20px

16

Chu Cảnh Hoàn cuối cùng cũng hiểu.

Nói những lời này với ta chỉ là phí công.

Bởi ta vốn là một kẻ điên vô tình vô nghĩa.

Trong lòng ta.

Chỉ có duy nhất một ý niệm.

A tỷ đã không còn nữa.

Vậy thì tất cả mọi người đều phải ch/ế/t.

Còn thứ tình yêu mà hắn luôn miệng nhắc tới?

Đó là thứ gì?

Chẳng phải chỉ giống như món đồ mà con chó hoang từng tranh thức ăn với ta năm xưa làm rơi trong hố đất sau khi chạy ra ngoài nửa canh giờ sao —

Một bãi cứt chó mà thôi.

17

Liễu Thiến Nương đột nhiên hoảng sợ:

“Cảnh Hoàn ca ca!”

Không phải vì Chu Cảnh Hoàn bị thương khiến nàng ta đau lòng.

Mà là bởi cổ áo phía sau của nàng ta đã bị ta túm lấy, giống như xách một con chó mà tiện tay ném ra ngoài.

Điên rồi!

Hành động này căn bản không giống việc người bình thường sẽ làm.

Ngược lại càng giống dã thú hơn!

Chu Cảnh Hoàn cuối cùng cũng hoàn hồn, lập tức quát lớn ngăn cản:

“Từ Lệnh Dung, ngươi làm càn!”

“Đây là trước mặt thiên tử!”

Trước ngự tiền mà ngang nhiên đả thương người khác, chẳng khác nào hành thích!

Đó là tội tru di cửu tộc!

Tiểu hoàng đế bị gọi tên: “……”

Trong tay người bị nhét cho một đứa trẻ, nhất thời luống cuống tay chân.

Nhìn thấy ta ra tay, theo bản năng mở miệng:

“Lệnh Dung cô cô, người…”

Cuối cùng, ta cũng trả lời câu hỏi ban đầu của người.

Vì sao ta lại bế theo một đứa trẻ?

“Bẩm bệ hạ.”

“Đó là ngoại sinh của nô tỳ.”

Đó là tiểu ngoại sinh mà a tỷ để lại cho ta.

Năm xưa khi ta được Thái hậu nương nương phái tới lãnh cung bảo vệ người.

Khi chúng ta nương tựa vào nhau sống qua ngày.

Ta đã từng nói với người như vậy.

Tiểu hoàng đế nghẹn lời:

“……”

Người nhìn đứa trẻ đang khóc trong lòng.

Lại nhìn Liễu Thiến Nương ăn mặc lộng lẫy cùng Chu Cảnh Hoàn.

Những lời định nói cuối cùng bị nuốt ngược trở vào.

Biến thành:

“Trên bàn của trẫm có trấn chỉ!”

Choang!

Rốt cuộc Chu Cảnh Hoàn cũng là Đại Lý Tự Thiếu khanh, có chút võ nghệ hơn người.

Liễu Thiến Nương được hắn cứu xuống.

Mà ta thì cầm lấy khối trấn chỉ trên bàn.

Hướng thẳng về phía Chu Cảnh Hoàn đang chắn trước mặt nàng ta.

Không chút do dự mà ném mạnh xuống!

Chu Cảnh Hoàn: “!”

18

Khối trấn chỉ được điêu khắc từ ngọc thượng hạng.

Bốn góc sắc nhọn như lưỡi dao.

Xẹt qua mặt hắn.

Cuối cùng đập thẳng lên đỉnh đầu.

Một dòng máu cứ như vậy chảy xuống.

Khung cảnh hoàn toàn tĩnh lặng.

Thiên tử đưa tay che mắt đứa trẻ trong lòng.

Tiếng khóc của hài tử cũng lập tức dừng lại.

Giống như bầu trời vừa bị xé thủng một lỗ lớn.

Cơn mưa âm u ủ suốt bấy lâu cuối cùng cũng ào ào đổ xuống.

