20px

“Cũng hận Cố gia.”

“Ta không sống yên ổn…”

“Bọn họ cũng đừng hòng sống yên ổn.”

Ta trầm mặc một lúc.

“Cố Thanh Ngô sẽ chịu làm chứng sao?”

Trên mặt Cố Cẩm Sắt hiện lên một tia biểu cảm kỳ lạ.

“Nàng ta sẽ.”

“Vì sao?”

“Con gái nàng ta đang ở trong tay Vĩnh An Vương.”

Tim ta trầm xuống.

Lại là nữ tử.

Lại là trẻ con.

Bọn họ vĩnh viễn thích dùng nơi mềm yếu nhất của người khác để uy hiếp.

Cố Cẩm Sắt lấy từ trong tay áo ra một chiếc ngọc khấu.

“Đây là thứ năm đó Cố Thanh Ngô để lại cho ta.”

“Cầm nó, nàng ta sẽ tin ngươi.”

Nhị hoàng huynh lập tức bước lên trước, không cho bà ta tới gần ta.

Tam hoàng huynh nhận lấy ngọc khấu, kiểm tra xong mới đưa cho phụ hoàng.

Cố Cẩm Sắt nhìn ta, đột nhiên hỏi:

“Vân Chiêu Chiêu, ngươi cho rằng mình thắng rồi sao?”

Ta nhìn bà ta.

Bà ta cười rất khẽ.

“Ngươi được phụ huynh che chở quá tốt, nên không hiểu thế đạo.”

“Đợi tới lúc rời khỏi bọn họ, người bên ngoài sẽ xé nát ngươi.”

Ta siết chặt tay áo.

“Vậy thì ta không rời khỏi bọn họ.”

Bà ta sững người.

Ta nghiêm túc nói:

“Ta có phụ hoàng và các hoàng huynh.”

“Vì sao nhất định phải rời đi?”

Bên ngoài cửa, Bát hoàng huynh “phụt” một tiếng bật cười.

“Nói hay lắm.”

“Ai quy định có chỗ dựa mà không được dùng?”

Lục hoàng huynh gật đầu.

“Không dùng là lãng phí tài nguyên.”

Tứ hoàng huynh chậm rãi nói:

“Lời này tuy tục.”

“Nhưng cũng có vài phần đạo lý.”

Biểu cảm của Cố Cẩm Sắt có một khoảnh khắc trống rỗng.

Có lẽ bà ta cho rằng ta sẽ thấy xấu hổ.

Sẽ cố tỏ ra mạnh mẽ.

Sẽ nói rằng dù không có phụ huynh che chở, ta cũng vẫn sống rất tốt.

Nhưng ta không muốn nói như vậy.

Phụ hoàng và các hoàng huynh là người thân của ta.

Bọn họ yêu thương ta.

Ta cũng yêu thương bọn họ.

Chuyện này chẳng có gì đáng xấu hổ cả.

Cố Cẩm Sắt đột nhiên bật cười.

Cười mãi cười mãi, nước mắt lại rơi xuống.

“Thật tốt…”

Bà ta thấp giọng nói.

“Các ngươi thật tốt…”

Ta nhìn bà ta, không hề mềm lòng.

Bà ta hại mẫu hậu.

Hại cô cô Thái Thanh.

Phá hủy trường mệnh khóa.

Còn muốn hủy cả ta.

Nước mắt lúc này của bà ta…

Chỉ là đang khóc cho chính mình mà thôi.

Rời khỏi lãnh cung, phụ hoàng lập tức sai người truy tìm tung tích Cố Thanh Ngô.

Nhị hoàng huynh ở tiền tuyến Tây Nam nhận được mật lệnh, dẫn binh vòng đường đi cứu người.

Cơ quan điểu của Thất hoàng huynh đưa tin nhanh nhất, nhưng Bát hoàng huynh nhất quyết muốn đặt tên cho nó là “Tiểu Bát Phi Phi”.

Thất hoàng huynh ghét bỏ.

“Khó nghe.”

Bát hoàng huynh biện giải:

“Đọc rất thuận miệng mà.”

Ngũ hoàng huynh cười nói:

“Nghe giống chó đất ở thôn quê.”

Bát hoàng huynh tức giận.

“Ngũ ca thẩm mỹ cao như vậy, huynh đặt đi.”

Ngũ hoàng huynh suy nghĩ một lát.

“Truy Phong Đạp Nguyệt Kim Sí Linh Lung Tiểu Thần Điểu.”

Mọi người đồng loạt trầm mặc.

Ta không nhịn được lên tiếng:

“Vẫn là Tiểu Bát Phi Phi đi.”

Thất hoàng huynh đau đớn nhắm mắt lại.

Sau khi “Tiểu Bát Phi Phi” bay đi hai ngày, nó mang về một phong huyết thư.

Huyết thư là do Nhị hoàng huynh viết.

Vĩnh An Vương phát hiện tung tích của Cố Thanh Ngô trước, đã áp giải nàng cùng con gái lên thành lâu.

Hắn nói…

Nếu quân Đại Chiêu còn tiến thêm một bước, hắn sẽ gi/ế/t cả hai người.

Cuối thư chỉ có một câu.

Chiêu Chiêu, đừng sợ, nhị ca sẽ cứu người.

Ta nhìn vết máu trên thư, tim lập tức thắt lại.

Cũng trong đêm hôm đó, kinh thành lại xuất hiện lời đồn mới.

Có người nói, Cửu công chúa vì muốn tẩy trắng bản thân nên ép Trấn Bắc Vương bỏ mặc chiến sự để đi cứu một tội nữ Cố gia.

Cũng có người nói…

Quả nhiên ta là họa thủy.

Thậm chí còn có người đem hịch văn của Vĩnh An Vương sửa thành đồng dao, dạy trẻ con ngoài phố hát theo.

Ngũ hoàng huynh nghe xong, nụ cười trên mặt hoàn toàn biến mất.

“Biên đồng dao đúng không?”

Huynh ấy xoay người đi thẳng tới Lê Viên.

Sáng hôm sau, tất cả trà lâu tửu quán trong kinh thành đều bắt đầu hát một bài khác.

“Vĩnh An Vương, lòng dạ bẩn, giả chiếu viết chẳng ra hồn.”

“Cố gia lang, trộm quân lương, trộm xong còn tự nhận mình hiền lương.”

“Cửu công chúa, mắt sáng ngời, tám vị hoàng huynh đứng cạnh đời.”

Khúc đồng dao này quá thuận miệng.

Thuận miệng đến mức Bát hoàng huynh nghe một lần là thuộc, đứng trong Trường Lạc cung hát suốt nửa ngày.

Phụ hoàng nhịn hết nổi.

“Vân Dao, cút ra ngoài hát.”

Bát hoàng huynh ôm cột nhà.

“Phụ hoàng, nhi thần đây là đang ổn định lòng dân.”

Phụ hoàng lạnh lùng đáp:

“Thứ ngươi ổn định là cơn đau đầu của trẫm.”

Giữa những ngày tháng căng thẳng ấy, chút tiếng cười này giống như một viên kẹo ngọt.

Thế nhưng hai ngày sau, Tây Nam lại truyền tới tin dữ hơn.

Vĩnh An Vương trói Cố Thanh Ngô cùng con gái nàng lên thành lâu, tuyên bố muốn ta đích thân tới đổi người.

Hắn nói…

Nếu ta không đi, hắn sẽ ngay trước mặt tam quân mà gi/ế/t bọn họ.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...