Lúc này đây, họ có được gia sản như vậy, nếu không phải là tổ tiên tích đức thì cũng là khí vận trong nhà hưng thịnh.
Còn nếu Chu Thanh Văn khống chế được cái xác cổ này, tương đương với việc có một tấm kim bài miễn tử.
Cô ta bất kể làm bao nhiêu việc ác.
Phải nói là bất kể cô ta dùng xác cổ làm gì.
Cũng không cần lo lắng về nhân quả và phản phệ, tự khắc có đám người này đứng ra gánh chịu.
Đến lúc đó, đám người này nhà tan cửa nát còn là nhẹ, e rằng đời đời kiếp kiếp đều phải luân hồi vào súc sanh đạo.
14
Chuyện vận mệnh ngay cả thần tiên cũng không thể tùy ý can thiệp, huống chi là Chu Thanh Văn?
Hắc Bạch Vô Thường nhận ra điều này, lập tức phối hợp với kế hoạch “tương kế tựu kế” của tôi.
Toàn bộ quá trình đều rất đơn giản.
Hoàn toàn phối hợp với Chu Thanh Văn, chỉ là sau khi lẻn ra từ cửa sau, tôi thi triển một chút chướng nhãn pháp ở linh đường, rồi phong tỏa toàn bộ nơi này lại.
Đám người này ngay lập tức nhìn thấy quỷ, sự tin tưởng mong manh giữa họ và Chu Thanh Văn phút chốc tan tành.
Cửa không ra được, còn có thể chạy đi đâu?
Đương nhiên chỉ có thể là phía sau bức rèm.
Cái xác ngàn năm vốn đã bị âm khí của Lưu Hiểu Mai và huyết khí của Minh Tâm đánh thức, nhưng vẫn chưa được no bụng kia làm sao nhịn nổi?
Máu bắn tung tóe, quỷ anh khóc thét, thai quỷ tìm tới.
Trong cuộc tàn sát lẫn nhau, chỉ là có thêm nhiều kẻ gia hại không hề vô tội mà thôi.
Bên trong linh đường chẳng khác nào địa ngục máu thịt.
Những người này dưới sự vây quét của xác chết ngàn năm và hàng loạt lệ quỷ.
Chạy trốn, sợ hãi, khóc lóc, cầu xin…
Chu Thanh Văn căn bản không rảnh lo cho người khác, chỉ có thể lo cho bản thân và người nhà họ Chu.
Họ co cụm trong một góc, ngay cả thở mạnh cũng không dám.
Và tôi, cũng bước vào linh đường lúc này.
15
Sự xuất hiện của tôi ban đầu chẳng gây ra sự chú ý nào.
Không gian không lớn, nhưng ai nấy đều chỉ lo giữ mạng, lấy đâu ra tâm trí để ý xem có thêm hay bớt một người.
Nhưng Chu Thanh Văn ở trong góc, hay đúng hơn là người nhà họ Chu, đã nhìn thấy.
Họ vốn dĩ đã hoảng loạn, chỉ có thể dáo dác nhìn quanh, xác định xung quanh không có quỷ mới có thể tìm thấy một tia cảm giác an toàn.
Vì vậy ngay khi tôi bước vào linh đường, Chu Nhất Địch đã trông thấy.
Nó gọi cha mẹ, rồi lại gọi Chu Thanh Văn.
Khi cả gia đình bốn người nhìn về phía tôi, tôi vừa vặn lướt qua thai quỷ, còn thuận tay xoa đầu con quỷ anh một cái.
Thân hình bị thiêu cháy của quỷ anh ngay lập tức khôi phục như thường.
Thai quỷ hiếm khi quay đầu lại, đôi mắt tràn ngập oán độc và hận thù khi nhìn rõ “quan phục Bạch Vô Thường” chỉ có âm hồn mới thấy được trên người tôi thì hơi khựng lại, sau đó càng thêm mãnh liệt mà báo thù.
“Nó lo cô ngăn cản nó báo thù.”
Tạ Tất An phân tích.
Hắc Bạch Vô Thường cố tình không hiện thân, nếu không đám oan hồn này thấy các vị ấy e là sẽ ôm đầu ngồi xổm xuống ngay.
Tôi dù có mặc quần áo tẩu vô thường thì uy lực đe dọa cũng chẳng mạnh đến thế.
