Tiền phu nhân nắm chặt tay tôi, lực mạnh đến mức làm xương tôi kêu rắc rắc: “Em Khương, em chính là ân nhân cứu mạng của chị!”
Cô ấy quay đầu hét gọi quản gia: “Trả ngay cái ghế rung dỗ ngủ giá trên trời do ông chuyên gia nào đó khuyên dùng đi! Tốn mất 8 vạn (hơn 270 triệu VNĐ), chẳng bằng người ta bế đứng một cái!”
Lúc về, ông Tiền đích thân tiễn tôi ra xe, đưa cho tôi một chiếc phong bì.
“Một chút lòng thành, mong cô đừng chê.”
Tôi từ chối hai câu, ông ấy kiên quyết nhét vào tay tôi. Lên xe mở ra xem, bên trong là một thẻ ngân hàng, đằng sau có dán mật khẩu, số dư 5 vạn tệ (khoảng 170 triệu VNĐ).
Năm vạn tệ.
Tôi chỉ bế đứng con trai ông ấy một cái, được 5 vạn tệ.
Trong đầu tôi đột nhiên nảy ra giọng nói của tiểu thiếu gia nhà họ Thẩm. Tôi mới phát hiện ra, khoảng cách càng xa thì tiếng lòng của trẻ con càng yếu đi, nhưng giọng của tiểu thiếu gia lại cực kỳ rõ nét, như thể bắt sóng cực mạnh vậy.
“Chị đi kiếm thêm thu nhập bên ngoài đấy à? Đừng quên bảo bảo mới là ‘chính cung’ của chị nhé! Bảo bảo cũng muốn được bế đứng! Bảo bảo cũng có nhu cầu tinh thần!”
Tôi nhìn thẻ ngân hàng trong tay, rồi lại nhìn cảnh đường phố đang lùi nhanh ngoài cửa sổ. Khả năng này, có vẻ kiếm ra tiền nhiều hơn tôi tưởng.
06
Chuyện của nhà họ Tiền rất nhanh đã lan truyền trong giới đó.
Vòng tròn giao tiếp của giới người giàu chỉ có ngần ấy, nhà ai có đứa trẻ gặp bệnh tật gì, mang ra bàn trên bàn tiệc, bàn rượu, bàn bài là thông tin khuếch tán còn nhanh hơn mạng Internet. Mấu chốt là bản thân Tiền phu nhân cũng là một cái loa phường.
Cô ấy thổi phồng tôi thành thần tiên trong hội phu nhân của mình: “Các chị không biết đâu, con trai tôi khóc ba tháng trời, bốn vú em ba bác sĩ đều bó tay, thế mà cô Khương Vãn vừa đến, bế đứng lên một cái, con trai tôi lập tức nín khóc. Lập tức luôn đấy.”
Nghe thì đúng là viển vông, nhưng trong điện thoại Tiền phu nhân có lưu video so sánh trước và sau, phát ngay tại trận, có hình có bằng chứng đàng hoàng.
Cộng hưởng với những lời Thẩm lão gia tử nói tại tiệc đầy tháng, hiệu quả nhân đôi, trong vòng hai tuần, điện thoại của tôi bắt đầu liên tục nhận được những cuộc gọi từ số lạ. Đều là các gia đình giàu có gọi đến.
Gia đình đầu tiên tìm đến là nhà họ Hà.
Nhà họ Hà kinh doanh vật liệu xây dựng, không xếp vào hàng top đầu trong thành phố, nhưng trong mảng vật liệu chuyên dụng thì cũng được coi là ông lớn. Hà phu nhân sinh được một cô con gái, sáu tháng tuổi, vấn đề không phải là khóc, mà là không chịu ăn. Chính xác mà nói, là cực kỳ kén ăn.
Sữa mẹ không bú, sữa công thức thử bảy tám hãng cũng không uống, đồ ăn dặm thì càng không đụng đến. Mỗi lần cho ăn giống như đánh trận, miệng đứa bé đóng chặt hơn cả két sắt, dỗ thế nào cũng không mở. Hà phu nhân sầu não đến mức tóc rụng từng mảng.
Khi tôi đến nhà họ Hà, Hà phu nhân đang cầm một chiếc thìa nhỏ, bên trong đựng bí đỏ hấp chín mềm nhuyễn, lắc lư qua lại trước miệng con gái.
“Cục cưng ngoan, ăn một miếng đi, một miếng thôi, mẹ xin con đấy.”
Đứa bé ngồi trên ghế ăn dặm, quay mặt đi với vẻ thờ ơ. Không khóc không nháo, chỉ là kiên quyết không ăn.
Trong đầu tôi vang lên một giọng nữ trong trẻo, tốc độ nói không nhanh, từng chữ từng chữ rất rõ ràng.
