Ly Hôn Để Yêu Em/Chương 4C. 4
20px

Y tá rời đi.

Lục Cảnh Thâm ngồi xổm xuống nhặt từng mảnh kính vỡ.

Tôi nhìn anh cúi người dưới đất, từng mảnh từng mảnh nhặt lên.

Người đàn ông hô mưa gọi gió trên thương trường ấy, lúc này lại đang ngồi xổm trong phòng bệnh nhặt kính vỡ.

Tôi đột nhiên rất muốn cười.

Lại cũng rất muốn khóc.

Sau khi nhặt xong, anh đứng dậy.

Tay bị cứa một đường, máu đang rỉ ra ngoài.

Anh nhìn thoáng qua, chẳng để tâm.

“Tô Tình, chúng ta nói chuyện lại đi.”

“Nói chuyện gì?”

“Nói về đứa bé.”

“Đứa bé là của tôi.”

“Trên pháp luật, cũng là của anh.”

“Anh muốn thế nào?”

“Thứ nhất, sau khi đứa bé ra đời sẽ làm giám định quan hệ cha con. Thứ hai, nếu là con anh, anh sẽ trả tiền cấp dưỡng. Thứ ba, anh yêu cầu quyền thăm nom.”

“Chỉ vậy thôi?”

“Tạm thời là vậy.”

“Tôi không cần tiền cấp dưỡng của anh.”

“Đó là quy định pháp luật. Em không muốn nhận cũng phải nhận.”

“Vậy anh cứ đưa đi. Đưa xong thì đừng tới tìm tôi nữa.”

“Quyền thăm nom cũng là quy định pháp luật.”

“Lục Cảnh Thâm, đủ rồi. Lúc ly hôn anh đến nhìn tôi còn chẳng buồn nhìn, bây giờ lại vì một đứa trẻ còn chưa sinh ra mà tới nói pháp luật với tôi?”

“Khi đó anh không biết em mang thai.”

“Biết rồi thì sao? Anh từng yêu tôi chưa?”

Anh nhìn tôi, không lên tiếng.

“Anh nói đi, anh từng yêu tôi chưa?”

“Tô Tình…”

“Không yêu. Đúng không? Ngay từ ngày kết hôn, anh đã không yêu tôi rồi. Anh chỉ cần một người vợ để đối phó với mẹ anh, đối phó với đám cổ đông công ty. Tôi chỉ là một công cụ của anh thôi.”

“Không phải như vậy.”

“Vậy là thế nào? Anh nói cho tôi biết đi, là thế nào?”

Anh hé môi, rồi lại im lặng.

“Thấy chưa? Anh không nói nổi.”

“Muộn rồi, em nghỉ ngơi sớm đi.”

Anh cầm áo khoác, đi về phía cửa.

“Lục Cảnh Thâm.”

Anh dừng bước.

“Anh đi đi. Đừng tới tìm tôi nữa.”

Anh mở cửa rồi đi ra ngoài.

Phòng bệnh lại trở về yên tĩnh.

Tôi nằm trên giường, nhìn trân trân lên trần nhà.

Nước mắt chảy vào tai.

Lạnh ngắt.

Sáng hôm sau Hà Văn tới.

Lúc cô ấy đẩy cửa bước vào, tôi đang ăn bữa sáng bệnh viện.

Cháo trắng ăn cùng dưa muối, khó nuốt muốn chết.

“Lục Cảnh Thâm tới rồi à?” Vừa vào cửa cô ấy đã hỏi.

“Là cậu nói cho anh ấy biết?”

“Tớ… tớ chỉ lỡ miệng thôi.”

“Hà Văn.”

“Được được được, tớ nhận. Là tớ nói cho anh ta biết đấy. Nhưng tớ là vì tốt cho cậu mà! Cậu một mình sinh con, lỡ xảy ra chuyện gì thì sao?”

“Cho nên cậu nói cho anh ấy?”

“Dù sao anh ta cũng là ba đứa bé mà.”

“Bọn mình đã ly hôn rồi.”

“Ly hôn thì vẫn là ba đứa bé thôi!”

Tôi đặt chiếc thìa xuống.

“Hôm qua anh ấy tới, nói sau khi đứa bé ra đời sẽ giành quyền nuôi dưỡng.”