Nhưng bất kể tôi đi đến đâu, chúng đều né tôi ra.
Có kẻ như Lưu Hiểu Mai, khoảnh khắc ánh mắt vừa trở nên trong trẻo đã như chuột thấy mèo, bỏ chạy hướng ngược lại.
“Chạy cái gì, ta mà muốn ngăn cản thì các ngươi còn quậy được thế này không?”
Tôi tặc lưỡi hai tiếng, tìm thấy cô gái lúc trước đưa đèn pin cho mình, nhẹ nhàng vỗ vai cô ấy.
Cô ấy lập tức run rẩy, vùi chặt đầu vào hai chân, thế nào cũng không chịu ngẩng lên.
Trong miệng còn đang lầm bầm gì đó.
Tôi cúi đầu nghe thử: “Cho tôi chết nhanh gọn đi, đừng để tôi thấy mặt các người, tôi sợ lắm.”
Tôi: …
Hóa ra không sợ chết, nhưng lại sợ thấy quỷ.
Hắc Bạch Vô Thường cũng bị chọc cười.
Tôi bất lực: “Tôi không phải quỷ, đến đưa cô ra ngoài đây.”
Cô gái sững lại, vẫn không dám ngẩng đầu: “Tôi… tôi nghe nói… quỷ thoại liên thiên*.” (*quỷ nói dối như cuội)
Tôi thật sự cạn lời.
Học thành ngữ tốt gớm nhỉ.
Tôi bật đèn pin lên, rọi xuống mặt đất mà cô ấy có thể thấy được.
“Là tôi đây, cô tặng tôi cái đèn pin này, quên rồi à.”
Cô gái ngẩn người, chậm rãi ngẩng đầu lên, mặt mũi đầy vết nước mắt.
“Tôi… cô… cô chưa chết sao?”
“Tôi đưa cô ra ngoài nhé.”
Cô ấy ngơ ngẩn đứng dậy, được tôi dắt tay, băng qua giữa đám lệ quỷ và những kẻ đang tháo chạy.
16
“Cô ta không sao cả! Đi theo cô ta! Quỷ không giế/t cô ta!”
Có kẻ cuối cùng cũng chú ý đến tôi và cô gái kia.
Hắn ta giống như vớ được cọng rơm cứu mạng, hét lớn một tiếng rồi không chút do dự lao về phía tôi.
Con lệ quỷ bám sau lưng hắn quả nhiên đuổi đến cách tôi vài bước chân thì khựng lại.
Ngay lập tức, những kẻ còn sống đều phát điên.
Họ từ tứ phương tám hướng ùa về phía tôi.
Những con lệ quỷ vốn đang ra tay tàn sát cũng lần lượt dừng lại động tác.
Tôi suy nghĩ một chút.
Vỗ nhẹ lên đỉnh đầu cô gái bên cạnh, sau đó buông tay cô ấy ra.
Cô gái kinh hãi nhìn tôi.
“Không sao đâu, ra ngoài đi, cô sẽ không gặp chuyện gì.”
Đỉnh đầu và hai bên vai cô ấy, ba ngọn lửa dương đều thắp sáng.
Cô ấy đi thẳng đến cửa một cách an toàn vô sự.
Sau đó, tôi khoanh chân ngồi xuống giữa đám đông, lấy ra một viên phấn, vẽ một vòng tròn.
“Đây là địa bàn của tôi, các người còn bốn phút.”
Đám oan hồn như hiểu ra điều gì, điên cuồng ập tới tấn công những kẻ này.
17
Nỗi sợ hãi của đám người này biến thành sự oán giận và những lời chửi rủa.
Họ mắng tôi không cứu họ.
Vừa nguyền rủa tôi, họ vừa nguyền rủa cả nhà họ Chu, mắng tổ tiên mười tám đời nhà tôi đều không được chết tử tế.
Cha Chu và mẹ Chu đối với việc này không màng gì khác.
Ngược lại, họ mắng tôi là thâm độc nhất.
Bà ta nói đáng lẽ ngay khi tôi vừa sinh ra đã nên ném vào thùng phân cho chết đuối, còn tốt hơn là sinh ra cái loại sói mắt trắng, cái thứ nợ đời như tôi.