“Cái cục bột màu cam này mùi khó chịu quá. Lần trước ăn xong bị tiêu chảy. Không thèm ăn. Hơn nữa cái thìa này bằng kim loại, đụng vào miệng lạnh ngắt, không thích. Muốn cái thìa nhựa màu hồng cơ. Còn nữa, bí đỏ đừng có hấp, phải nướng cơ, nướng xong sẽ ngọt hơn. Lần trước dì bảo mẫu lén cho tôi ăn một miếng khoai lang nướng, ngọt ngọt mềm mềm, ngon quá trời. Nhưng chẳng có ai cho tôi ăn nữa cả.”
Lượng thông tin hơi lớn, tôi nhanh chóng sắp xếp lại trong đầu:
Không thích thìa kim loại, muốn thìa nhựa.
Lần trước ăn bí đỏ xong bị khó chịu, có ấn tượng tiêu cực với món này.
Thích vị nướng, không thích vị hấp.
Và thông tin quan trọng nhất là: Đứa bé này từng ăn khoai lang nướng và rất thích.
“Hà phu nhân,” Tôi hỏi: “Bình thường ở nhà chị cho bé ăn bằng thìa gì?”
“Thìa bạc, bạc nguyên chất đấy, người ta bảo dùng đồ bạc tốt cho sức khỏe.”
“Chị thử đổi sang thìa silicon hoặc nhựa xem sao. Thìa kim loại nhiệt độ thấp, miệng của một số bé rất nhạy cảm, đụng vào kim loại lạnh ngắt sẽ bị phản kháng.”
Hà phu nhân bán tín bán nghi, sai bảo mẫu tìm một chiếc thìa silicon màu hồng nhỏ nhắn.
“Tiếp theo, tạm thời đừng cho ăn bí đỏ nữa.” Tôi nói: “Lần trước ăn bí đỏ xong có phải bé bị tiêu chảy không?”
Hà phu nhân giật mình: “Sao em biết? Đúng vậy, tháng trước lần đầu ăn bí đỏ nghiền, ngay tối hôm đó bị tiêu chảy. Sau đó tôi đổi sang bí đỏ hiệu khác, thì con bé sống chết cũng không mở miệng nữa.”
“Trẻ đã ghi nhớ sự khó chịu lần trước, liên kết bí đỏ với việc tiêu chảy. Trẻ sáu tháng tuổi đã có khả năng ghi nhớ và liên tưởng nhất định rồi.” Tôi giải thích: “Chị thử dùng khoai lang nghiền xem, khoai nướng nhé, đừng hấp.
Khoai lang nướng ngọt hơn khoai hấp một chút, kết cấu cũng mềm dẻo hơn, có thể bé sẽ dễ tiếp nhận hơn.”
Ánh mắt Hà phu nhân nhìn tôi từ nghi ngờ chuyển sang kinh ngạc.
“Khoai lang nướng? Trong thực đơn ăn dặm chẳng phải nói giai đoạn đầu không được ăn đồ nướng sao?”
“Nướng chín rồi nghiền nhuyễn là được, thành phần dinh dưỡng không khác biệt nhiều so với hấp, chủ yếu là khẩu vị khác nhau thôi.”
Bảo mẫu nhanh chóng mang lên một bát nhỏ khoai lang nướng nghiền. Tôi dùng chiếc thìa silicon màu hồng xúc một miếng nhỏ, đưa đến miệng đứa bé.
Cô bé nhìn chằm chằm chiếc thìa hai giây, âm thanh trong đầu trở nên sôi nổi: “Thìa màu hồng! Là cái mà bản tiểu thư muốn! Hơn nữa mùi này, ngòn ngọt, giống y cái đồ ngon lần trước!”
Cô bé ngập ngừng há miệng ra.
Thìa được đưa vào. Cô bé ngậm một chút, nhai nhai, rồi nuốt xuống.
Trong đầu truyền đến tiếng “Ừm” thỏa mãn.
Rồi cô bé há miệng ra. Tự động há miệng.
Nước mắt Hà phu nhân tuôn trào ngay tại chỗ.
“Nó ăn rồi! Nó tự há miệng rồi! Nửa năm rồi! Lần đầu tiên chủ động há miệng!”
Mười phút tiếp theo, bát khoai lang nướng nghiền đã vơi đi hai phần ba. Cô bé nhai tóp tép phồng cả má, nét mặt từ thờ ơ chuyển sang thỏa mãn, cuối cùng thậm chí còn vỗ đập lên ghế ăn tỏ ý muốn ăn thêm.
Âm thanh trong đầu vui như trẩy hội: “Ngon ngon ngon! Chị gái này hiểu bản tiểu thư! Sau này phải để chị này đút cơm! Không ai được đụng vào bát của bản tiểu thư!”
Hà phu nhân suýt nữa quỳ xuống trước mặt tôi. Tôi sợ hãi vội vàng đỡ cô ấy: “Hà phu nhân, phu nhân, chị đừng làm vậy, không khoa trương thế đâu.”
