
Cầu Chân: Ta Dùng Sự Thật Quật Ngã Cả Kinh Thành.
Giới Thiệu
Cha ta là đương triều Thái phó.
Từ thuở nhỏ, người đã dạy chúng ta rằng khí tiết của bậc đọc sách nằm ở hai chữ “cầu chân”.
Ta luôn lấy đó làm điều tâm niệm.
Tỷ tỷ hỏi bộ váy mới may có đẹp hay không, ta đáp:
— Trông béo.
Thái tử làm một bài thơ trong yến tiệc, cả sảnh đồng loạt tán thưởng, chỉ riêng ta lên tiếng:
— Niêm luật không thông, từ chương chất đống.
Về sau, ta chẳng còn bằng hữu, còn bị Thái tử ghi hận.
Cha ta vì chuyện ấy mà bạc trắng cả tóc, cuối cùng cầu xin Hoàng thượng ban hôn cho ta với trưởng tử phủ Thủ phụ — Trình Tân.
Hắn là người khéo léo giỏi giao thiệp.
Cha ta hy vọng Trình Tân có thể dạy ta cách làm người.
Ngày thứ hai sau hôn lễ, bà mẫu thân kéo tay ta, cười hiền hòa:
— Ấu Nịnh à, từ nay đều là người một nhà rồi, con phải cùng Tân nhi sống cho hòa thuận.
Ta nhìn gương mặt hơi phù của bà, nghiêm túc nói:
— Mẫu thân, người can hỏa quá vượng, e đã có chứng nội hư. Tốt nhất nên bớt lo nghĩ chuyện con cái, uống nhiều trà hoa cúc hơn.
Danh Sách Chương
Đang tải chương...
Chaporia
Bình Luận (0)