Hóa ra là đang nói công việc.
Tôi cạn lời mất một lúc, định tiếp tục buộc dây nhân duyên cho Thẩm Tịch Châu.
Ai ngờ anh đúng lúc xoay người bế Bối Bối ra khỏi phòng nghỉ.
Thế là chụp hụt.
Mà hai người không ở cùng một không gian thì không thể buộc thành công.
Tôi tức đến phát điên, vừa đuổi theo Thẩm Tịch Châu vừa mắng:
“A a a chỉ thiếu chút nữa thôi đấy! Anh sẽ quên được tôi rồi, đáng ghét!”
Bước chân anh bỗng dưng khựng lại một chút, rồi lại tiếp tục đi về phía trước.
Tôi còn đang định lải nhải tiếp thì bên tai đột nhiên vang lên tiếng chuông điện thoại chói tai.
“Diêm Vương tìm ngươi đòi mạng rồi! Diêm Vương tìm ngươi đòi mạng rồi!”
Đúng vậy.
Âm giới bọn tôi cũng có mạng internet, ma cũng có điện thoại.
Tôi run như cầy sấy thò tay vào khoảng không lấy điện thoại ra.
Vừa bắt máy, tiếng gầm bên kia suýt nữa làm thủng màng nhĩ tôi.
“Chuyện ở dương gian của ngươi giải quyết xong chưa? Bản vương khó khăn lắm mới trộm được dây nhân duyên từ túi Nguyệt Lão, mau dùng nhanh đi đừng để bị phát hiện!”
“Chỉ còn vài ngày nữa là ngươi ch/ế/t đủ ba năm rồi đấy! Quá ba năm không chỉ không đầu thai được, mà hồn phách cũng tan biến luôn! Đừng kéo dài nữa! Còn nữa! Ngày kia kiểm tra định kỳ nhất định phải quay về!”
Tôi cầm điện thoại ra xa một chút, liên tục đáp:
“Được được được, sắp xong rồi, ngài yên tâm, ngày kia tôi nhất định sẽ về!”
Khó khăn lắm mới cúp máy xong, tôi thở dài.
“Như vậy thì sao mà yên tâm nổi chứ.”
Tôi bay vòng quanh Thẩm Tịch Châu và Bối Bối mấy vòng liền.
Cuối cùng tự lẩm bẩm:
“Không được, tối nay tôi phải vào mơ nói chuyện nghiêm túc với anh ấy mới được.”
10
Tôi lần thứ hai bước vào giấc mơ của Thẩm Tịch Châu.
Trong mơ, anh mặc lễ phục đứng ở hiện trường hôn lễ của chúng tôi, nhưng cả lễ đường ngoài anh ra thì chẳng còn ai khác.
Tôi vừa tới gần đã thấy anh nhướng mày.
“Cuối cùng cũng chịu tới rồi à? Thà vào giấc mơ của Giang Hòa còn hơn vào mơ của anh?”
Tôi cười gượng hai tiếng.
“Ha ha, chẳng phải giờ tôi tới rồi sao.”
Nói xong mới phản ứng lại.
“Giang Hòa vẫn nói cho anh biết à? Đáng ghét, tôi biết ngay từ nhỏ anh ấy đã thiên vị phía anh mà!”
Thẩm Tịch Châu bất đắc dĩ cười một cái, trông có hơi tiều tụy.
Anh kéo tôi ôm vào lòng.
Cũng không nói gì, chỉ ôm như thế thôi.
Tôi có chút không quen.
Dù sao làm ma lâu như vậy, lần cuối cùng chạm được vào Thẩm Tịch Châu đã là chuyện rất xa rồi.
Hơn nữa ba năm không gặp, luôn có cảm giác là lạ.
Nghĩ vậy, tôi kiếm đại một chủ đề.
“Bệnh của anh…”
Không ngờ mới nói được ba chữ đã bị anh chặn miệng.
Oa.
Là đôi môi có nhiệt độ!
Đương nhiên rồi, tôi cũng đâu có ăn môi lạnh ở âm giới.
Mấy chị em dưới đó lần nào cũng kéo tôi đi tìm nam mẫu ma, nhưng tôi đều từ chối.
Chủ yếu là chất lượng kém, không đẹp trai bằng Thẩm Tịch Châu, dáng người cũng chẳng ngon bằng anh.
Quả nhiên, ma mà từng ăn sơn hào hải vị rồi thì không nuốt nổi cơm cám nữa.
