“Dù sao cũng là hàng ven đường, vừa hay cho em nhớ đời.”
Tôi siết chặt chiếc vòng đã đứt thành mấy đoạn trong lòng bàn tay.
Tôi chậm rãi đứng dậy, nhìn chằm chằm gương mặt cay nghiệt chanh chua của cô ta.
Đột nhiên, tôi quay người bỏ chạy.
Một hơi chạy thẳng lên tầng cao nhất của tòa nhà dạy học.
Toàn bộ trường học lập tức náo loạn.
Sân thể dục chật kín người.
“Mau nhìn kìa! Trên sân thượng!”
“Đó chẳng phải Tống Bảo Châu sao? Cậu ấy muốn làm gì vậy?!”
Tôi khóc rất lớn, vừa tủi thân vừa hét xuống phía dưới.
“Cô Tô!”
“Tại sao cô chỉ thích con trai?”
“Tại sao cô lúc nào cũng cảm thấy con gái đang quyến rũ đàn ông?”
“Tại sao cô lại làm hỏng đồ anh trai tặng em?!”
“Vậy thì bảo bối không sống nữa đâu!”
Tôi đứng bên mép sân thượng, nước mắt làm mờ cả tầm nhìn.
Tôi vừa khóc vừa tố cáo.
“Mỗi lần nhìn thấy nam sinh là cô Tô cười vui vẻ lắm!”
“Nhìn thấy tụi em thì chỉ biết kiếm chuyện!”
“Hôm nay em đau bụng cô ấy không cho xin nghỉ!”
“Cô ấy còn nói con gái sau này phải hầu hạ đàn ông!”
“Cô ấy còn kéo đứt vòng tay anh cả tặng em nữa hu hu hu…”
Bên dưới tòa nhà dạy học đã loạn thành một đoàn.
Hiệu trưởng cầm loa hét đến khản cả giọng.
“Bạn học, em mau xuống đây đi!”
“Có gì từ từ nói!”
“Đừng kích động!”
Những giáo viên và học sinh khác cũng sốt ruột quay cuồng tại chỗ.
Chỉ có Tô Mạn Mạn vẫn khoanh tay đứng đó, khóe miệng treo nụ cười lạnh đầy khinh thường.
“Tống Bảo Châu, em giả đáng thương cái gì?”
“Chẳng phải chỉ là một cái vòng giả thôi sao? Có cần sống ch/ế/t thế không?”
“Có thời gian diễn trò thì chi bằng nghĩ cách lấy lòng đàn ông đi.”
Tôi tức đến toàn thân phát run, nước mắt rơi càng dữ hơn.
Đúng lúc ấy, trên đỉnh đầu đột nhiên vang lên tiếng động cơ ầm ầm cực lớn.
Tất cả mọi người đều vô thức ngẩng đầu.
Một chiếc trực thăng màu đen đang lượn vòng phía trên tòa nhà dạy học.
Luồng gió mạnh thổi đến mức mọi người gần như không mở nổi mắt.
Trực thăng hạ xuống sân thể dục.
Người đàn ông mặc bộ vest cao cấp được cắt may hoàn hảo, dáng người cao lớn thẳng tắp, gương mặt lạnh lùng sắc bén.
Khoảnh khắc vừa chạm đất, anh lập tức sải bước chạy về phía sân thượng.
Là anh cả!
Cùng lúc đó, ngoài cổng trường cũng vang lên một tràng tiếng phanh xe chói tai.
Bảy chiếc siêu xe đỉnh cấp mang biển số liên tiếp chỉnh tề dừng lại bên dưới tòa nhà dạy học.
Cửa xe đồng loạt mở ra.
Bảy người anh còn lại của tôi dẫn theo vô số vệ sĩ mặc đồ đen, khí thế hùng hổ bước xuống.
Cả ngôi trường trong nháy mắt rơi vào tĩnh mịch.
05
Tất cả mọi người đều bị đội hình chẳng khác gì phim điện ảnh bom tấn này làm cho ngây dại.
Tôi nhìn anh cả đang bước về phía mình trên sân thượng, cuối cùng cũng không nhịn được nữa.
Mọi tủi thân trong khoảnh khắc này hoàn toàn bùng nổ.
“Anh cả!”
Tôi khóc òa lao vào lòng anh, bật khóc thật lớn.
“Cô ta làm hỏng vòng tay anh mua cho em…”
“Còn làm rơi hỏng điện thoại của em nữa…”
“Cô ta còn nói em… hu hu hu…”
Anh cả ôm chặt lấy tôi.
