Kế Thất Của Chu Gia/Chương 11C. 11
20px

Đừng để nàng nhìn thấy là được.

Nhưng không ngờ đám hạ nhân phía dưới lại hiểu sai ý.

Lại nghĩ tới việc chủ quân cũng cực kỳ chán ghét ta.

Cho nên dứt khoát dùng xích sắt khóa ta lại, nuôi như súc sinh.

Nhưng sau đó…

Vì sao nàng lại hối hận?

Nàng cười khổ:

“Lúc mẫu thân qua đời, người chỉ cho phép ta hận một mình phụ thân.”

“Nhưng ta luôn cảm thấy không đủ.”

“Ta hận phụ thân đến cực điểm, cho nên theo bản năng cũng hận luôn mẫu thân của muội…”

“Vì thế ta muốn đi nhìn thử.”

“Nhìn xem nữ nhân hủy hoại mẫu thân ta rốt cuộc trông thế nào.”

Nhưng nữ nhân ấy đã ch/ế/t rồi.

Cho nên nàng chỉ có thể tới nhìn ta.

Nhìn thấy ta quần áo rách rưới, giống hệt chó hoang.

Nhìn nàng đầy đề phòng.

Trong cổ họng còn phát ra tiếng gầm thấp.

Chỉ một ánh mắt ấy thôi.

Nàng đã đau lòng như dao cắt.

Ai ai cũng nói.

Ta đáng đời.

Bởi ta là nghiệt chủng do nữ nhân kia sinh ra.

Nhưng chưa từng có ai hỏi ta.

Ta có tự nguyện được sinh ra hay không.

Mẫu thân ta vì vinh hoa phú quý mà muốn có ta.

Còn phụ thân chúng ta…

Vì tham luyến sắc dục mà sinh ra ta.

Hai kẻ không biết liêm sỉ.

Lại tạo nên một đứa trẻ đáng thương.

Nếu đã như vậy…

Nàng còn hận ta điều gì nữa?

Nàng dịu dàng vuốt ve mắt ta.

Trong ánh nhìn mờ mịt của ta, khẽ nói:

“Cho nên Lệnh Dung…”

“Đừng buồn.”

“Đây không phải lỗi của muội.”

“Chưa từng là lỗi của muội.”

28

Ta đi gặp phụ thân ta.

Trước khi xuất giá, lúc trở về Từ phủ.

Con đường lát đá cuội mà ta cố ý sai người đào trên lối đi bắt buộc phải đi qua…

Quả nhiên không đào vô ích.

Một cú ngã ấy.

Ông ta ngã rất thảm.

Những viên đá sắc nhọn được chọn lựa kỹ càng từ trước.

Đã đập gãy xương sống cùng xương sườn của ông ta.

Khiến vị Từ đại nhân vốn còn muốn vẻ vang hiển hách…

Hiện giờ chỉ có thể nằm liệt trên giường bệnh.

Sống nhờ người khác bố thí.

Đau đớn đến sống không bằng ch/ế/t.

Vừa nhìn thấy ta.

Khuôn mặt ông ta lập tức trở nên dữ tợn:

“Nghịch nữ!”

Mùi hôi thối quanh người ông ta nồng nặc.

Tỳ nữ chăm sóc bên cạnh vừa thấy ta, trong mắt đầy vẻ chờ mong được ban thưởng:

“Nhị tiểu thư.”

Ta tiện tay thưởng xuống một thỏi vàng.

Nhìn bộ dạng già nua sa sút của phụ thân.

Bình thản ngồi xuống cách đó không xa, nói:

“Ông từng nói.”

“Chỉ cần ta vào cung.”

“Chỉ cần ta cố gắng trèo cao.”

“Đích tỷ sẽ không còn bị nhà chồng bắt nạt nữa.”

“Nàng cũng sẽ không còn gánh nặng.”

“Cho nên tất cả đều là vì tốt cho nàng.”

“Ta đã tin.”

Nhưng ông ta lừa ta.

Đồng thời…

Ông ta cũng dùng những lời đó để lừa đích tỷ.

Chỉ nói rằng nếu đích tỷ thật sự hòa ly.