Chỉ là ba năm trôi qua, kỹ thuật hôn của Thẩm Tịch Châu vẫn mạnh như ngày nào.
Rất nhanh sau đó, anh đã hôn đến mức chân tôi mềm nhũn, đứng cũng không vững.
Đúng lúc tôi nghi ngờ có phải anh đã tìm ai luyện tập rồi không.
Thẩm Tịch Châu dùng một tay ôm lấy eo tôi, bế tôi ngồi lên chiếc bàn ăn màu trắng.
Trong nháy mắt, xung quanh tràn ngập hương bánh ngọt và hoa tươi.
Cuối cùng anh cũng chịu rời khỏi môi tôi, giọng nói trầm thấp khàn khàn:
“Anh giữ đạo hiếu cho em ba năm rồi, em phải bồi thường cho anh đàng hoàng chứ.”
Dứt lời lại cúi đầu hôn tới.
Tay cũng bắt đầu không ngoan.
Tôi vội vàng giữ chặt tay anh lại, mặt đỏ bừng.
“Thẩm Tịch Châu! Đây là lễ đường đấy! Tuy không có ai nhưng mà…”
“Sao? Sợ rồi à? Trước kia lúc em tra 《Một Trăm Tư Thế Ngoài Trời》 gan lớn lắm cơ mà?”
Khóe mắt anh nhếch lên, nhuốm màu đỏ nhạt.
“Hay là nói, dù làm ma rồi em vẫn không chơi giỏi bằng anh?”
Nghe thấy câu đó, tôi lập tức nóng máu.
“Không thể nào! Tôi học được rất nhiều ở âm giới rồi nhé! Anh chờ đấy cho tôi!”
Đầu óc nóng lên, tôi đem hết mấy trò chị em dưới âm giới dạy dùng hết lên người anh.
11
Rất lâu sau, lễ đường đã trở nên hỗn độn.
Bánh kem và đồ ngọt rơi đầy dưới đất, hoa tươi cũng nát khắp nơi.
Tôi gối đầu lên chân Thẩm Tịch Châu, cầm cánh hoa cọ cọ lên mặt anh.
“Thẩm Tịch Châu, giá mà chúng ta không kết hôn thì tốt rồi, như vậy anh cũng sẽ không vì tôi mà…”
“Vì em cái gì?”
Anh cười khẽ thở dài.
“Hứa Mạt, có kết hôn hay không vốn chẳng quan trọng.”
“Anh vẫn luôn yêu em.”
“Rất lâu rồi.”
Tôi thoáng ngẩn người.
Cánh hoa trong tay cũng rơi xuống mặt.
Trong đầu đột nhiên hiện lên vô số dáng vẻ của Thẩm Tịch Châu.
Là Thẩm Tịch Châu cười nhạo tôi trèo tường thất bại, nhưng lại lôi băng cá nhân từ trong cặp ra cho tôi.
Là Thẩm Tịch Châu vốn định sang Mỹ, cuối cùng lại chẳng hiểu sao chạy tới Anh du học cùng tôi.
Là Thẩm Tịch Châu thêm vào bản thỏa thuận tiền hôn nhân dài tận hai mươi trang của tôi một điều:
“Bỏ nhà đi sẽ bị phạt ngủ chung nửa năm.”
Là Thẩm Tịch Châu sau khi kết hôn, ngay cả đi công tác một ngày cũng phải gọi video cho tôi, còn nói đây là “nghĩa vụ của người chồng”.
……
Thì ra tình yêu của anh từ lâu đã nằm ở khắp mọi nơi.
Chỉ là tôi quá ngốc thôi.
Thẩm Tịch Châu trước mắt nhặt cánh hoa kia lên, búng nhẹ vào trán tôi.
“Ngốc.”
Tôi hít hít mũi, vùi đầu sâu hơn vào lòng anh.
“Được rồi, tôi thừa nhận mình đúng là hơi ngốc một chút.”
Giọng anh mang theo ý cười.
“Hứa Mạt, em cũng biết mềm mỏng cơ đấy.”
Tôi khẽ “hừ” một tiếng, rất lâu sau mới nói:
“Thẩm Tịch Châu, không được tuẫn tình.”
Anh im lặng một lúc rồi mới cười nhạt.
“Nằm mơ à. Biết đâu một ngày nào đó anh gặp được cô nào xinh đẹp rồi quên em luôn thì sao.”
“Thẩm Tịch Châu, sao anh vẫn thích khoác lác thế nhỉ.”
Chaporia
Bình Luận (0)