Nước mắt Thập Nhất hoàng tử lập tức rơi xuống.
Ta tiếp tục nói:
“Nhưng nếu đệ thật sự thay đổi…”
“Sau này đừng bao giờ mắng bất kỳ nữ tử nào như vậy nữa.”
Hắn dùng sức gật đầu.
“Đệ không mắng nữa.”
Bát hoàng huynh chen tới.
“Cũng không được mắng đệ.”
Thái phó cuối cùng nhịn hết nổi.
“Bát điện hạ!”
Bát hoàng huynh lập tức im miệng.
Lúc rời khỏi Hoàng Tử Sở, tâm trạng ta có chút phức tạp.
Thập Nhất hoàng tử đã xin lỗi.
Nhưng Cố Cẩm Sắt thì sẽ không.
Ngay cả khi phát điên…
Bà ta vẫn còn đang nguyền rủa người khác.
Ba ngày sau, phụ hoàng hạ chỉ.
Cố thị mưu hại Hoàng hậu, cấu kết nghịch vương, phế làm thứ dân, ban chết bằng bạch lăng.
Kẻ chủ mưu Cố gia chém đầu.
Những người còn lại hoặc lưu đày, hoặc hạ ngục tùy theo tội trạng.
Vĩnh An Vương bị áp giải tới pháp trường, ba ngày sau xử trảm.
Tin tức truyền tới lãnh cung, Cố Cẩm Sắt đột nhiên yên tĩnh lại.
Bà ta xin được gặp ta một lần cuối trước khi chết.
Phụ hoàng không đồng ý.
Sau đó bà ta lại nói…
Trong tay bà ta còn giữ di vật cũ của Hoàng hậu.
Lần này, phụ hoàng trầm mặc.
Ta cũng im lặng.
Đồ của mẫu hậu…
Ta muốn lấy lại.
Cuối cùng, phụ hoàng cùng ta tới lãnh cung.
Tám vị hoàng huynh cũng đi theo.
Trong phòng lãnh cung âm lãnh ẩm ướt.
Cố Cẩm Sắt ngồi dưới đất, tóc tai tán loạn, trên người mặc bộ y phục cũ kỹ.
Nhìn thấy chúng ta, bà ta bật cười.
“Bệ hạ cuối cùng vẫn tới rồi.”
Phụ hoàng lạnh giọng:
“Đồ đâu?”
Cố Cẩm Sắt nhìn sang ta.
“Để nó lại đây.”
Nhị hoàng huynh lập tức nắm chặt chuôi đao.
Cố Cẩm Sắt cười.
“Trấn Bắc Vương yên tâm.”
“Hiện giờ ta còn có thể làm được gì nữa chứ?”
Ta đứng bên cạnh phụ hoàng, không tiến lên thêm nữa.
“Ngươi nói đi.”
Cố Cẩm Sắt nhìn ta rất lâu.
“Ngươi thật giống nàng ấy.”
Ta không lên tiếng.
Bà ta lấy từ trong ngực ra một chiếc túi thơm cũ.
Màu túi đã phai đi, phía trên thêu một bông lê.
Đó là tay nghề của mẫu hậu.
Ánh mắt phụ hoàng khẽ run lên.
Cố Cẩm Sắt đặt túi thơm xuống đất.
“Năm đó sau khi nàng ta chết, ta lấy nó từ Phượng Nghi cung.”
Bà ta cười rất khẽ.
“Ta từng nghĩ…”
“Chỉ cần lấy đồ của nàng ta…”
“Ta cũng sẽ được bệ hạ nhớ tới giống như nàng ta.”
Trong mắt phụ hoàng chỉ còn lại chán ghét.
“Ngươi vĩnh viễn không bằng nàng ấy.”
Sắc mặt Cố Cẩm Sắt cứng đờ.
Ngay sau đó, bà ta cười còn điên loạn hơn.
“Đúng vậy.”
“Ta không bằng nàng ta.”
“Nàng ta chết rồi, người vẫn nhớ nàng ta.”
