13

Tôi nhấc đôi chân đã sớm tê cứng lên, rời khỏi công ty.

Đến nhà hàng, tôi nhìn Mộc Nhan ôn nhu như ngọc đang ngồi trên ghế.

Khi đó bố mẹ còn có ý muốn tác hợp tôi với Mộc Nhan.

Nhưng tôi đối với anh ấy chỉ có tình cảm anh em.

Mộc Nhan cũng chỉ xem tôi như em gái.

Tôi còn nghe nói, anh ấy có người mình thích rồi.

Mộc Nhan cười nói:

“Sau khi về nước, vẫn chưa có cơ hội ăn cơm với em.”

“Anh gọi món cánh gà coca em thích ăn nhất rồi.”

Tôi siết chặt đôi đũa trong tay, do dự mở miệng:

“Anh Nhan, anh có thể giúp em tìm luật sư ly hôn không?”

Mộc Nhan kinh ngạc nhìn tôi.

“An Cảnh Diễm bắt nạt em sao?”

Khóe môi tôi cay đắng lắc đầu.

“Không có, anh ấy rất tốt.”

“Chỉ là không hợp thôi, năm đó anh ấy cưới em chẳng qua vì trách nhiệm.”

Mộc Nhan thở dài một hơi, bất đắc dĩ nói:

“Anh sẽ giúp em tìm.”

Tôi: “Trên thỏa thuận ly hôn ghi rõ số cổ phần vốn tặng cho em, cũng trả lại luôn.”

Mộc Nhan gật đầu.

Tôi cúi đầu cắn một miếng cánh gà coca, ngọt đến phát đắng.

Sau lưng đột nhiên cảm nhận được một ánh nhìn mãnh liệt đang nhìn tôi.

Tôi quay đầu liền nhìn thấy An Cảnh Diễm đứng dưới gốc cây không xa.

Không biết anh đã đứng đó bao lâu rồi, mơ hồ thấy gương mặt anh dường như bị gió thổi đến cứng ngắc.

Một lát sau.

An Cảnh Diễm không cảm xúc bước vào.

Ngồi xuống bên cạnh tôi, ngước mắt nhìn Mộc Nhan, lạnh nhạt nói:

“Sao không mời tôi luôn?”

Hơi thở tôi nghẹn lại, nhìn chằm chằm Mộc Nhan.

Không nhìn thấy trong mắt An Cảnh Diễm lóe qua một tia cố chấp điên cuồng.

Mộc Nhan bình tĩnh nói:

“Quên rồi.”

Trong lòng tôi thở phào nhẹ nhõm.

Sau khi rời khỏi nhà hàng.

An Cảnh Diễm đưa tôi về biệt thự rồi tiếp tục tới công ty.

Bình luận trôi nổi:

【Còn chưa cần nam chính ra tay, nữ phụ đã chuẩn bị đề nghị ly hôn rồi.】

【Ly hôn tốt lắm, sớm đã không vừa mắt nữ phụ quấn lấy nam chính rồi.】

【Không ai phát hiện mỗi lần nữ phụ quấn lấy nam chính, nam chính đều lén nhếch môi cười nhạt sao?】

【Lầu trên, mắt mũi kém rồi à, nữ phụ cô ta xứng sao?】

……

Tôi mặc kệ đám bình luận cãi nhau thành một đoàn.

Không cảm xúc trở về phòng khách.

14

Suốt một tuần tiếp theo, An Cảnh Diễm đều không trở về biệt thự.

Tôi không quấy rầy không gian riêng của anh và Lâm An.

Công ty và mạng sống của tôi chắc cũng sẽ giữ được rồi.

Tôi nhìn báo cáo công ty, điện thoại đột nhiên nhận được một bản thỏa thuận ly hôn.

Sau khi in ra, tôi lập tức ký tên mình lên đó.

Sau đó nhắn tin cho An Cảnh Diễm:

【Mấy giờ anh về?】

An Cảnh Diễm:

【Ngay bây giờ.】

Chưa tới nửa tiếng.

Tôi nghe thấy tiếng xe dừng ngoài cửa.

Chân mày An Cảnh Diễm phủ một tầng âm u nặng nề, cả người tỏa ra hơi lạnh bước vào phòng khách.

Ngón tay tôi siết chặt góc giấy.

Xem ra anh thật sự ghét tôi quấy rầy anh.

Tôi đưa thỏa thuận ly hôn cho anh, bình tĩnh nói:

“Ly hôn đi.”

Đồng tử An Cảnh Diễm đột nhiên co rút, chân mày u ám, dường như đang cố nhẫn nhịn đau khổ, nhìn chằm chằm bản thỏa thuận.

Không khí ngưng trệ một giây.

Yết hầu anh chuyển động vài cái, giọng nói khàn khàn khô khốc mang theo chút run rẩy khó phát hiện hỏi:

“Tại sao?”

Tôi sửng sốt một chút.

Chẳng phải đây là điều anh muốn sao?

Còn chưa đợi tôi mở miệng.

An Cảnh Diễm khàn giọng tiếp tục nói:

“Em có phải hối hận vì kết hôn với tôi không? Có phải vẫn còn thích Mộc Nhan…….”

Nửa câu sau giọng càng lúc càng nhỏ, tôi không nghe rõ anh nói gì.

Nếu tôi sớm biết kết cục này, đêm anh bị bỏ thuốc đó tôi đã gọi bác sĩ rồi.

