
Giới Thiệu
Ta làm quý thiếp phục vụ mỗi đêm cho Lục Hoài Chu suốt cả một đời.
Thay chàng quản lý nội viện, chăm sóc con cái trưởng thành.
Vì ta, chàng thậm chí còn trái luân thường, cả đời không lập chính thất.
Nhưng đến lúc hấp hối, điều cuối cùng chàng để lại cho con cháu lại là một câu tổ huấn:
“Người họ Lục đời sau, hãy lấy ta làm gương. Tuyệt đối không được nạp kỹ nữ làm thiếp.”
Cả sảnh đường lặng ngắt.
Con cháu trong tộc ai nấy đều đổi sắc mặt.
Bởi tất cả đều biết, năm xưa ta từng là kỹ nữ ôm tỳ bà nơi nhạc phường.
Là Lục Hoài Chu chuộc thân cho ta.
Cũng chính chàng cho ta danh phận.
Nửa đời dựa dẫm vào nhau, cùng nhau chịu khổ vượt khó.
Vậy mà cuối cùng, trong mắt chàng, đoạn tình ấy lại chỉ là một bài học để răn dạy hậu nhân.
Khi mở mắt lần nữa.
Ta đã quay về đúng ngày chàng muốn nạp thiếp.
Ta khẽ cúi đầu, dịu giọng nói với bà mối:
“Đa tạ đại nhân thương tình.”
“Chỉ là… thiếp đã có ân khách rồi.”
Danh Sách Chương
Đang tải chương...
Chaporia
Bình Luận (0)