20px

Vốn dĩ ta còn đang khóc, nghe tới đây, nước mắt vẫn còn đọng trên hàng mi, suýt chút nữa bật cười thành tiếng.

Phụ hoàng trừng mắt nhìn Bát hoàng huynh một cái.

Bát hoàng huynh lập tức ngoan như chim cút.

Cuối cùng, có một tiểu cung nữ bật khóc mở miệng.

“Bệ hạ, lời công chúa nói… câu nào cũng là thật.”

Quý phi đột ngột ngẩng đầu.

“Tiện tỳ!”

Tiểu cung nữ sợ đến phát run.

Nhưng vẫn tiếp tục nói:

“Nương nương đúng là đã mắng công chúa là đồ lỗ vốn, cũng thật sự giật đứt trường mệnh khóa của Tiên hoàng hậu.”

“Tần ma ma ép công chúa quỳ đọc Nữ Giới, Thập Nhất điện hạ cũng mắng công chúa.”

Tần ma ma trực tiếp mềm nhũn ngã quỵ xuống đất.

Ánh mắt Quý phi như muốn ăn tươi nuốt sống người khác.

Tam hoàng huynh hỏi:

“Mảnh ngọc hiện đang ở đâu?”

Tiểu cung nữ run giọng chỉ về phía Chiêu Dương điện.

“Trong lư hương.”

Thất hoàng huynh lập tức đeo rương gỗ lao ra ngoài.

Bát hoàng huynh cũng vội vàng chạy theo.

“Chờ đệ với! Đệ biết moi tro!”

Ngũ hoàng huynh nhắm mắt lại.

“Nghe thế nào cũng không giống lời hoàng tử nên nói.”

Không bao lâu sau, Thất hoàng huynh ôm một chiếc hộp gấm quay trở về.

Trong hộp gấm là hai nửa trường mệnh khóa bạch ngọc đã bị hun đen.

Vết máu bên trên cũng đã khô lại.

Phụ hoàng nhìn bốn chữ đã đứt đoạn kia, thân hình chợt lảo đảo.

Đại hoàng huynh lập tức đỡ lấy người.

Hai mắt phụ hoàng đỏ hoe.

“Đây là thứ hoàng hậu tự tay đeo cho Chiêu Chiêu trước lúc lâm chung.”

Quý phi quỳ dưới đất, trên mặt không còn chút huyết sắc nào.

Thập Nhất hoàng tử vẫn chưa hiểu sợ là gì, còn khóc lóc gào lên:

“Phụ hoàng, là Cửu hoàng tỷ đánh con! Nàng ta đánh con!”

Phụ hoàng chậm rãi nhìn sang hắn.

Chỉ một ánh mắt ấy, đã khiến Thập Nhất hoàng tử sợ đến im bặt.

Phụ hoàng mở miệng.

Giọng nói lạnh như băng.

“Cố Cẩm Sắt, trẫm giao lục cung cho ngươi quản lý.”

“Ngươi quản như thế này sao?”

Quý phi quỳ bò lên hai bước.

“Bệ hạ, thần thiếp nhất thời hồ đồ, thần thiếp chỉ là đau lòng cho Kỳ nhi…”

“Đau lòng cho Kỳ nhi, liền có thể sỉ nhục nữ nhi của trẫm?”

Phụ hoàng một cước đá đổ lư hương bên cạnh.

Mọi người lập tức quỳ rạp xuống đất.

Ta chưa từng thấy phụ hoàng nổi giận lớn như vậy bao giờ.

Quý phi vừa khóc vừa dập đầu.

“Bệ hạ, thần thiếp biết sai rồi, xin bệ hạ nể tình Kỳ nhi còn nhỏ…”

Đại hoàng huynh đột nhiên lên tiếng.

“Phụ hoàng, chuyện này không thể chỉ xem như tranh chấp nội cung mà xử lý.

Quý phi đột ngột nhìn sang huynh ấy.

Đại hoàng huynh thần sắc bình tĩnh.

“Quý phi nhục mạ công chúa, hủy hoại di vật của Tiên hoàng hậu, tự ý dùng hình phạt, còn động tới Thận Tư đường.”

“Nếu chỉ một câu biết sai là có thể bỏ qua.”

“Sau này trong cung, ai ai cũng có thể khinh rẻ Chiêu Chiêu.”

Nhị hoàng huynh lạnh giọng tiếp lời:

“Cũng có thể khinh rẻ thiên hạ nữ tử.”

Tứ hoàng huynh mở cây quạt xếp ra.

“Cố gia dạy nữ nhi như thế.”

“Nhi thần thật sự muốn xem thử nam nhân Cố gia lại là loại người thế nào.”

Tam hoàng huynh lật mở hồ sơ án.

“Trùng hợp thật.”

“Đại Lý Tự vừa hay đang giữ vài vụ án cũ của Cố gia.”

Lục hoàng huynh gảy bàn tính.

“Hộ bộ cũng có vài khoản sổ sách của Cố gia…”

“Rất thú vị.”

Thất hoàng huynh ôm hộp gấm lên tiếng:

“Trước đó đồ cống khí mà Cố gia dâng vào cung, đệ nhìn thế nào cũng thấy thủ công có vấn đề.”

Bát hoàng huynh giơ tay.

“Đệ biết tiểu công tử Cố gia từng ăn cắp gà ở Quốc Tử Giám, còn vu oan cho đệ.”

Mọi người đồng loạt nhìn hắn.

Bát hoàng huynh đầy lý lẽ:

“Mặc dù đệ cũng từng ăn cắp.”

“Nhưng con gà đó thật sự không phải đệ trộm.”

Gân xanh nơi thái dương phụ hoàng giật mạnh một cái.

Trong tình huống nghiêm túc thế này, ta lại suýt chút nữa bật cười.

Thế nhưng Quý phi không cười nổi.

Bởi vì cuối cùng bà ta cũng nhận ra…

Hôm nay người bà ta đắc tội, không chỉ là một vị công chúa.

Mà là nữ nhi được phụ hoàng nâng niu nơi đầu quả tim.

Cũng là muội muội mà tám vị hoàng huynh từ nhỏ đã nâng trong lòng bàn tay mà che chở.

Phụ hoàng chậm rãi mở miệng.

“Quý phi họ Cố, tước quyền hiệp quản lục cung, cấm túc tại Chiêu Dương điện.”

“Thập Nhất hoàng tử lập tức dời khỏi Chiêu Dương điện, giao cho Thái phó nghiêm khắc dạy dỗ.”

Quý phi đột ngột ngẩng đầu.

“Bệ hạ!”

Phụ hoàng không nhìn bà ta.

“Trong vòng ba ngày, điều tra rõ ràng Cố gia.”

Tam hoàng huynh chắp tay.

“Nhi thần lĩnh chỉ.”

Quý phi trực tiếp mềm nhũn ngồi sụp xuống đất.

Ta dựa vào lòng Đại hoàng huynh, ngực vẫn còn đau âm ỉ.

Thế nhưng ta mơ hồ cảm thấy…

Chuyện này chỉ mới là bắt đầu mà thôi.

Quả nhiên, Tam hoàng huynh khép hồ sơ án lại, nhìn về phía Quý phi.

Giọng nói nhàn nhạt.

“Nương nương còn nhớ cung nhân cũ của Phượng Nghi cung ba năm trước bị đánh ch/ế/t không?”

“Tên nàng ấy là Thái Thanh.”

Cả người Quý phi lập tức cứng đờ.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...