“Em không biết nửa năm qua chị sống thế nào đâu!” Hà phu nhân nắm chặt tay tôi, khóc sướt mướt: “Mỗi ngày cho con ăn cứ như ra pháp trường! Con không ăn, cân nặng không đạt chuẩn, mẹ chồng ngày nào cũng mắng chị không biết chăm con, chồng chị thì bảo chị làm quá, bảo trẻ con đói tự khắc sẽ ăn. Nhưng nó nhất quyết không ăn! Chị còn nghi ngờ có phải vấn đề do chị không! Có phải sữa của chị có vấn đề không! Có phải lúc mang thai chị làm sai điều gì không!”
“Không liên quan gì đến chị cả.” Tôi vỗ vỗ mu bàn tay cô ấy: “Mỗi đứa trẻ có một sở thích và điểm nhạy cảm riêng, tìm ra được là ổn thôi.”
Hà phu nhân vừa khóc vừa cười, sau đó làm một hành động khiến tôi trở tay không kịp. Cô ấy lấy điện thoại ra, gọi ngay một cuộc điện thoại, bật loa ngoài.
“Alo? Tô phu nhân đó hả? Lần trước chị chẳng bảo chuyện tiểu công chúa nhà chị hay nghiến răng ban đêm mãi không giải quyết được sao? Em giới thiệu cho chị một người, tên là Khương Vãn, chị nhất định phải tìm cô ấy, cô ấy đúng là thần tiên!”
Đầu dây bên kia Tô phu nhân nghe có vẻ hứng thú: “Thật sao? Còn giỏi hơn cả giáo sư Chương?”
“Giáo sư Chương khám cho con gái em ba lần mà chẳng ăn thua! Khương Vãn đến một chuyến là giải quyết xong! Một chuyến thôi đấy!”
Tôi đứng bên cạnh điên cuồng vẫy tay ra hiệu bảo cô ấy đừng nói nữa, nhưng Hà phu nhân hoàn toàn không nhìn thấy động tác của tôi, hoặc thấy mà lờ đi.
Cúp điện thoại, cô ấy lại bấm số tiếp theo. Gọi liền bốn cuộc, tôi nghe mà tê dại cả người. Đây không phải nhờ người giúp đỡ, đây là tốc độ mở rộng của chuỗi nhượng quyền thương hiệu rồi.
Lúc rời khỏi nhà họ Hà, điện thoại của tôi đã có thêm bốn tin nhắn chưa đọc, toàn là hẹn lịch.
Tình huống nhà họ Tô thì đặc biệt hơn.
Nhà họ Tô làm trong ngành thiết bị y tế, ông Tô quanh năm chạy việc bên ngoài, việc nhà một tay bà Tô lo liệu. Vấn đề của nhà họ không phải là một đứa trẻ, mà là sinh đôi. Một cặp bé trai sinh đôi bảy tháng tuổi, mắc chung một tật: nghiến răng ban đêm, nghiến kèn kẹt, thường xuyên nghiến đến mức tự tỉnh giấc, rồi khóc ré lên.
Đã đi khám mấy bác sĩ, người thì bảo thiếu canxi, người thì bảo đang mọc răng nên bình thường, người lại bảo có thể do giun sán. Bổ sung canxi rồi, thuốc tẩy giun cũng uống rồi, nhưng vẫn nghiến.
Khi tôi đến nhà họ Tô thì vừa đúng giờ ngủ trưa. Hai cậu nhóc nằm trong hai chiếc nôi riêng biệt, trông đúng là rất giống nhau, nhưng nhìn kỹ sẽ thấy có điểm khác biệt tinh tế. Cậu anh lông mày đậm hơn một chút, cậu em cằm tròn hơn một chút.
Tôi ngồi giữa hai chiếc nôi, nhắm mắt lại, tập trung tinh thần nhận tín hiệu.
Tiếng lòng của hai anh em sinh đôi truyền vào cùng một lúc, ban đầu không phân biệt rõ ai là ai, cứ như hai cái radio cùng phát sóng. Nhưng rất nhanh tôi đã phát hiện ra, giọng cậu anh trầm hơn, chậm hơn; giọng cậu em cao hơn, vội vã hơn.
Cậu anh: “Em trai lại cựa quậy. Em trai lật người rồi. Em trai đang nhìn mình. Em trai đừng nhìn mình. Bản đại gia muốn đi ngủ.”
Cậu em: “Anh trai không để ý đến mình. Sao lại không để ý đến mình. Trước kia trong bụng mẹ tụi mình nằm chen chúc với nhau, giờ lại xa nhau thế này. Xa quá. Giường của bảo bảo ở bên trái, giường của anh ở bên phải, ở giữa còn có cái tủ chắn ngang. Bảo bảo không với tới anh. Bất an. Sợ hãi. Phải cử động miệng. Cắn cắn cắn.”
Chaporia
Bình Luận (0)