lực mà ngã quỵ xuống đất, khóc nức nở đau đớn.
Thẩm Miểu Miểu dường như định quay đầu lại nhìn.
Tôi liền vặn to nhạc lên, cười híp mắt hỏi:
“Ai muốn ăn kem ốc quế McDonald’s nào?”
“Con con con!”
Khương Minh Húc giơ cao hai tay, hét lớn tiên phong.
Thẩm Miểu Miểu hơi ngẩn người.
Dưới ánh mắt mong chờ của Khương Minh Húc.
Con bé cũng học theo dáng vẻ của Khương Minh Húc, rụt rè giơ tay lên, đỏ mặt nói một câu: “Con ạ.”
“Em gái đáng yêu quá đi!”
Khương Minh Húc lao tới hôn Thẩm Miểu Miểu một cái.
Mặt Thẩm Miểu Miểu lập tức đỏ bừng như mông khỉ.
Con bé cố gắng đẩy chị ra nhưng chẳng tài nào thoát khỏi được.
Nhìn dáng vẻ đáng yêu của hai chị em.
Tôi cũng cười tít mắt.
Ánh nắng thật đẹp.
Thế này là vừa đẹp.
- HẾT –
Chaporia
Bình Luận (0)