Tạ Nam Đình nhìn nàng, ý cười xa cách.

“Tương Quân, nàng không hiểu. Ta và tỷ tỷ nàng là duyên phận tiền định.”

Muội muội cắn môi.

“Nếu là duyên phận tiền định, vì sao ban đầu chàng lại chọn ta?”

Tạ Nam Đình nhìn ráng chiều phía chân trời, giọng điệu buồn bã.

“Lúc ta tìm thấy nàng ấy thì đã quá muộn.”

“Nhưng may mà vẫn còn kịp bù đắp.”

Lời hắn nói quá hoang đường.

Muội muội muốn châm chọc hắn vài câu, nhưng vì thân phận của hắn, lại nuốt hết trở về.

Cuối cùng chỉ nghẹn ra một câu:

“A tỷ ta sẽ không thích chàng đâu.”

Tạ Nam Đình lại cười.

Trong nụ cười ấy có vài phần bao dung.

Như đang khoan dung cho sự trẻ con của nàng.

“A tỷ nàng không thích ta, nàng phải nghĩ cách khiến nàng ấy thích ta chứ.”

“Nàng biết đấy, hiện giờ ta đang tuần sát ở Thái Thương. Ngoại tổ phụ nàng chữa ôn dịch là công hay tội, chỉ nằm trong một câu nói của ta.”

“Tương Quân, nàng là cô nương thông minh, hẳn sẽ không trơ mắt nhìn trên dưới nhà họ Từ mấy trăm mạng người phải chết, đúng không?”

16

Khi ta từ y quán về nhà, trời đã khuya.

Muội muội đang chờ ta trong phòng.

Lúc này ta mới biết, Tạ Nam Đình lại dùng tính mạng nhà họ Từ để uy hiếp ta.

Dưới ánh nến, sắc mặt muội muội tái nhợt, nhưng thần sắc lại có vài phần kiên định.

“Tạ Nam Đình hắn… chính là một kẻ điên.”

“A tỷ, tỷ không thể gả cho hắn. Gả cho người như hắn, ngày sau không biết sẽ chịu bao nhiêu khổ sở.”

Ta sững ra.

Trước Tạ Nam Đình, muội muội chưa từng thích ai.

Vì vậy, tình yêu của nàng dành cho Tạ Nam Đình mãnh liệt đến mức tự làm tổn thương mình.

Ta tưởng rằng nàng sẽ vì những lời Tạ Nam Đình nói mà đau lòng suy sụp.

Không ngờ nàng lại nhìn thấu bộ mặt thật của Tạ Nam Đình.

Thật tốt.

Muội muội của ta trưởng thành rồi.

Thấy ta im lặng, muội muội lầm tưởng ta sợ hãi.

Nàng vội nắm lấy tay ta, cố gắng an ủi.

“Ngoại tổ phụ chữa dịch có công, bách tính Thái Thương đều biết.

Muội không tin bệ hạ thật sự sẽ nghe lời nói một phía của hắn!”

“Nếu hắn thật sự muốn hãm hại ngoại tổ phụ, Thiên Phi nương nương sẽ trừng phạt hắn! Thật sự không được… thật sự không được thì muội sẽ đi cáo ngự trạng!”

Ta bật cười bất đắc dĩ.

Với quyền thế của Tạ Nam Đình, nếu hắn thật lòng muốn làm gì đó.

Đừng nói cáo ngự trạng, e rằng ngày chúng ta trở về Trường An, sẽ lập tức bị người ta bắt lại.

Ta nắm ngược lấy tay muội muội, chậm rãi nói:

“Chuyện này còn phải bàn bạc lâu dài. Thế này đi, muội nói với hắn, ta bằng lòng gả cho hắn.”

Muội muội mở to mắt: “A tỷ, loại kẻ điên như hắn…”

Ta cười, khẽ vỗ lên mu bàn tay nàng.

“Kế hoãn binh mà thôi.”

“Tương Quân, muội có tin A tỷ không?”

17

Ngày Thất tịch, Tạ Nam Đình mời ta ngắm trăng.

Cả Thái Thương vì trị dịch mà bận đến không thở nổi.

Lúc này, cũng chỉ có hắn còn nhàn tình nhã trí đón Thất tịch.

Ánh trăng mờ nhạt, Tạ Nam Đình ngồi trong đình tạ, mặt như ngọc quan.

“Ta nghe nói sao Khiên Ngưu và Chức Nữ từng giáng xuống Thái Thương.”

“Ngưu Lang và Chức Nữ trải qua trắc trở, mới đổi được ngày cầu Ô Thước gặp nhau.”

“Nàng thấy có giống nàng và ta không?”

Ta cười nhạt, không nói gì.

Hắn cũng không giận.

“Đợi sau thọ yến của phụ hoàng, ta sẽ đi cầu mẫu hậu.”

“Mẫu hậu xưa nay thích nàng, nhất định sẽ đồng ý.”

Ta nhìn Tạ Nam Đình.

“Vậy còn ngài?”

“Ta là người trời sinh tiện mệnh, vì sao ngài lại thích ta?”

Tạ Nam Đình sững ra, chậm rãi cười.

“Ai nói nàng là…”

Gió mát thổi đến, bóng trúc lay động.

Tạ Nam Đình bỗng khựng lại, nụ cười thanh nhã đẹp mắt.

“Chấp Ngọc, nếu ta nói, nàng và ta có duyên phận kiếp trước kiếp này, nàng có tin không?”

Ta giả vờ thẹn thùng cúi đầu.

Bên môi lại nhếch lên một nụ cười lạnh.

Hắn kéo tay ta qua, vô cùng trân trọng.

“Ta đoán, kiếp trước ta từng nợ nàng quá nhiều, nên kiếp này mới khó lòng buông bỏ nàng như vậy.”

“Chấp Ngọc, ta muốn che chở nàng cả đời.”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...