Hà Văn ngẩn người.

“Thật hay giả vậy?”

“Chính miệng anh ấy nói.

“Vậy cậu định thế nào?”

“Tớ sẽ không giao con cho anh ấy.”

“Nhưng anh ta nói cũng không sai. Điều kiện kinh tế của anh ta tốt hơn cậu. Nếu thật sự ra tòa…”

“Ra tòa thì ra tòa. Tớ không sợ.”

Hà Văn thở dài.

“Tô Tình, cậu đúng là…”

“Đúng là gì?”

“Đúng là cứng đầu.”

Ngày thứ ba nhập viện, huyết áp của tôi đột nhiên tăng cao.

Bác sĩ nói phải mổ lấy thai trước thời hạn.

“Không thể chờ thêm nữa. Tiếp tục kéo dài sẽ nguy hiểm cho cả cô lẫn đứa bé.”

Lúc ký tên, tay tôi run lên.

Không phải sợ phẫu thuật.

Mà là sợ một mình bước vào phòng sinh.

Hà Văn đứng ngoài cửa cùng tôi.

“Đừng sợ, tớ ở ngoài chờ cậu.”

Tôi nói được.

Lúc y tá đẩy tôi vào phòng sinh, tôi nhìn thấy Lục Cảnh Thâm.

Anh đứng ở cuối hành lang, mặc bộ vest màu xanh đậm, trên tay còn cầm điện thoại.

Khoảnh khắc nhìn thấy tôi, anh cất điện thoại vào túi rồi nhanh chân đi tới.

“Tô Tình.”

Tôi không để ý tới anh.

“Anh vào cùng em.”

“Không cần.”

“Anh nhất định phải vào.”

“Anh dựa vào cái gì?”

“Dựa vào việc anh là cha của đứa bé.”

Y tá nhìn anh, rồi lại nhìn tôi.

“Người nhà có thể vào cùng.”

“Anh ấy không phải người nhà.” Tôi nói.

“Anh là.”

Lục Cảnh Thâm nhìn tôi.

“Tô Tình, lúc này đừng bướng nữa.”

Tôi nhìn anh.

Mắt anh đỏ hoe.

Người đàn ông từ trước đến nay chưa từng đỏ mắt, lúc này lại đứng trước cửa phòng sinh với vành mắt đỏ bừng.

“Anh khóc cái gì?” Tôi hỏi.

“Anh không khóc.”

“Mắt anh đỏ rồi.”

“Do ánh đèn thôi.”

Y tá nhịn không được bật cười.

Lục Cảnh Thâm đi cùng tôi vào phòng sinh.

Lúc bác sĩ gây mê tiêm thuốc cho tôi, anh đứng bên cạnh, hai tay siết chặt mãi không buông.

Tôi hỏi anh căng thẳng cái gì.

Anh nói không căng thẳng.

Bác sĩ gây mê bảo:

“Tay anh run cả rồi.”

Anh đáp:

“Lạnh.”

Thuốc mê được tiêm vào, nửa thân dưới của tôi dần mất cảm giác.

Bác sĩ bắt đầu phẫu thuật.

Tôi không cảm nhận được gì nữa, chỉ nghe thấy tiếng dụng cụ va chạm vào nhau.

Lục Cảnh Thâm đứng cạnh tôi, nắm lấy tay tôi.

Tay anh rất ấm.

“Tô Tình.”

“Hửm?”

“Cảm ơn em.”

“Cảm ơn chuyện gì?”

“Cảm ơn em đã sinh con bé ra.”

Tôi không nói gì.

Vài phút sau, tôi nghe thấy tiếng khóc.

Tiếng khóc của trẻ con.

Bác sĩ nói:

“Là bé gái, rất khỏe mạnh.”

Y tá bế đứa bé lại cho tôi nhìn.

Gương mặt nhỏ xíu, nhăn nhúm, trông như một chú khỉ con.

Nhưng tôi khóc rồi.

Lục Cảnh Thâm cũng khóc.

Anh khóc còn dữ hơn cả tôi.

Nước mắt rơi lộp bộp xuống dưới.

Y tá cười nói:

“Ba bé đừng xúc động quá.”

Anh nói:

“Tôi không xúc động, là có gì đó bay vào mắt thôi.”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...