Hoặc khiến hai nhà mất mặt.

Đến lúc đó.

Ta, một nữ nhi chưa xuất giá, thanh danh cũng sẽ bị nàng liên lụy.

Nhất định không thể tìm được nhà tốt để gả.

Đáng thương cho đích tỷ dịu dàng như vậy.

Sau khi hiểu rõ những tổn hại mà chuyện ấy sẽ mang đến cho ta.

Nàng chỉ có thể cắn nát răng nuốt hết vào bụng.

Ông ta lúc ấy…

Hẳn là rất đắc ý nhỉ?

Hai nữ nhi đều bị ông ta đùa bỡn trong lòng bàn tay.

Tất cả đều trở thành bàn đạp trên con đường làm quan của ông ta.

Cho nên cũng không thể trách ta được.

Khiến ông ta cuối cùng ngã xuống ngay trên chính khối đá kê chân ấy.

Cả đời chỉ có thể sống cùng ô uế dơ bẩn.

Phụ thân ta trợn mắt muốn nứt cả khóe:

“Thì đã sao?!”

“Phụ mẫu chi mệnh, môi chước chi ngôn!”

“Hơn nữa Chu gia tuy sủng thiếp thất một chút, nhưng đối với nó cũng đâu tính là tệ!”

“Nó còn có gì mà bất mãn?!”

“Ngược lại là ngươi!”

“Con nghịch nữ này!”

“Ngươi vậy mà dám mưu hại phụ thân!”

“Chẳng lẽ thật sự cho rằng được Thái hậu nương nương và bệ hạ coi trọng, là có thể muốn làm gì thì làm sao?!”

“Phải biết rằng cho dù là thiên tử gi/ế/t cha…”

“Cũng là tử tội!”

Mấy tháng nay ông ta nằm liệt trên giường.

Sống chẳng khác gì heo chó.

Khó khăn lắm mới gặp được ta.

Cho nên hận không thể đem hết mọi lời nguyền rủa độc địa nhất mắng ra một lượt.

Ta chẳng có kiên nhẫn để nghe.

Mà tỳ nữ vừa nhận thỏi vàng kia cũng không còn kiên nhẫn nữa, tiến lên hung hăng tát ông ta một cái, khinh thường nói:

“Nói thứ Nhị tiểu thư muốn nghe.”

“Nếu còn dám ăn nói linh tinh, bất kính với Nhị tiểu thư…”

“Coi chừng ta khâu cái miệng của ngươi lại!”

Hiện giờ ông ta chẳng qua chỉ là một phế nhân.

Mà nay người làm chủ nhà họ Từ là ta.

Nên phải lấy lòng ai…

Đám hạ nhân đều hiểu rõ trong lòng.

Phụ thân ta cũng đã bị đánh tới mức sợ rồi.

Vừa nghe thấy giọng tỳ nữ liền theo bản năng run lên.

Khí thế lập tức yếu đi hơn nửa.

Cuối cùng chỉ có thể ngoan ngoãn nói chuyện tử tế:

“Ngươi khiến Chu Cảnh Hoàn biến thành quái vật mặt mày thối nát!”

“Khiến hắn từ nay về sau không còn khả năng thăng tiến!”

“Lại còn khắp nơi đối đầu với hắn!”

“Những ngày này, ngươi có biết hắn đã trả thù nhà họ Từ đến mức nào rồi không?!”

Tim ông ta đau như cắt.

Phải biết rằng cơ nghiệp hiện giờ của nhà họ Từ…

Đều là do ông ta từng chút từng chút tích cóp nên.

“Từ Lệnh Dung!”

“Cho dù ngươi hận ta thế nào, người trong tộc nhà họ Từ cũng vô tội!”

“Thục Nghi thiện lương như vậy…”

“Nếu nó biết ngươi vì nó mà liên lụy tộc nhân gặp họa…”

“Ngươi không sợ nó ch/ế/t không nhắm mắt sao?!”

“Nhưng nàng đã ch/ế/t rồi mà.”

“Cái gì?!”

Phụ thân ta không hiểu nổi.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...