Tôi bị chọc cười.
Tôi vừa chào đời, chỉ vì bát tự không tốt mà bà ta cảm thấy xui xẻo, vứt bỏ ở bệnh viện chẳng thèm hỏi han.
Nếu không phải các bác sĩ và y tá thấy tôi đáng thương, tôi căn bản đã không sống nổi.
Việc bị lạc sau này cũng chẳng phải tai nạn, thuần túy là vì hai người họ không muốn nuôi nữa.
Việc nhận nuôi Chu Thanh Văn cũng là vì mẹ Chu đi xem bói, chính là mẹ ruột của Chu Thanh Văn nói rằng bát tự của cô ta có lợi cho nhà họ Chu, nên mới đón cô ta về.
Có lẽ là do sau khi quay lại nhà họ Chu, tôi thể hiện quá mức ngoan ngoãn, khiến họ tưởng rằng tôi thực sự dễ bị bắt nạt.
Tôi bước ra khỏi vòng tròn vừa vẽ.
Một kẻ nhìn thấy liền lập tức nhảy tót vào trong.
Con lệ quỷ đang truy đuổi hắn quả nhiên dừng lại.
Những kẻ khác bắt đầu tranh giành cái vòng tròn đó đến mức đầu rơi máu chảy.
Tôi đi tới trước mặt người nhà họ Chu.
Tự tay xé nát bùa hộ mệnh trên người Chu Thanh Văn.
Sau đó tựa lưng vào cửa, nhìn đám lệ quỷ đối xử công bằng với tất cả, để cho họ cũng không được chết tử tế.
Giọng nói của sư phụ vang lên bên tai tôi: “Duyên phận cha mẹ của con đã hoàn toàn đứt đoạn rồi.”
18
Tất cả các đài truyền hình trong thành phố đều đưa tin về ba tin tức tương tự nhau.
Vì có sự liên kết nên chúng thậm chí còn lên hẳn tìm kiếm nóng (hot search).
Tin thứ nhất là: Nhiều vị đại gia ở thành phố A, trong một buổi tụ tập vì nguyên nhân không xác định đã phát sinh tình trạng thần kinh bất thường.
Từng người một nói mình bị lệ quỷ đòi mạng.
Nói mình đã bị cụt tay cụt chân.
Thậm chí có kẻ còn nói thẳng là ruột gan nội tạng đều bị móc sạch ra ngoài.
Nhưng trong khung hình tin tức, bọn họ người nào người nấy đều nguyên vẹn, trên người không trầy xước dù chỉ là một miếng da, các thiết bị y tế kiểm tra cũng không phát hiện ra bất kỳ vấn đề gì.
Tin thứ hai là: Trong tủ đông của một nhà hàng câu lạc bộ nọ, phát hiện một thi thể sản phụ bị mổ bụng, ước tính đã mang thai chín tháng, đứa trẻ không rõ tung tích.
Tin thứ ba là: Một ngọn núi ở ngoại ô do trận mưa lớn ngày hôm qua dẫn đến sạt lở đất, không có thương vong, nhưng lại tình cờ phát hiện ra nhiều thi thể mới.
Tôi vừa ăn kem vừa xem bản tin phát lại.
Tạ Tất An: “Công đức trên người cô lại nặng thêm một chút rồi đấy.”
Phạm Vô Cứu cũng ăn một que kem, nói: “Chỗ thất đức cũng không ít đâu.”
Ngay khi tin tức vừa phát sóng, tôi đã đến phòng bệnh của đám đại gia này, kể lại mồn một kế hoạch của Chu Thanh Văn cho họ nghe.
Đồng thời còn cho họ biết, đám lệ quỷ đó không thực sự làm hại họ, chỉ khiến họ giảm thọ 20 năm, sau này bệnh tật và vận rủi đeo bám mà thôi.
Hiện giờ, những đại gia đã mất hết mặt mũi, tinh thần bất thường, lại còn phải gánh chịu nhiều di chứng về sau này.
Hẳn là họ sẽ “báo đáp” Chu Thanh Văn và nhà họ Chu một cách tử tế, thuận tiện đào ra luôn gã sư phụ giấu đầu lòi đuôi của cô ta.
Đó lại là một khoản công đức lớn.
Chaporia
Bình Luận (0)