20px

3.

Thế nhưng, hôm sau – tôi đã lỡ hẹn.

Lý do là: gay-mate của tôi nhập viện lúc 5 giờ sáng vì… rách trĩ, chảy máu ồ ạt.

Cậu ta ở nơi này chỉ quen mỗi tôi, tôi mà không tới thì còn ai tới nữa?

Vì vậy tôi đành gọi xe công nghệ đến đón Thẩm Nghiễn Chu thay.

Tới chiều, gay-mate của tôi đòi xuất viện.

Bác sĩ khám xong thấy ổn cũng đồng ý cho về.

Tôi định về nhà lấy thêm ít quần áo để ở lại chăm sóc vài hôm, tiện thể đưa cậu ta về nhà mình luôn.

Thẩm Nghiễn Chu đang ngồi trong phòng khách, sắc mặt không vui, còn Lê Hạo thì đang làm bài tập.

Từ phòng khách, gay-mate hét vọng lên:

“Lê Lê, nhanh lên! Ở đây thiếu người trông!”

Tôi chịu áp lực từ ánh mắt của Thẩm Nghiễn Chu, lặng lẽ lên lầu lấy đồ.

Khi đi ngang phòng em trai, tôi nhỏ giọng nói:

“Chị… chị qua nhà bạn ở mấy ngày nhé.

Anh ấy vừa phẫu thuật, cần người chăm.”

Tay Thẩm Nghiễn Chu đang cầm bút bỗng khựng lại, trên bài kiểm tra hiện lên một đường gạch dài ngoằng.

Thế mà anh vẫn không nói gì, khiến người ta bứt rứt không yên.

Lê Hạo ló đầu ra ngoài cửa sổ:

“Là trai đấy. Gợi ý này, chị mà không ra nhanh, ảnh sẽ uốn éo mông đi vào nhà mình đó!”

Tôi cau mày:

“Được rồi! Đi đây!”

Sau hôm đó, tôi nhắn WeChat giải thích với Thẩm Nghiễn Chu.

Nhưng… anh ấy không trả lời.

Hai ngày sau, tôi ngồi không yên nữa, lái xe tới nhà anh.

Đêm hôm ấy, trăng sáng đến kỳ lạ.

Ánh trăng lạnh lùng như đang lột trần khoảng cách giữa hai chúng tôi.

Thẩm Nghiễn Chu mặc áo thun đen, tóc còn hơi ẩm, đứng dưới ánh trăng.

Gió thổi nhẹ làm tóc anh khẽ bay.

Toàn thân anh mang theo cảm giác xa cách, lạnh nhạt.

Giọng anh cũng không còn nhiệt độ:

“Lê Lê, dừng lại thôi.”

“Chúng ta… không hợp.”

Anh ngừng một lát rồi nói tiếp:

“Sang tuần dạy xong, anh sẽ nghỉ.”

Tôi nhẹ giọng “ừm” một tiếng.

Thật lòng mà nói, tôi không thấy buồn, chỉ cảm thấy… hơi tức ngực.

Vậy thì kết thúc tại đây đi.

Tôi mỉm cười, gật đầu:

“Được thôi. Từ giờ đường ai nấy đi.”

“Thẩm Nghiễn Chu, hình như…”

“Em cũng… không thích anh đến mức đó.”

Tôi quay đầu, lên xe.

Anh mím môi, rồi quay người lên lầu.

Tối hôm đó, tôi thu dọn hành lý ngay trong đêm.

Lê Hạo thì khỏi nói, sớm đã báo cáo với ba mẹ chuyện tôi “cảm nắng gia sư”.

Kết quả, tôi viện cớ thất tình cần dưỡng thương, âm thầm chuồn ra nước ngoài.

Không ngờ là lại khóc đến sưng cả mắt.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...