20px

Những tác phẩm được chọn trưng bày ở đây đều đại diện cho trình độ cao nhất của ngành.

Bên trong triển lãm đông nghịt người.

Các nhà thiết kế, truyền thông và giới bất động sản từ khắp nơi trên cả nước đều tụ họp về đây.

Nổi bật nhất chính là tác phẩm đặt giữa trung tâm triển lãm.

Đó là mô hình khu dân cư mang tên:

“Tái Sinh”.

Mô hình không quá lớn, nhưng từng chi tiết đều được xử lý vô cùng tinh tế.

Cụm công trình bố trí nhấp nhô hài hòa, lối cảnh quan quanh co có chiều sâu, thiết kế không rào cản đầy tính nhân văn.

Và quan trọng nhất—

Triết lý cốt lõi của toàn bộ khu dân cư:

“Không gian an toàn.”

Trong phần thuyết minh dự án có viết:

“Nhiều người hỏi tôi, vì sao tính riêng tư của khu dân cư này lại được làm đến mức cực đoan như vậy.”

“Vì sao mỗi cụm nhà đều có hệ thống an ninh độc lập.”

“Vì sao ranh giới giữa không gian công cộng và không gian cá nhân lại rõ ràng đến thế.”

“Tôi muốn nói rằng…”

“Bởi vì tôi biết, trên thế giới này có rất nhiều người cần một nơi thật sự an toàn.”

“Họ có thể từng trải qua tổn thương.”

“Từng bị phản bội.”

“Từng mất lòng tin vào thế giới này.”

“Tôi hy vọng khu dân cư này có thể trở thành nơi trú ẩn của họ.”

“Ở đây…”

“Sẽ không ai làm bạn tổn thương.”

“Sẽ không ai phản bội bạn.”

“Cuối cùng, bạn có thể yên tâm nhắm mắt lại.”

Tác phẩm ấy đã giành giải thưởng cao nhất của kỳ hội nghị năm nay.

Trong lễ trao giải, MC đọc tên người thiết kế:

“Tô Niệm.”

Tiếng vỗ tay vang dội khắp khán phòng.

Tô Niệm đứng dậy từ hàng ghế khán giả, bước lên sân khấu.

Cô mặc một bộ váy vest màu đen.

Tóc đã cắt ngắn ngang tai, gọn gàng dứt khoát.

Cô gầy hơn trước một chút, nhưng tinh thần rất tốt.

Ánh mắt sáng rõ và kiên định, khóe môi mang theo nụ cười nhàn nhạt.

Cô nhận lấy chiếc cúp, đứng dưới ánh đèn sân khấu, đối diện với vô số ánh nhìn bên dưới.

“Cảm ơn ban tổ chức đã công nhận tác phẩm của tôi.”

“Cảm ơn đội ngũ của tôi.”

“Cảm ơn tất cả những người từng ủng hộ tôi.”

Giọng cô trầm ổn và điềm tĩnh.

“Cảm hứng cho tác phẩm này đến từ một trải nghiệm rất riêng của bản thân tôi.”

“Một năm trước, tôi đã kết thúc một mối tình kéo dài hai năm.”

“Mối quan hệ ấy kết thúc không phải vì hết yêu…”

“Mà bởi tôi nhận ra rằng mình không thể cho phép bản thân trở thành một người luôn mãi tha thứ.”

“Mẹ tôi… chính là một người như vậy.”

“Bà tha thứ cho người phản bội mình hết lần này đến lần khác…”

“Cho đến khi bà không thể chịu đựng thêm nữa.

“Bà đã dùng chính mạng sống để dạy tôi một đạo lý—”

“Trước khi yêu người khác, hãy học cách yêu chính mình.”

“Trước khi tha thứ cho người khác, hãy bảo vệ chính mình trước.”

“Vì vậy tôi đã làm ra tác phẩm này.”

“Tôi muốn thiết kế một không gian mà những người giống mẹ tôi, giống tôi…”

“Hay tất cả những ai từng bị tổn thương, từng bị phụ bạc…”

“Đều có thể yên tâm hít thở.”

“Ở nơi đó…”

“Bạn không cần phải tha thứ cho bất kỳ ai.”

“Điều duy nhất bạn cần làm…”

“Là tha thứ cho chính mình.”

“Tha thứ cho sự yếu đuối của bản thân ngày trước.”

“Tha thứ cho sự ngu ngốc của chính mình.”

“Tha thứ vì đã yêu nhầm người.”

“Và rồi…”

“Bắt đầu lại từ đầu.”

Bên dưới sân khấu vang lên tràng pháo tay kéo dài không dứt.

Có người đứng lên vỗ tay.

Có người đỏ hoe mắt.

Trong giới này, cái tên Tô Niệm giờ đây đã trở thành một huyền thoại.

Hai mươi bốn tuổi.

Dự án đầu tiên tự mình chủ trì đã giành giải thưởng cao nhất toàn quốc.

Thành tích như vậy, trong cả giới kiến trúc cũng hiếm có khó tìm.

Điều khiến người ta xúc động hơn cả…

Là sự đồng cảm hiếm thấy trong từng tác phẩm của cô.

Không gian do cô thiết kế luôn khiến người ta cảm thấy an toàn.

Giống như được một đôi tay dịu dàng nhẹ nhàng nâng đỡ.

Lại giống như một cái ôm sẽ mãi mãi không bị quấy rầy.

Rất nhiều cơ quan truyền thông muốn phỏng vấn cô, hỏi cô làm thế nào để tạo ra cảm giác ấy.

Tô Niệm luôn chỉ mỉm cười:

“Bởi vì tôi biết cảm giác sợ hãi là như thế nào.”

Cô không nói thêm gì nữa.

Nhưng bất kỳ ai từng xem qua tác phẩm của cô đều có thể cảm nhận được cảm giác được bảo vệ ấy.

Đó là thứ chỉ những người từng thật sự bị tổn thương mới có thể tạo ra.

Bởi vì cô biết vết thương nằm ở đâu…

Nên cô biết phải bảo vệ thế nào.

Sau lễ trao giải, Tô Niệm bị một nhóm nhà thiết kế trẻ vây quanh ở hậu trường.

Đa phần đều là các cô gái trẻ, ánh mắt đầy ngưỡng mộ và sùng bái.

“Cô Tô, cô có thể chia sẻ về triết lý thiết kế của mình không ạ?”

“Cô Tô, cô đã vượt qua giai đoạn tồi tệ nhất bằng cách nào?”

“Cô Tô, tác phẩm tiếp theo của cô định làm về chủ đề gì vậy?”

Tô Niệm kiên nhẫn trả lời từng người một, dịu dàng và ôn hòa.

Đúng lúc đó, một bóng người cao lớn xuất hiện ở cửa.

Tô Niệm ngẩng đầu lên.

Là Lục Diễn.

Anh mặc một bộ vest xám đậm, tóc chải gọn gàng chỉnh tề.

Trông trưởng thành và điềm tĩnh hơn một năm trước rất nhiều.

Nhưng ánh mắt ấy…

Vẫn là ánh mắt quen thuộc, sâu tình, mang theo nỗi đau âm ỉ.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...