Giọng thái giám dẫn đường vang lên sắc nhọn chói tai:

“Thái hậu nương nương giá lâm!”

19

Vạt áo dài kéo lê trên đất.

Tiếng ngọc bội leng keng.

Vị chủ nhân tôn quý nhất hậu cung chậm rãi bước tới.

Người nâng mắt, quét nhìn cảnh tượng trước mặt.

Chỉ thấy thiên tử đang ôm trẻ nhỏ.

Tiểu thiếp bị dọa đến ngây người.

Vị Thiếu khanh đầu rơi máu chảy.

Cùng với ta đang cầm khối trấn chỉ, lạnh lùng nhìn máu của kẻ thù chảy tới bên chân mình.

“Chuyện… chuyện này là thế nào?!”

Thái hậu lộ vẻ kinh ngạc.

Liễu Thiến Nương cầu sinh cực mạnh.

Vừa nhìn thấy Thái hậu liền như gặp được cọng rơm cứu mạng, lập tức nước mắt như mưa:

“Nương nương, xin người làm chủ cho Thiếu khanh đại nhân!”

“Tiện… tiện tỳ này…”

Nàng ta vốn muốn chỉ vào tiểu hoàng đế, nhưng lại không dám.

Chỉ có thể oán độc chỉ về phía ta:

“Tiện tỳ này mê hoặc bệ hạ, ngang nhiên trước mặt mọi người hành thích mệnh quan triều đình!”

“Đây là tội đại nghịch!”

“Xin nương nương minh xét! Trừng trị gian nịnh!”

Nàng ta xem như đã nhìn rõ rồi.

Tiểu hoàng đế và ta vốn cùng một phe.

Cho nên Chu Cảnh Hoàn mới thua thảm như vậy.

Nhưng may thay.

Ngôi vị của tiểu hoàng đế hiện tại vẫn chưa vững.

Người thật sự nắm quyền…

Là Thái hậu.

Bây giờ Thái hậu đã tới.

Với hành vi cuồng nghịch vừa rồi của ta, làm sao còn đường sống?

Quả nhiên.

Tiểu hoàng đế vừa thấy Thái hậu cũng chột dạ, vội vàng lên tiếng:

“Mẫu hậu! Không phải Lệnh Dung cô cô, là…”

Là gì?

Chuyện chẳng phải đã rõ như ban ngày rồi sao?

Lẽ nào còn có thể trợn mắt nói dối?

Sự thật chứng minh.

Thật sự có thể.

Tiểu hoàng đế cắn răng, cứng đầu nhận hết:

“Là trẫm bảo Lệnh Dung cô cô đánh!”

“Mẫu hậu… người phạt trẫm đi!”

Thiên hạ đều biết.

Người mà tiểu hoàng đế kính sợ nhất chính là vị dưỡng mẫu này.

Cho nên từ trước tới nay luôn ngoan ngoãn hiểu chuyện.

Thế nhưng —

“Đó là Lệnh Dung cô cô.”

“Những năm ở lãnh cung, đều là cô cô bảo vệ trẫm.”

Người nhỏ giọng lẩm bẩm.

Thái hậu nhíu mày, không vui nói:

“Con đúng là nên bị phạt.”

Liễu Thiến Nương lập tức mừng như điên.

Biết mình được cứu rồi, vội vàng phụ họa:

“Nương nương anh minh!”

Sau đó thấp giọng oán độc với ta:

“Tiện nhân, hôm nay chính là ngày ch/ế/t của ngươi!”

Khuôn mặt nhỏ của tiểu hoàng đế trắng bệch, cam chịu cúi đầu.

Rồi ngay sau đó nghe thấy câu tiếp theo:

“Mặt đất lạnh như vậy.”

“Hoàng đế con nếu đã biết lễ hiền đãi sĩ, sao có thể để Chu Thiếu khanh nằm luôn dưới đất như thế?”

“Người đâu, còn không mau lấy cho Thiếu khanh đại nhân một tấm chăn!”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...