Bàn tay rộng lớn ấm áp nhẹ nhàng vuốt lưng tôi hết lần này tới lần khác.
Anh cởi áo vest ngoài của mình ra, bọc tôi kín mít bên trong, động tác dịu dàng lau nước mắt trên mặt tôi.
Anh dịu giọng dỗ dành, dẫn tôi đi xuống khỏi sân thượng.
“Bảo bối không khóc, anh cả ở đây.”
Trên sân thể dục, khi ánh mắt anh nhìn về phía đám người phía dưới, biểu cảm lập tức lạnh đến đáng sợ.
“Chuyện gì xảy ra.”
Hiệu trưởng gần như bò lăn bò càng chạy tới, run rẩy giải thích:
“Tống tổng, tất cả đều là hiểu lầm!”
“Chỉ là giáo viên và học sinh xảy ra chút mâu thuẫn nhỏ thôi…”
Sắc mặt Tô Mạn Mạn đã trắng bệch đi vài phần, nhưng vẫn mạnh miệng chống chế.
“Tôi chỉ nói cô ta vài câu thôi.”
“Ai mà biết cô ta yếu đuối như vậy, còn dùng chuyện nhảy lầu để uy hiếp người khác.”
Cô ta vừa dứt lời, một giọng nam lạnh lẽo vang lên.
“Yếu đuối?”
Anh ba của tôi sải bước đi tới bên cạnh tôi.
Anh ngẩng đầu, ánh mắt sắc bén nhìn thẳng vào Tô Mạn Mạn.
“Con bé nhà tôi có yếu đuối hay không, liên quan gì tới cô?”
Mặt Tô Mạn Mạn lúc trắng lúc đỏ, nhưng vẫn c/ố ch/ế/t không chịu nhận.
“Ai mà biết được?”
“Với lại tôi vốn đâu có làm gì cô ta, là tự cô ta ngã mà!”
Cô ta nghênh cổ lên.
“Có tiền thì ghê gớm lắm à?”
“Có tiền là có thể hoành hành bá đạo trong trường học sao?”
Bạn cùng bàn của tôi giơ điện thoại lên, lấy hết can đảm bước ra.
“…Tớ có ghi âm.”
Cô ấy nhấn nút phát.
Những lời cay nghiệt độc địa của Tô Mạn Mạn lập tức vang lên rõ mồn một.
Biểu cảm của hiệu trưởng sụp đổ hoàn toàn.
Một gương mặt viết đầy bốn chữ “xong đời thật rồi”.
Khi nghe tới câu “hầu hạ đàn ông”, sắc mặt của tám người anh trai tôi đồng loạt đen như đáy nồi.
Trong không khí lan tràn một áp suất thấp đáng sợ.
Những học sinh xung quanh đều kinh ngạc đến ngây người.
“Trời ơi, giáo viên sao có thể nói kiểu đó chứ?”
“Độc miệng quá rồi đấy… bình thường cô ta đâu có như vậy…”
“Bình thường là đối với nam sinh thôi, cậu từng thấy cô ta hòa nhã với nữ sinh nào chưa?”
Cánh tay anh cả ôm tôi càng siết chặt hơn.
Giọng nói không mang theo chút cảm xúc nào.
“Rất tốt.”
“Tôi sẽ cho cô biết, bắt nạt người nhà họ Tống sẽ có kết cục gì.”
Dưới áp lực từ các anh trai tôi cùng một đám vệ sĩ mặc đồ đen, Tô Mạn Mạn cuối cùng cũng không chống đỡ nổi nữa.
Hai chân cô ta mềm nhũn.
“Bịch” một tiếng.
Trực tiếp ngã phịch xuống đất.
Anh cả thậm chí còn lười nhìn thêm cô ta lấy một lần.
Anh chỉ lạnh nhạt ra hiệu bằng ánh mắt với vệ sĩ mặc đồ đen phía sau.
Đối phương lập tức hiểu ý, gọi điện thoại mời chuyên gia giám định chuyên nghiệp tới.
Xung quanh vang lên tiếng xì xào bàn tán.
“Chị gái mê trai lần này đúng là đá trúng thép rồi!”
“Tớ nghe nói vòng tay của giới nhà giàu đủ mua nguyên một căn nhà đó, cậu nói xem cô ta đền nổi không?”
“Ai bảo cô ta kiếm chuyện với Tống Bảo Châu trước.”
Chaporia
Bình Luận (0)