“Ta còn sống…”
“Người lại thấy nhìn thêm một cái cũng bẩn mắt.”
Bà ta đột nhiên nhìn sang ta.
“Vân Chiêu Chiêu, ngươi có sợ không?”
“Mẫu hậu ngươi tốt như vậy, cuối cùng chẳng phải vẫn chết sao?”
“Ngươi được sủng ái đến đâu…”
“Rồi cũng sẽ có ngày mất đi che chở.”
Ta cúi người nhặt túi thơm lên.
Trên túi còn vương mùi hương cũ rất nhạt.
Ta siết nó trong lòng bàn tay.
“Ta sẽ sợ.”
Cố Cẩm Sắt ngẩn người trong thoáng chốc.
Ta ngẩng đầu nhìn bà ta.
“Nhưng dù sợ…”
“Ta vẫn phải sống.”
“Mẫu hậu mong ta tuế tuế bình an.”
“Ta sẽ sống thật tốt.”
Nụ cười trên mặt bà ta từng chút từng chút biến mất.
“Ngươi không hận ta sao?”
“Hận.”
Ánh mắt bà ta sáng lên một chút, giống như cuối cùng cũng nghe được lời mình muốn nghe.
Ta tiếp tục nói:
“Cho nên ta sẽ không tha thứ cho ngươi.”
Sắc mặt Cố Cẩm Sắt trắng bệch.
Ta siết chặt túi thơm trong tay.
“Ngươi hại mẫu hậu.”
“Hại cô cô Thái Thanh.”
“Hại Cố Thanh Ngô.”
“Cũng hại cả Thập Nhất hoàng đệ.”
“Ngươi nói ngươi khổ.”
“Nhưng cái khổ của ngươi…”
“Không nên bắt người khác trả giá thay.”
Trong lãnh cung yên tĩnh đến mức chỉ còn tiếng gió.
Cố Cẩm Sắt đột nhiên bật khóc.
Lần này không phát điên.
Cũng không gào thét.
Chỉ là nước mắt cứ thế rơi thẳng xuống.
“Nếu năm đó…”
“Ta cũng có người che chở…”
Nhị hoàng huynh lạnh giọng cắt ngang.
“Trên đời này có rất nhiều người không được ai che chở.”
“Không phải ai cũng sẽ đi hại người.”
Môi Cố Cẩm Sắt run lên.
Phụ hoàng nắm lấy tay ta.
“Đi thôi.”
Chúng ta xoay người rời đi.
Phía sau truyền tới giọng nói khàn khàn của Cố Cẩm Sắt.
“Vân Chiêu Chiêu…”
“Dựa vào đâu mà số mệnh ngươi tốt như vậy?”
Ta không quay đầu lại.
Bát hoàng huynh đột nhiên quay đầu nhìn bà ta, vô cùng nghiêm túc trả lời:
“Bởi vì bọn ta cam tâm chiều nó.”
Cánh cửa lãnh cung đóng lại.
Âm thanh của Cố Cẩm Sắt bị nhốt hẳn phía sau.
Ba ngày sau…
Bà ta ch/ế/t trong lãnh cung.
Không có thụy hiệu.
Không có truy phong.
Cũng không còn ai gọi bà ta là Quý phi nữa.
Trong cung sách chỉ còn lại bốn chữ.
Thứ dân Cố thị.
Sau khi vụ án của mẫu hậu được xét xử lại, phụ hoàng bãi triều ba ngày.
Người đích thân tới Phượng Nghi cung.
Phượng Nghi cung đã bỏ trống nhiều năm.
Thế nhưng cây lê vẫn còn sống.
Gió xuân vừa thổi, hoa trắng đầy viện liền rơi xuống.
Ta đứng dưới gốc cây cùng phụ hoàng.
Trong tay người cầm chiếc túi thơm cũ của mẫu hậu.
Qua rất lâu, người mới thấp giọng nói:
“Là trẫm có lỗi với nàng ấy.”
Ta không biết nên an ủi thế nào.
Phụ hoàng là hoàng đế.
Chaporia
Bình Luận (0)