“Em nói là…”
“Ở bên anh tôi rất mệt mỏi, bệnh của tôi lại tái phát. Tôi về đây là để chữa bệnh. Địch Tự An, tôi chỉ muốn sống tiếp mà thôi.”
Anh ta có vẻ không tin, nắm chặt lấy cánh tay tôi: “Không thể nào, anh đối xử với em tốt như vậy, ở bên anh sao có thể…”
Ôn Ẩn Sơn xuất hiện.
Anh ấy hất mạnh tay người đàn ông đang quấy rầy tôi ra.
Anh ấy đứng chắn trước mặt tôi.
“Anh họ Địch kia, nếu tôi là anh, tôi sẽ biến đi thật xa. Anh mở mồm ra là nói yêu cô ấy, nhưng anh chỉ mang lại rắc rối cho cô ấy mà thôi. Lúc mẹ anh hay những người xung quanh anh bắt nạt cô ấy thì anh ở đâu? Anh chỉ biết yêu bằng mồm, tôi thấy anh đúng là hạng hèn nhát.”
Địch Tự An nổi khùng, điên cuồng lao vào đánh Ôn Ẩn Sơn.
Lúc này tôi mới phát hiện ra.
Một Ôn Ẩn Sơn trông hiền lành, dịu dàng lại đánh nhau giỏi đến thế.
Địch Tự An được “rửa lễ” cả về tâm hồn lẫn thể xác.
Tôi nói với Địch Tự An: “Tôi sẽ gửi hóa đơn bồi thường món đồ gỗ bị hỏng cho anh, nhớ mà trả tiền.”
Tôi không nhịn được mà khen Ôn Ẩn Sơn: “Không ngờ anh lại biết đánh nhau đấy?”
Anh ấy cười ôn hòa: “Không phải cô hỏi tại sao tôi lại đến đây sao? Thật lòng mà nói, gia đình như tôi thì cái gì cũng phải học. Chỉ biết thôi là chưa đủ, mà cái gì cũng phải tinh thông. Tôi thấy mệt mỏi quá, vì sở thích từ nhỏ nên muốn đến đây học điêu khắc. Tôi biết mình không ở lại lâu được, nên tôi thực sự học rất nghiêm túc.”
Ôn Ẩn Sơn đã làm một việc khiến tôi kinh ngạc: “Ba cô là một người thầy tốt, cái nghề này không nên bị mai một. Tôi sẽ kêu gọi thêm nhiều bạn trẻ muốn học đến đây. Hơn nữa, tôi cũng sẽ nhận đơn hàng từ nước ngoài, sản phẩm của ba cô và các thợ khác ở Thái Thương sẽ có doanh số tốt hơn.”
Tôi lại khóc.
Bởi vì tôi không biết sức khỏe của ba còn chống đỡ được bao lâu.
16
Đã một năm tôi không gặp Ôn Ẩn Sơn.
Nhưng trong một năm này, tôi lại thường xuyên thấy Địch Tự An.
Anh ta có vẻ rất thích để tôi tham gia vào những khoảnh khắc quan trọng trong đời anh ta.
Dù là lễ đính hôn hay trước ngày cưới một ngày, anh ta đều một mình lái xe mười mấy tiếng đồng hồ đến gặp tôi.
Tôi từng khuyên anh ta: “Cho dù anh chỉ đến gặp tôi một lần, anh làm thế này cũng không công bằng với vợ anh.”
“Vậy họ đối xử công bằng với anh sao?” Anh ta ngước nhìn tôi, “Không ai hỏi anh muốn gì, cô ấy là một người vợ đạt tiêu chuẩn, nhưng anh cũng có người anh thích. Anh tưởng mình nên trưởng thành để chấp nhận thực tại này, nhưng Vệ Hưu Ninh à, anh không kìm lòng được mà nhớ em.”
Tôi bảo anh ta: “Anh đúng là đồ dở hơi.”
Lần này.
Anh ta đứng trước bia mộ của ba tôi.
Nhìn tôi khóc nức nở.
“Nếu lúc đó chúng ta không chia tay… anh cũng có thể chăm sóc ba em mà.”
Tôi lắc đầu: “Không cần thiết, ba tôi có tôi và mẹ tôi rồi.”
Ba đã mất được mười mấy ngày, tôi chỉ là không kìm lòng được, ngày nào cũng đến thăm ông lão này.
Sau khi ba mất, mẹ thường xuyên nhắc về ông.
Lại sợ tôi buồn, nên bà chỉ kể những chuyện vui:
“Hồi nhỏ ba cưng con lắm nhé, ngày nào cũng cho con cưỡi cổ đi khoe khắp nơi, con tè lên cổ ông ấy, ông ấy còn phải khen một câu là ‘tè giỏi’.