An Cảnh Diễm thấy tôi do dự, sắc mặt trắng bệch thêm vài phần, theo bản năng lùi về sau một bước.

Tôi nuốt xuống nghẹn ngào nơi cổ họng.

“Anh cưới tôi chỉ là vì trách nhiệm, ly hôn rồi cả anh và tôi đều nhẹ nhõm.”

An Cảnh Diễm mấp máy môi, cuối cùng không nói gì cả.

Lúc xoay người rời khỏi phòng khách, giọng nói mang theo vẻ bi thương khó diễn tả:

“Đợi công ty bận xong, tôi sẽ ký.”

Tôi cúi đầu, ánh mắt phức tạp nhìn bản thỏa thuận bị nhăn một góc.

Cũng có thể mang tới công ty ký mà.

Bình luận trôi nổi xuất hiện:

【Sao lại cảm thấy nam chính cố ý không nhận thỏa thuận ly hôn, không muốn ly hôn với nữ phụ vậy?】

【Tác giả vốn thiết kế nam chính với nữ chính là một đôi, không ly hôn thì nữ chính phải làm sao đây?】

【Có khi nào nữ chính chỉ có sự nghiệp thôi, nam chính đã thức tỉnh ý thức bản thân rồi không?】

【Lầu trên, cô là fan não tàn trà trộn bên cạnh nam chính và nữ phụ à? Duyên phận do trời định, ai dám chia cắt!】

Tôi bị đám bình luận làm đau nhói, hốc mắt đỏ hoe.

Một đống chữ đáng ghét.

Tôi đặt thỏa thuận ly hôn lên bàn, xoay người lên lầu.

Không biết từ lúc nào gió ngoài cửa đã thổi vào, tờ giấy trắng đen bị thổi rơi vào góc tường.

15

Mấy ngày nay tôi lần lượt đóng gói quần áo và trang sức trong phòng ngủ chính.

Vẫn không thấy An Cảnh Diễm quay về.

Bên ngoài mưa gió cuồng phong.

Trong lòng tôi hơi phiền muộn, cầm điện thoại mở khung trò chuyện, muốn hỏi anh khi nào về ký tên, do dự một lúc lại đặt điện thoại xuống.

Nửa đêm, tôi bị tiếng sấm đánh thức.

Đột nhiên cảm nhận được một ánh mắt âm trầm đang nhìn mình.

Nhờ ánh chớp của tia sét, tôi nhìn thấy An Cảnh Diễm toàn thân ướt đẫm đang ngồi xổm bên giường.

Hai má anh hơi đỏ, đáy mắt lộ ra màu đỏ bệnh hoạn.

Tôi lập tức bật đèn đầu giường lên.

An Cảnh Diễm đỏ mắt, hèn mọn cầu xin tôi:

“Có thể đừng ly hôn không?”

Vậy Lâm An phải làm sao đây?

Còn chưa đợi tôi mở miệng, An Cảnh Diễm đã đứng dậy ôm lấy tôi.

Toàn thân anh nóng rực xen lẫn hơi lạnh của nước mưa dán sát vào người tôi. Hơi rượu nồng đậm chui vào mũi khiến tôi cảm thấy nhớp nháp khó chịu.

Tôi giãy giụa vài cái nhưng không thoát ra được.

Giây tiếp theo.

Cánh tay anh siết chặt khóa tôi trong lòng, gương mặt không ngừng cọ vào cổ tôi.

Nghe giọng nói mơ hồ không rõ của anh, tôi lập tức nhận ra anh đang sốt.

“Anh sốt rồi, tôi đi lấy thuốc cho anh.”

Cổ truyền đến cảm giác nóng bỏng, tay lại truyền tới xúc cảm lạnh buốt, cúi đầu nhìn mới thấy là còng tay.

“An Cảnh Diễm, anh điên rồi!”

Anh như không nghe thấy, tự mình đưa tay kéo dây buộc bên eo tôi ra, giọng nói điên cuồng:

“Tại sao em lại thích Mộc Nhan?”

Tôi nhấc chân đá vào bụng anh, nhân lúc anh chưa hoàn hồn liền dùng hai tay đánh lên mặt anh.

Gò má anh lập tức đỏ lên một mảng, đáng thương nhìn tôi.

“Em vậy mà vì anh ta đánh tôi?”

Tôi nghiến răng nghiến lợi nói:

“Tôi không thích Mộc Nhan, anh ấy có người mình thích rồi.”

“Mau mở còng tay ra!”

Ánh mắt An Cảnh Diễm ngây dại một chút, lại lẩm bẩm nói:

“Vậy tại sao em muốn ly hôn với tôi?”

Thái dương tôi giật liên hồi, hít sâu một hơi, vừa định đứng dậy tìm chìa khóa.

An Cảnh Diễm lại phát điên lên, đè tôi xuống giường, sắc mặt âm trầm nhìn tôi.

Tôi dịu giọng dỗ dành:

“Ngoan nào, mở còng tay ra, tôi đi lấy thuốc cho anh.”

Anh nửa tin nửa ngờ lấy chìa khóa từ túi áo ra mở còng tay.

Tôi nghiến răng dùng tay còn lại xoa cổ tay đỏ bừng.

Con chó điên này!

An Cảnh Diễm đi theo tôi ra phòng khách lấy thuốc, sau đó theo tôi vào phòng.

Tôi đưa cốc nước và thuốc cho anh.

An Cảnh Diễm ăn vạ nói:

“Em đút tôi.”

Tôi: ……

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...