”
“Con đòi ăn thịt xiên nướng, đắt đỏ thế mà con cắn một miếng thấy không hợp vị là vứt đi ngay, ba con tiếc tiền đứt ruột mà chẳng nỡ mắng con lấy một câu.”
“Còn cả lúc con vẽ bậy lên mặt ba nữa, ông ấy cứ để nguyên cái mặt đấy mà đi ra ngoài, gặp ai người ta cũng cười cho, mãi sau mới phát hiện mặt mình thành mông khỉ. Thế mà còn khen con gái mình tương lai chắc chắn là họa sĩ đại tài…”
…
Ôn Ẩn Sơn cũng đến.
Lần này, trông anh ấy trưởng thành hơn nhiều.
Sau lưng còn có trợ lý đi cùng, đúng là phong thái của một tổng tài trong tiểu thuyết.
Anh ấy đặt hoa trước mộ ba tôi.
Rồi nói với tôi: “Xin lỗi, ngày sư phụ mất tôi đang ở nước ngoài, không kịp quay về.”
Tôi nhìn anh ấy và bày tỏ lòng cảm ơn: “Ba tôi rất cảm ơn anh, ông nói nhờ có anh mà sản phẩm của Trung Hoa xứng đáng được nhiều người trên thế giới công nhận hơn, ông cũng thấy rất tự hào.”
Ba thực sự đã tìm được hai học trò, bây giờ họ cũng làm rất ra dáng rồi.
Anh ấy lại nhìn tôi: “Vậy tôi có một yêu cầu nho nhỏ.”
“Chuyện gì?”
“Tôi muốn nhờ cô thuê giúp một căn nhà trong trấn. Tôi muốn ở lại một thời gian.”
“Anh không cần quay về sao?”
“Lần này tôi có thể nghỉ dài hạn, ít nhất là ở lại một tháng.”
“Được, nhà cửa có yêu cầu gì không?” Tôi không hỏi lý do tại sao.
“Cứ sạch sẽ một chút, gần nhà cô một chút là được, cô biết đấy tôi lười lắm, như vậy có nhiều chuyện tôi có thể nhờ cô giúp đỡ rồi.”
Anh ấy không nói gì thêm, nhưng tôi biết.
Sau khi ba coi anh ấy là người quen, cũng đã gửi gắm tôi cho anh ấy.
“Con gái tôi tốt lắm, sức khỏe tôi không ổn nữa rồi, nếu cậu ở Thái Thương, cậu có thể giúp tôi chăm sóc cục cưng của tôi không?”
Ông không biết rằng, tôi nấp sau cánh cửa, phải cắn chặt ống tay áo mới nhịn được tiếng khóc.
Mà Ôn Ẩn Sơn đối diện với ba lại nói: “Sư phụ yên tâm đi, ngày nào còn có Ôn Ẩn Sơn này, tôi sẽ bảo vệ Vệ Hưu Ninh thật tốt.”
“Cũng không bảo cậu bảo vệ cả đời đâu nhé?”
Ba tôi còn bắt đầu đắn đo.
“Sư phụ, đồ đệ của người giàu lắm đấy, người chắc chắn muốn từ chối sao?”
“Nếu là cả đời, thì cục cưng của tôi cũng phải thích cậu mới được. Nếu không thì có tiền cũng vô dụng thôi.”
Ôn Ẩn Sơn cười: “Sư phụ, tính tình con gái người mà người còn không rõ sao? Cô ấy không thích thì ai cũng không ép được. Lời tôi nói bảo vệ cô ấy cả đời, là tôi có thể bảo vệ cô ấy cả đời, không cần cô ấy phải thích hay chấp nhận tôi.”
“Thế cậu có thích con bé không?”
Ba tôi lại bắt đầu tò mò.
Ôn Ẩn Sơn liền giữ bí mật.
“Sư phụ, đây là bí mật riêng tư của tôi rồi. Cho dù người là sư phụ, tôi cũng không nói cho người biết đâu.”
Đến tận bây giờ tôi cũng không hỏi anh về bí mật đó.
Vốn dĩ mảnh đất Thái Thương này luôn chào đón tất cả mọi người.
Tôi móc miếng bánh rau trong túi ra.
“Đói rồi chứ, ăn lót dạ đi, bánh rau này đang đúng mùa ngon nhất đấy. Lát nữa về nhà tôi nhé, mẹ tôi nấu mì thịt dê cho anh ăn.”
“Được, vậy tôi không khách sáo nhé.”
Chaporia
Bình Luận (0)